File "Ngay21.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang06/Ngay21.htm
File size: 16.44 KiB (16837 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 21 tháng 6</font></p>
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right" class="ViThanhKinh">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH LUI GONZAGA</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trước khi
đọc tiểu sử thánh nhân, chúng ta hãy đón nhận mấy dòng vắn tắt sau đây,
nhưng bao hàm những ý tưởng thâm thúy ngài muốn để lại cho chúng ta khác
nào những bông hoa thiêng liêng cao quý: “Lạy Chúa, con ao ước mến Chúa
với tất cả lòng sốt mến xứng hợp với uy danh cao vời của Chúa. Con băn
khoăn vì loài người tệ bạc với Chúa nhiều quá. Ước gì con được tử đạo để
cùng đau khổ với Chúa. Chớ gì con được hạnh phúc chịu vài điều nhục nhã
vì lòng mến Chúa. Sung sướng cho ai kính sợ Chúa vì họ sẽ lập được nhiều
công phúc. Trái lại những kẻ nào chỉ mải mê chạy theo dục tình, họ sẽ
không trung thành với Thiên Chúa. Lạy Chúa, nghĩ đến những hồng ân Chúa
đã ban cho con, con hân hoan dâng lời ca tụng Chúa: Lạy Cha chúng con ở
trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng”.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lời
nguyện cuối cùng này cũng là kinh mà Lui Gonzaga đã học được khi còn
trên gối mẹ. Những ý tưởng đạo đức ấy đã ghi sâu vào tâm hồn non nớt của
Lui lúc ấy và ảnh hưởng suốt cuộc đời thánh thiện của Lui sau này.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lui sinh
ra tại lâu đài Castiglionê gần Mantua, ngày 09-3-1568. Là con trai của
một gia đình quý tộc đạo đức, hơn nữa dòng tộc Lui tự bao đời còn cống
hiến cho giáo hội những vị Giáo Hoàng và Hồng Y xuất sắc, vì thế có thể
nói rằng Lui đã được thụ hưởng một vốn liếng vật chất cũng như tinh thần
và đạo đức phong phú. Nhưng trực tiếp và sâu xa hơn cả vẫn là ảnh hưởng
của bà thân mẫu Mácta Tana. Bà đã chăm lo huấn luyện lòng đạo đức cho
con ngay từ thủa còn trứng nước, hơn nữa bà còn thầm ước dâng con cho
Chúa. Ông Ferrantô trái lại muốn hướng Lui theo nghề binh đao. Vì thế,
khi Lui vừa biết thích các đồ chơi thì ông đã đặt vào tay cậu những món
đồ chơi gồm một bộ mã giáp, một con ngựa sắt và đầy đủ các gươm đao có ý
cho Lui làm quen dần với những vũ khí thật sau này. Năm 1577, ông lại
gửi Lui cùng em trai là Rodolphô tới Florencia trọ học tại lâu đài lãnh
chúa Phanxicô I. Ở đây Lui có dịp làm quen với các công chúa Êlênôra,
Maria Mêđici và cũng nhờ cuộc giao tiếp với các bạn gái ấy mà Lui đã
nhìn rõ thấy những nết xấu của mình: hay nóng giận, thiếu nhẫn nại, ẻo
lả và thiếu tinh thần đạo đức. Nhờ đọc cuốn sách nhỏ nói về “Mầu nhiệm
tràng hạt Mân Côi”, lòng đạo đức của Lui đã thức tỉnh. Từ đó cậu ham
thích cầu nguyện và tỏ lòng yêu mến Đức Mẹ cách riêng. Chính trước Ảnh
Đức Mẹ Truyền Tin tại nhà nguyện dòng chị em “Tôi tớ Mẹ”, Lui đã khấn
giữ mình trinh khiết. Và để trung thành với lời hứa Lui tìm mọi cách hy
sinh hầu hãm trừ nết xấu và tăng gia lòng đạo đức.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Năm 1579,
theo lệnh của cha, Lui cùng em trở về Mantua. Tại đây Lui bị bệnh sởi và
chạy chữa lâu ngày mới khỏi. Dầu vậy từ đó, cậu vẫn yếu sức. Vì thế, Lui
lại được phép cha trở về tĩnh dưỡng tại lâu đài Castiglionê. Đây là thời
kỳ thuận tiện nhất để cậu thực hành đời sống thánh thiện với tâm hồn sốt
mến. Có khi Lui chìm lắng hằng mấy giờ trong kinh nguyện và chiêm ngắm.
Sách thiêng liêng cậu ưa thích nhất bấy giờ là cuốn “Nguyện gẫm hằng
ngày” của thánh Phêrô Caniciô. Sau đó là những bức thư của các nhà
truyền giáo từ Ấn Độ gửi về. Ngày 22-7-1577, Lui được Đức Hồng Y Bôrômê
cho chịu lễ lần đầu. Từ đó, tâm hồn Lui càng chan hòa ơn Chúa và chiếu
giãi những nhân đức tươi đẹp, đặc biệt nhất là tinh thần hy sinh phạt
xác. Thêm vào đó đời sống khắc khổ nhưng vui tươi và trong sáng của các
thầy dòng tu viện thánh Bácnabê đã cảm hóa Lui rất nhiều. Noi gương các
thầy, Lui về nhà lấy dây xích chó làm dây đánh tội và thức đêm cầu
nguyện. Vì thế mà Lui đã bị đau đầu và rồi sức khỏe mỗi ngày một kém.
Đàng khác vì không có cha linh hướng, Lui chỉ biết đọc các tác phẩm của
mấy triết gia khắc kỷ Hy lạp rồi tự dẫn mình đi trong đường tu đức. Do
đó chẳng bao lâu, Lui cảm thấy mình như bị lạc đường. Nhưng biết nói với
ai? Hằng ngày Lui chỉ biết than thở với Chúa: “Lạy Chúa xin hướng dẫn
con!”</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cho tới
năm 13 tuổi, Lui mới nhất định bỏ Mantua để xin vào một tu viện. Nhưng
cậu băn khoăn không biết đâu là con đường thích hợp: Nhập tu viện thánh
Phanxicô hay chọn dòng Chúa Giêsu? Trong lúc đó, ông Ferrantô, đoán biết
ý định của con một phần nào. Ông bèn tìm cách đánh lạc chí hướng của Lui
bằng cách dẫn cậu đi thăm các cung điện ở Mantua, Phêra, Parma, và
Turinô. Hơn nữa ông còn từ chối ý kiến của nhiều vị Giám mục muốn cho
Lui nhập hàng giáo sĩ địa phận mình. Cho đến một ngày kia, sau khi chứng
kiến một việc hy sinh kỳ lạ của Lui, việc cậu đặt tay vào khe cửa xiết
cho chảy máu ra để được dịp chịu khó, ông mới gặng hỏi con về ý hướng
muốn đi tu hay ở nhà kế nghiệp cha. Không do dự, Lui thưa với cha một
cách mạnh bạo: “Thưa cha, con xin đi tu”. Biết không cản được ý con, ông
Ferrantô mới đành chịu cho phép Lui tự do theo ơn gọi. Lúc đó, Lui sung
sướng chạy đến báo tin cho bà Mácta. Hai mẹ con cảm động đến rơi lệ,
nhìn nhau, rồi cùng nhìn lên ảnh Chúa dâng lời cảm tạ!</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trước khi
lên đường theo các cha dòng Tên, Lui còn ở lại Milanô bảy tháng để lo
liệu công việc giúp cha, đồng thời học thêm triết lý. Ngày 02-11-1585
theo lệnh của thân phụ, thầy về Mantua ký bản nhường quyền cho em là
Rodolphô kế nghiệp. Hai hôm sau, thầy lên đường đi Rôma. Theo ý thân
mẫu, trên đường đi Rôma, Lui phải đến viếng đền Đức Mẹ ở Lorettô để hoàn
tất lời bà đã khấn với Đức Mẹ khi sinh Lui. Ngày 25-11, Lui chính thức
vào nhà tập tại tu viện thánh Anrê, ở Quirinal. Thời gian ở tập viện là
những ngày thầy phải chiến đấu rất nhiều để theo đuổi ơn gọi. Vì theo
lời kể lại, đó là thời kỳ Chúa gởi đến cho thầy nhiều thử thách nhất.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Quả thế,
thầy vào nhà tập được ba tháng thì nghe tin thân phụ qua đời. Thêm vào
đó, là những chuỗi ngày đen tối của linh hồn! Nhiều lúc thầy muốn cởi áo
dòng vượt tường chạy về nhà vì thương mẹ nhớ em. Rồi tất cả những bóng
người hào hoa thầy đã gặp cũng dồn dập sống lại trong trí tưởng tượng để
quyến rũ thầy về thế gian! Có những lúc thầy hầu như thất vọng, thấy
mình như không đủ sức theo đuổi lý tưởng tu trì! Nhưng với lòng thành và
phó thác, thầy trình bầy tâm hồn với bề trên và hoàn toàn vâng theo lời
ngài. Với những kinh nghiệm tu đức, cha bề trên khích lệ và khuyên thầy
can đảm. Để xua đuổi những lý tưởng và cảm tình thương cha nhớ mẹ, cha
dậy thầy phải cầu nguyện nhiều cho họ và phó thác để mặc cho Thiên Chúa
định liệu. Cha bề trên còn giúp thầy chống lại những hoài niệm và hình
ảnh xưa, bằng cách sai thầy ngày ngày mặc áo nhặm và đeo bị đi hành khất
ngoài phố. Vì khiêm tốn và vâng lời, thầy Lui vui vẻ làm mọi việc như bề
trên dậy. Nhờ đó dần dần thầy cảm thấy tâm hồn thanh thoát và nhẹ tiến
tới trên đường thánh thiện.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ngày
27-10-1586, thầy Lui trẩy đi Napôli với cha giám tập. Nhưng trên đường
đi thầy bị chứng phong ban và sốt rét nặng nên người ta phải gửi thầy ở
lại Rôma. Sau khi khỏi bệnh, thầy tiếp tục học và chuẩn bị khấn dòng
ngày 25-11-1587. Nhờ trí thông minh và nền học thức vững chắc, thầy đã
đáng được liệt vào số những nhà “kinh viện” có thế giá thời ấy. Thầy
biện luận cương quyết và chính xác nhưng vẫn giữ thái độ khiêm tốn; do
đó thầy càng được mọi người yêu mến và cảm phục.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Tháng
9-1589, cha bề trên cho phép thầy trở về Castiglionê để giàn xếp một
việc tranh chấp giữ lãnh chúa miền Mantua và Rodolphô em thầy. Thầy Lui
kêu gọi lòng quảng đại của lãnh chúa, và khuyên hai người vì lòng mến
Chúa Kitô nên làm hòa với nhau. Bằng lời cầu nguyện và chay tịnh, thầy
Lui đã được Chúa cho thành công như ý, và ngăn ngừa được những gương xấu
có thể xảy ra! Sau đó thầy được lệnh trở về tu viện ở Milanô, và thầy
được Chúa cho biết giờ chết đã gần đến. Thầy muốn trở lại Rôma một lần
nữa để nhìn lại mái nhà thân yêu của tu viện, nơi đã khai tâm đời sống
tu dòng của thầy. Chúa nhân lành hình như cũng không nỡ từ chối ước vọng
tốt đẹp của người con nhỏ, nên đã soi sáng cho cha bề trên cả triệu thầy
về chính tu viện Rôma. Trên đường về, thầy còn ghé thăm tu viện thành
Siêna và đã diễn thuyết cho các sinh viên tu sĩ ở đấy một bài nhan đề:
“Các bạn không chỉ là những người nghe, nhưng còn là những người thực
hiện những Lời Chúa...”</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trở về
Rôma, thầy còn được mời diễn thuyết trước hội đồng nhiều Giám mục nước
Ý. Đó là một việc mà ngài chỉ dám lĩnh nhận vì khiêm tốn và vâng phục,
hơn là vì vinh dự hay sung sướng. Để củng cố thêm lòng yêu mến Chúa,
thầy dành những ngày còn lại để đọc và suy ngắm cuốn “Tự thú” của thánh
Âutinh, cuốn “Diễm ca” do thánh Bênađô chú giải và quyển tiểu sử thánh
nữ Catarina thành Gênôva.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Tuy ốm
yếu và cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nhưng nhiều khi thầy đã quên mình
để chỉ nghĩ đến việc giúp đỡ người khác. Người ta đã ca ngợi rất nhiều
những hành động bác ái thầy Lui đã làm trong thời gian mất mùa và dịch
tễ năm 1590-1591. Đầu tiên thầy xung phong giúp việc tại nhà thương
thánh Sixtô, rồi dưỡng đường Đức Nữ Maria. Thầy không ngần ngại phải làm
một người phu khuân vác để giúp đỡ đồng bào và các bệnh nhân. Nhiều khi
thầy còn vác cả những xác người chết vì dịch tễ nữa. Thầy làm việc như
thế cho đến ngày 20-6-1591, thì ngất trí suốt một đêm. Sáng hôm sau thầy
tỉnh lại, từ biệt mọi người trong tu viện rồi tắt nghỉ êm ái khi đã rước
lễ ăn đàng cách sốt sắng. Thánh nhân sống vừa chẵn 23 tuổi.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Xác thánh
nhân được mai táng tại nghĩa trang Annuciđê. Bảy năm sau, vì nước sông
Tibêri dâng lên quá mạnh, người ta buộc lòng phải cải táng và đem di hài
ngài về nhà thờ thánh Inhaxiô được xây cất ở một địa điểm cao hơn. Ngày
21-5-1605, thầy được Đức Giáo Hoàng Phaolô V tuyên phong bậc Chân phúc,
và năm 1726, Đức Biển Đức XIII truyền ghi tên ngài vào sổ các vị hiển
thánh. Ngày 21-6-1725 Đức Giáo Hoàng lại đặt thánh Lui Gonzaga làm quan
thầy các thanh niên.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Làm như
thế, Đức Giáo Hoàng đã muốn cho các thanh niên nam nữ biết theo gương
thánh trẻ mà quí trọng đời sống thanh khiết, yêu mến khổ hạnh là hai
nhân đức cần thiết của tuổi thanh xuân. Dù không sống trong trắng được
như ngài, thì ít ra các thanh niên biết theo gương ngài hãm mình, hy
sinh. Đó là cách thế để sống thanh khiết và kiềm chế được những dục tình
xấu xa hằng làm xáo động trí óc và tâm hồn chúng ta vậy.</span></h1>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>