File "Ngay19.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang06/Ngay19.htm
File size: 17.87 KiB (18301 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
		<font size="5">Ngày 19 tháng 6</font></p>
		<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right" class="ViThanhKinh">
		<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
		THÁNH RÔMUANĐÔ VIỆN PHỤ<br>
		</span></font>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">(+284)</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Rômuanđô 
		sinh tại thành Ravenna nước Ý. Xuất thân từ một gia đình quí tộc, 
		Rômuanđô còn là một người con cưng của gia đình. Khi còn thanh niên 
		Rômuanđô rất thích đi săn bắn. Chính những cuộc đuổi săn thú rừng ấy đã 
		đem tâm hồn Rômunađô lại gần với những cảnh thiên nhiên và thúc đẩy 
		khuynh hướng muốn sống một đời tịch liêu hoàn toàn. Năm 20 tuổi, ông 
		thân sinh Rômuanđô có chuyện tranh chấp với một điền chủ láng giềng. Ông 
		định bụng sẽ giết người địch thủ số một của mình để được làm bá chủ của 
		một vùng.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trước ý 
		định độc ác của cha, Rômuanđô rất buồn phiền. Thiên Chúa muốn lợi dụng 
		cơ hội này để kêu gọi Rômuanđô theo Chúa. Sau mấy ngày suy nghĩ, 
		Rômuanđô trốn gia đình vào tu trong dòng thánh Biển Đức tại Classa. Tại 
		đây có hài cốt thánh tử đạo Apôllinô Giám mục thành Ravenna và là môn đệ 
		thánh Phêrô Tông đồ. Ít lâu sau thầy Rômuanđô xin bề trên cho mặc áo 
		dòng. Bề trên không dám cho vì sợ cha thầy là người giầu có, lại có 
		nhiều quyền hành trong vùng. Hơn nữa Rômuanđô lại là con thừa tự trong 
		gia đình. Đến sau nhờ Đức Tổng Giám mục thành Ravenna nhận bảo đảm cho 
		Rômuanđô, bấy giờ bề trên nhà dòng mới dám trao áo dòng cho thầy.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Từ đó, 
		Rômuanđô tiến rất nhanh trên đường nhân đức và nên gương mẫu cho mọi tu 
		sĩ. Vì Rômuanđô quá nhân đức, một số tu sĩ sống đời sống quá tầm thường 
		đem lòng thù ghét và tìm cách hãm hại Rômuanđô </span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Sau ba 
		năm sống trong tu viện, với sự đồng ý của cha bề trên, thầy Rômuanđô đến 
		xin làm môn đệ một nhân vật chuyên sống đời ẩn tu trong sa mạc là cha 
		Marinô. Cha Marinô sống rất khổ hạnh. Mỗi tuần chỉ ăn có ba ngày, lương 
		thực là một miếng bánh mì và một nắm đỗ. Các ngày khác ngài chỉ ăn cỏ 
		hoặc rau. Hằng ngày ngài cầu nguyện lâu giờ và rất sốt sắng. Rômuanđô 
		sung sướng được sống bên một vị thánh. Ngày ngày, hai thầy trò đi dạo 
		dưới lùm cây ca hát thánh vịnh; Rômuanđô chưa thuộc thánh vịnh mấy, nên 
		thường đọc sai. Mỗi lần đọc sai cha lấy roi quất vào đầu Rômuanđô để tập 
		nhân đức nhịn nhục. Thầy Rômuanđô nhẫn nhục chịu đựng không than van một 
		lời. Ngày kia, Rômuanđô khiêm tốn xin cha Marinô từ nay đánh về phía tai 
		mặt vì tai trái bị roi quất đã thành điếc không nghe thấy gì nữa. Cha 
		Marinô ca ngợi nhân đức nhịn nhục hiếm có của Rômuanđô, và từ đó ngài 
		không bao giờ đánh Rômuanđô nữa.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Rômuanđô 
		càng ngày càng tiến cao trên đường trọn lành. Sau ba năm sống trong tu 
		viện, ba năm sống trong sa mạc, Rômuanđô trở về quyết định cải tổ lại 
		các tu viện thánh Biển Đức hiện đang bị sa sút trầm trọng. Công cuộc 
		phục hưng vĩ đại này đòi hỏi nhiều hy sinh, nhiều cố gắng và kiên nhẫn. 
		Ngài cải tổ các tu viện thuộc những thành phố Vêniti,Turcia bên Ý và 
		nhiều tu viện bên Pháp. Chính ngài xây cất tới hơn một trăm tu viện 
		thuộc dòng Biển Đức.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Theo 
		gương ngài, có nhiều người đã bỏ thế gian vào tu trong sa mạc hẻo lánh. 
		Ngài hằng lui tới thăm viếng và nâng đỡ họ. Đời sống ngài rất nhiệm 
		nhặt: mỗi ngày ngài chỉ ăn ít đậu Hòa lan luộc. Ngài ưa đọc truyện các 
		thánh để bắt chước lối ăn chay, cầu nguyện và thống hối của các ngài. 
		Mỗi năm ngài ăn chay hai mùa: Mùa chay của Giáo hội và mùa chay của 
		riêng ngài từ lễ thánh Martinô tới lễ Giáng Sinh.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trong mùa 
		chay, ngài ăn chay mỗi tuần sáu ngày. Ngài thường làm việc như các tu sĩ 
		khác. Vừa làm vừa đọc kinh, cầu nguyện. Công việc hằng ngày của các tu 
		sĩ là cầy ruộng, gieo giống và gặt hái. Ai ngủ trong khi cầu nguyện, cha 
		Rômuanđô không cho phép làm lễ ngày hôm sau.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thấy cha 
		Rômuanđô quá thánh thiện và đưa nhiều người tới đỉnh trọn lành, ma quỉ 
		bắt đầu cám dỗ ngài rất mạnh mẽ. Chúng gợi ra những lạc thú trần tục như 
		thú săn bắn mà trước đây ngài đã được hưởng, những nỗi khó nhọc, vất vả, 
		những nghịch cảnh ngài đang chịu đựng. Mỗi lần bị cám dỗ, ngài vội vã 
		cầu cứu Thiên Chúa và nhờ ơn Chúa, ngài đã chiến thắng Satan. Tuy nhiên 
		ma quỉ vẫn chưa chịu thua, chúng tìm cách cám dỗ mạnh mẽ hơn, chúng đánh 
		đập thân xác ngài. Đêm đến chúng làm ầm ĩ cả phòng không cho ngài ngủ. 
		Chúng xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau để trêu chọc ngài. Chúng 
		bầy trong trí tưởng tượng của ngài nhiều tư tưởng xấu xa.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ngài phải 
		chiến đấu với ma quỉ như thế trong năm năm trời. Nhờ nỗ lực chiến đấu, 
		và lời ngài cầu nguyện, Chúa đã ban cho ngài trở lại với Chúa.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Một lần 
		kia, khi ngài đang đọc kinh tối, một đoàn quỉ hỏa ngục đến khiêng ngài 
		đặt nằm xuống đất, và dùng roi đánh ngài túi bụi, khiến ngài bị nhiều 
		thương tích. Ngài quay mặt về phía tượng chịu nạn khẽ buông lời khiêm 
		tốn trách móc Chúa: “Lạy Chúa Giêsu đáng yêu, tại sao Chúa giao phó con 
		cho quyền lực của ma quỉ?”</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nghe kêu 
		tên Chúa Giêsu, bọn ma quỷ hè nhau chạy trốn mất. Nhờ ơn Chúa Kitô, ngài 
		đã chiến thắng ma quỉ. Nhưng từ đó đầu ngài in nhiều thương tích do quỉ 
		gây nên. Ma quỉ biết ngài không sợ chúng chút nào hết. Chúng tìm kế khác 
		thâm độc hơn. Chúng dùng chính tay loài người để làm hại ngài.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Hồi đó 
		trong nhà dòng có một số tu sĩ tuy sống trong tu viện nhưng thiếu hẳn 
		tinh thần tu. Họ tham lam của cải thế gian. Lần kia, cha Rômuanđô nhận 
		được món tiền dâng cúng khá lớn, ngài nhận thấy tu viện thuộc quyền ngài 
		coi sóc còn đủ ăn, ngài đem phân phát món tiền đó cho các tu viện khác 
		túng thiếu hơn. Hành động bác ái đó làm phật lòng một số thầy thiếu tinh 
		thần tu, tham của. Họ trách móc, chửi bới ngài, công khai phản đối ngài, 
		họ hùa nhau xin xuất tu.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Vì sống 
		quá khắc khổ và chay tịnh liên miên, cha Rômuanđô ngã bệnh. Thấy mình ốm 
		yếu không làm được gì cho tu viện, ngài bỏ tu viện vào sống trong vùng 
		hoang địa ẩm thấp và độc nước. Ngài ở đó cho tới ngày thánh Apôllinariô 
		hiện ra khuyên ngài nên trở về tu viện Classa nơi ngài được mặc áo dòng. 
		Ngài vâng lời, và cấp tốc lên đường trở về chốn cũ.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Tu viện 
		Classa bấy giờ không có bề trên, Hoàng đế Ôthôniô III yêu cầu các tu sĩ 
		bầu bề trên mới. Các thầy đồng thanh đề cử cha Rômuanđô làm bề trên. 
		Hoàng đế Ôthôniô rất tán thành cuộc đề cử nầy. Chính Hoàng đế đích thân 
		tới thăm cha Rômuanđô trong thung lũng Percô cách Ravenna bốn dặm. Cha 
		Rômuanđô tiếp đãi Hoàng đế rất lịch sự. Ngài nhường Hoàng đế ngủ trên 
		giường rơm của ngài. Sáng hôm sau Hoàng đế đưa cha Rômuanđô về hoàng 
		cung ngỏ ý muốn đặt ngài làm tu viện trưởng. Đầu tiên cha Rômuanđô từ 
		chối, nhưng rồi ngài đành phải vâng lời Chúa nhận lãnh trách nhiệm nặng 
		nề đó. Ngài điều khiển tu viện một cách khôn ngoan và tài khéo. Sau hai 
		năm ngài xin Hoàng đế và Đức Tổng Giám mục thành Ravenna cho ngài từ 
		chức.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cảm mến 
		nhân đức cha Rômuanđô, nhiều ông hoàng đã xin vào tu trong dòng của 
		ngài. Trong số đó người ta nhận thấy có ông hoàng Bônifaciô là bà con 
		với Hoàng đế, ông Busêlavinô là Hoàng tử vua nước Clavonia. Cha Rômuanđô 
		hướng dẫn các tu sĩ mới của ngài tới viếng xác thánh Biển Đức. Ở đây 
		ngài bị ốm nặng. Nhưng ngài đã bình phục mau chóng. Sau khi đã bình 
		phục, ngài vào tu trong tu viện Parenzô. </span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ở đây mọi 
		người đều mến phục ngài. Ngài đem hết tài năng và kinh nghiệm để huấn 
		luyện các thầy. Công việc tu đức hằng ngày của các thầy là cầu nguyện, 
		hát thánh vịnh và một vài việc đạo đức khác. Để sinh sống, các thầy làm 
		đủ nghề, thầy dệt vải, thầy đan áo, thầy cày ruộng, thầy chuyên chăm 
		nuôi súc vật.v.v. Trong dòng có một thầy rất nhân đức tên là Bônifaciô. 
		Mỗi tuần thầy chỉ ăn có hai ngày: thứ năm và chủ nhật. Mỗi khi bị cám 
		dỗ, thầy cởi trần lăn mình vào bụi gai để cho gai góc cào rách thịt. 
		Thầy luôn ước ao chịu tử đạo vì lòng mến yêu Chúa Kitô. Được bề trên 
		dòng và Đức Giáo Hoàng ban phép, thầy bỏ tu viện sang Nga rao giảng Phúc 
		âm. Nơi đây thầy phải đói, khát, nhọc nhằn. Bù vào đó thầy đã lôi cuốn 
		được nhiều người trở về với Chúa. Cuối cùng thầy được triều thiên tử 
		đạo.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cha 
		Rômuanđô cũng không chịu thua môn đệ yêu của ngài. Lòng ngài hằng say 
		sưa với ước vọng được chịu chết vì Chúa Kitô. Ngài dự tính sang Hungari 
		để rao giảng Phúc âm và để được chết vì Chúa. Nhưng ý Chúa nhiệm mầu 
		không muốn ngài thực hiện ý định đó. Trên đường đi truyền giáo tại Hung 
		ngài bị ngã bệnh hai lần rất trầm trọng. Biết rõ ý Chúa không muốn, ngài 
		đành trở về.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trở về, 
		ngài không sống trong tu viện, nhưng tìm đến một hang trong hoang địa để 
		kết liễu cuộc đời tận hiến. Tại đây ngài sống hoàn toàn trong yên lặng. 
		Suốt mùa chay mỗi ngày chỉ ăn một nắm cỏ hay một bó rau. Ngài hành hạ 
		xác ngài rất dữ dằn đến nỗi trông ngài không còn hình tượng người nữa. 
		Ngoài ra, ngài còn bị ma quỉ phá rối liên miên. Chúng gây bão táp, giông 
		tố và tìm mọi cách để đánh phá ngài. Nhưng ngài đã toàn thắng chúng bằng 
		lời cầu nguyện, hãm mình, chay tịnh và lòng khiêm tốn đặc biệt.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Năm 1009, 
		cha Rômuanđô lui về miền núi Apênninô đến một cánh đồng ruộng, có nhiều 
		suối, rất phì nhiêu. Sau khi đi dạo qua cánh đồng, ngài nằm nghỉ trên 
		một bờ suối vì quá mệt, không mấy chốc ngài đã ngủ thiếp đi. Trong lúc 
		ngủ say, ngài mơ một giấc mộng tương tự như giấc mộng của tổ phụ Giacóp. 
		Ngài thấy một cái thang một đầu chạm đất và đâu kia dựa vào trời. Các tu 
		sĩ dòng của ngài không mặc áo đen nhưng lại mặc áo trắng đang leo lên 
		cùng Thiên Chúa trên chiếc thang đó. Tỉnh dậy ngài biết ngay đó là thánh 
		ý Chúa muốn cho ngài thiết lập một tu viện mới. Lập tức ngài đi tìm gặp 
		ông chủ điền là bá tước Malđôli để xin đất lập tu viện. Bá tước Malđôli 
		thuật lại cho ngài nghe cũng một giấc mơ như ngài. Bá tước vui lòng 
		nhượng cho ngài một ngôi nhà lớn và một khu đất rộng để xây nhà thờ cho 
		tu viện. Nơi đó được mêïnh danh là “Camalđôli” nghĩa là đất của bá tước 
		Malđôli. Ngài lập một tu viện và đổi áo dòng đen ra áo dòng trắng.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nơi đây 
		nghiễm nhiên trở thành trung tâm các tu viện của ngài. Nơi đây các đồ đệ 
		của ngài sống với nhau rất hòa thuận, vui vẻ. Các thầy hãm mình, cầu 
		nguyện và suy niệm liên miên. Hơn chín trăm năm nay, tu viện của ngài 
		vẫn giữ nguyên vẹn bộ luật của ngài. Các Đức Giáo Hoàng rất kính nể, ban 
		nhiều đặc ân và bảo vệ bộ luật dòng ngài.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Hơn một 
		trăm năm lập công phúc, qua mùa hạ năm 1027 cha Rômuanđô từ giã cõi trần 
		về hưởng vinh quang Chúa trên thiên quốc, hưởng thọ 120 tuổi. Xác ngài 
		được chôn cất tại tu viện miền thung lũng Castro. Tới năm 1467, tức bốn 
		trăm bốn mươi năm sau, người ta đào xác ngài lên và thấy xác ngài vẫn 
		tươi tốt như xưa. Mặt trắng trẻo, nhu mì. Sau khi cải táng, xác ngài 
		được đưa về để tại nhà thờ thánh Basiliô tại thành Fabrianô; cho tới 
		ngày nay xác ngài vẫn còn đó. Giáo hội mừng lễ thánh nhân vào ngày 19 
		tháng 6 hằng năm.</span></h1>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager