File "Ngay12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang06/Ngay12.htm
File size: 19.65 KiB (20118 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 12 tháng 6</font></p>
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right" class="ViThanhKinh">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH GIOAN HIỂN TU</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Đọc lịch
sử Giáo hội, ta thấy sở dĩ Giáo hội phát triển mạnh, một phần lớn nhờ ở
lòng nhiệt thành, chí hy sinh của những người con đạo đức đầy nhiệt
huyết, đã được dâng hiến cho Chúa một cách đặc biệt ngay từ trong lòng
mẹ. Thánh Gioan Hiển tu là một trong những vị thánh đã được Thiên Chúa
đặc tuyển khi còn trong lòng từ mẫu.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Gioan
chào đời giữa buổi bình minh tưng bừng của ngày lễ Thánh Gioan tiền hô.
Tiếng khóc đầu đời của Gioan đã làm cho bao nhiêu người vui mừng: Các
tôi tớ nam nữ trong nhà chạy tung tăng đi hái những bông hoa thật tươi
đẹp để mừng cho quí tử Gioan; người cha cởi bỏ binh phục, từ giã đơn vị,
vội vã trở về nhà, âu yếm ẵm con giơ lên trời cao, công khai hiến dâng
đứa con độc nhất cho Chúa và Đức Nữ Trinh.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ngay từ
nhỏ, Gioan đã tỏ ra xứng đáng là một người con yêu của Chúa. Trong khi
chơi với chúng bạn, Gioan thường giảng giải cho chúng nghe đạo lý mà cậu
đã được bà mẹ hiền ân cần dạy bảo. Trong chúng bạn có điều gì xích mích,
Gioan lấy lời êm ái, ngọt ngào khuyên bảo và giảng hoà. Vì là con nhà
quí tộc nên Gioan đã được cha mẹ cho ăn học rất sớm. Gioan chăm chỉ học
hành, thêm vào đó là một trí khôn minh mẫn, sắc sảo khác thường, thế nên
không bao lâu cậu đã làu thông kinh sách...</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Tới tuổi
trưởng thành, từ giã gia đình thân yêu. Gioan tới xin làm đồ đệ Đức Giám
mục Anphongsô. Nhận thấy tư chất thông minh, tính tình hiền hậu nhu mì,
Đức Giám mục Anphongsô liền truyền chức linh mục cho Gioan.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Để chuẩn
bị lễ mở tay, cha Gioan ăn chay cầu nguyện hơn ba mươi ngày. Ngày lễ mở
tay, Đức Giám mục Anphongsô tổ chức một bữa tiệc linh đình để mừng tân
linh mục Gioan. Tiệc vừa tan, linh mục Gioan đi tìm gặp các người nghèo
khó mà ngài vẫn quen giúp đỡ để chia vui với họ, ngài ôm họ vào lòng
hoặc quì dưới chân họ, rồi khoản đãi họ một bữa tiệc mà chính ngài là kẻ
hầu bàn. Vì yêu những người nghèo khó như thế, linh mục Gioan cũng sống
khó khăn nghèo nàn như họ. Có bao nhiêu tiền bạc ngài phân phát hết cho
người nghèo khó. Mỗi đêm ngài chỉ ngủ có ba tiếng, không nằm trên
giường, nhưng trên sàn nhà và gối đầu trên đá. Ngài thức dậy rất sớm cầu
nguyện trước khi hành lễ, rồi cử hành thánh lễ nghiêm trang sốt sắng.
Ban ngày, nếu không giải tội, ngài lại dạy giáo lý cho trẻ em hoặc thăm
viếng bệnh nhân và giúp đỡ người nghèo khó. Rảnh việc cha lại vào nhà
thờ truyện vãn với Chúa.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ngày kia,
đang quì cầu nguyện trước ảnh chuộc tội, cha thoáng thấy một người tàn
tật chống nạng tiến về phía cha. Động lòng trắc ẩn, cha Gioan chạy vội
tới dắt người bệnh tới chân Thánh giá. Ngài quì cầu nguyện cho bệnh
nhân. Lạ thay, người tàn tật cảm thấy khoan khoái dễ chịu, bỏ đôi nạng
và đi lại như thường trước sự kinh ngạc của những người có mặt. Họ vây
quanh thánh nhân, tấm tắc ngợi khen ngài là đấng thánh; cha không tỏ vẻ
gì vui mừng, trái lại còn trách mắng họ như thể đã chửi rủa ngài vậy.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thời đó,
thành Salamanca chìm đắm trong khói lửa do cuộc nội chiến gây nên. Cha
Gioan lên đường đi Salamanca với sứ mệnh làm dịu bớt phần nào cuộc tàn
sát ghê gớm đang tiếp diễn. Thánh nhân đi khắp thành rao giảng sự thống
hối khắp các phố phường, các công trường cũng như trong các hang cùng
ngõ hẻm. Nhờ nhiệt thành và tài hùng biện, cha gây được một ảnh hưởng
rất lớn. Cuộc nội chiến không bao lâu đã kết thúc nhường chỗ cho hoà
bình và trật tự. Không phải giảng suông, cha Gioan còn treo gương bác ái
sống động. Lần kia, ngài gặp một người ăn mày quần áo rách rưới hầu như
trần truồng. Lúc đó ngài mặc hai áo, do dự không biết cho áo nào? Rồi
thánh nhân thầm trách mình: “Sao tôi lại có tư tưởng bần tiện, muốn cho
Chúa Giêsu những vật tồi tàn như thế”. Đêm sau, trong một thị kiến ngài
được Chúa Giêsu đích thân hiện đến mặc cho chính chiếc áo ngài đã cho
người ăn mày hôm trước. Đồng thời Chúa nói với thánh nhân: “Gioan yêu
quí, con hãy mặc chiếc áo chính con đã cho Cha hôm qua”. Tâm hồn thánh
nhân tràn đầy vui sướng, đồng thời ngài cảm thấy thân xác nhẹ lâng lâng
như được cất nhắc lên trời, nhập đoàn nhạc Thiên thần chúc mừng Thiên
Chúa.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cuộc thị
kiến tốt đẹp đó đã khuyến khích, giúp đỡ cha Gioan rất nhiều trong việc
thực hiện lời khấn hứa gia nhập một dòng tu. Sau nhiều năm suy nghĩ, cha
xin gia nhập dòng thánh Âutinh. Hơn hết các tu sĩ khác, cha Gioan giữ
luật dòng rất chu đáo, ăn chay thường xuyên, giữ lặng hoàn toàn. Trong
những năm ở nhà tập, thánh nhân phụ trách việc dọn bàn cơm. Gặp phải năm
mất mùa nho, nhà dòng không đủ rượu uống, Thánh nhân đã đổ nước lã đầy
thùng rượu, làm dấu thánh giá trên nước, tức thì nước hoá thành rượu
ngon!</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nhận thấy
nhân đức trổi vượt của cha Gioan, cha bề trên có ý đặt ngài làm bề trên
nhà tập, rồi lai sai đi khắp thành rao giảng hoà bình Chúa Kitô. Nhưng
trong công tác này Chúa đã muốn để cho cha Gioan gặp nhiều sự khó hầu
thử đức can trường của cha. Lần kia, hay tin có một cuộc huyết chiến sắp
xẩy ra, cha Gioan vội chạy tới bãi chiến trường. Thấy bóng thánh nhân,
đoàn người khát máu hè nhau tới bao vây rồi vật ngã và dày đạp ngài dưới
chân. Nhưng cha gượng dậy ngay, rối lấy hết can đảm và tài hùng biện can
ngăn cuộc đổ máu. Cha đứng trước cửa nhà một trong hai vị chủ tướng,
công khai tuyên bố với dân chúng: “Người ta gia hạn cho tôi trong hai
ngày nữa, nếu không ngừng hô hào hoà bình, người ta sẽ giết tôi. Nhưng
tôi rất sung sướng được đổ máu vì mong muốn cho anh em được hoà bình”.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Quá tức
giận, vị chủ tướng truyền cho quân lính giết thánh nhân ngay tại chỗ.
Thánh nhân vui mừng, hai tay giang ra chạy vội về phía đoàn người võ
trang để lĩnh nhận triều thiên tử đạo. Xúc động trước cử chỉ can đảm,
bọn sát nhân do dự không đang tay giết một người đã dám liều mạng sống
để tranh đấu cho hoà bình. Để thêm can đảm cho bọn sát nhân, đoàn người
khát máu hò hét vang trời: “Phải giết chết ông thầy dòng giả hình! Chúng
ta phải giết ông ta!”. Bọn sát nhân tuốt gươm ra chỉa cả về phía thánh
nhân. Lạ thay, tay bọn sát nhân bị tê liệt không thể cử động được nữa.
Quá thất kinh trước hình phạt ghê gớm bất ngờ, bọn người khát máu khẩn
khoản xin thánh nhân cứu họ khỏi tai nạn đó. Sẵn có lòng bác ái bao la,
ngài quỳ gối cầu nguyện xin Chúa tha cho địch thủ của ngài. Sau lời cầu
nguyện sốt sắng, bọn lính tê liệt lại cử động như thường. Rồi cùng với
chủ tướng chúng kéo nhau ra về, thề hứa sẽ không bao giờ dám gây chiến
tranh nữa. Từ đó thành Xalamanca được bình yên hoàn toàn một phần lớn
nhờ công lao và lòng nhiệt thành của thánh nhân.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nhưng
chiến tranh qua chưa được bao lâu thì nạn dịch lại hoành hành khắp quê
hương xứ sở của ngài. Bề trên tu viện đề cử cha Gioan đi khắp nơi từ
hang cùng ngõ hẻm tới các thành thị để săn sóc, ủy lạo dân chúng đau
khổ. Thánh nhân đem hết năng lực, thời giờ cũng như lòng nhiệt thành hi
sinh để săn sóc các bệnh nhân. Nhờ lời cầu nguyện sốt sắng trong chay
tịnh, thánh nhân được ơn làm nhiều phép lạ và chữa đã nhiều bệnh nhân.
Sau đây xin lược thuật lại một vài truyện để làm bằng chứng. Kỳ đó, đứa
cháu gái của ngài tên là Isabella bị chết vì bệnh dịch. Trong lúc mọi
người chuẩn bị tiễn cô bé đến nơi an nghỉ ngàn thu, thì thánh nhân đã
tới kịp thời để cho cô sống lại. Ngài tới bên giường đặt xác cháu, cầm
tay kéo lên, tức thì cô bé đứng ngay dậy và đi theo ngài.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lần khác,
khi ngài đang đi ngoài phố, bỗng một thiếu phụ đầu tóc rũ rượi, chạy tất
tưởi về phía ngài rồi phủ phục dưới chân nức nở xin ngài cứu con bà bị
chết đuối dưới giếng sâu. Động lòng trắc ẩn, thánh nhân nói: “Được!
Chúng ta hãy đi coi! Có lẽ đứa bé còn sống chăng?” Tới nơi, dân chúng
vây quanh ngài chật ních, bấy giờ thánh nhân gọi tên đứa bé, đứa bé đáp
lại ngay. Ngài liền giòng giây thả xuống giếng, rồi kéo cậu bé lên bình
an vô sự giữa những tiếng hoan hô dậy trời của quần chúng. Dân chúng xô
tới vây quanh, người hôn tay, kẻ hôn áo, thậm chí có kẻ cắt cả áo ngài
để tôn kính như những thánh tích quí giá.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lần khác
nữa, thấy bóng cha Gioan ngoài đường, dân chúng đổ xô vây quanh ngài.
Một thiếu phụ vụt tới, định hôn tay cha nhưng ngài rút vội tay lại.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">- Thưa
cha, tại sao cha nỡ xử với con như thế?</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">- Chỉ vì
chị đang bị ma quỉ quản thúc!</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thiếu phụ
lẽo đẽo theo tới cổng tu viện, khẩn khoản xin cho được hôn tay ngài.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">- Không,
không thể được, ngài nói, tôi không muốn ban phép lành cho chị đang sống
dưới ách nô lệ của ma quỉ. Phải chăng chị đã chẳng giết đứa con gái của
chị để che đậy tội tầy đình chị đã sa phạm đó sao? Hỡi con người tội
lỗi, hãy đi khỏi nơi đây.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Chị ta
đứng ngẩn người trước những lời nói quả quyết của thánh nhân. Sau cùng
chị hối hận thú nhận hết tội lỗi của chị và xin thánh nhân tha cho mình.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nếu những
nhân đức và phép lạ trên đã khiến cha Gioan được nhiều người mến yêu,
thì ngược lại, thái độ cương trực và những lời nói thẳng thắn cũng sẽ
đem lại cho cha nhiều oán ghét. Dưới đây làm câu truyện xích mích giữa
cha và quận công Garcia, nguyên do chỉ vì những lời lẽ cứng rắn của cha.
Lần kia, nhân cuộc toàn thắng quân Hồi giáo, quận công Garcia muốn tổ
chức một buổi lễ linh đình tạ ơn Đức Mẹ. Để thêm phần long trọng, ông
quận công mời cha Gioan đến giảng thuyết. Cha giảng một bài rất hùng hồn
về bổn phận của các nhà cầm quyền. Ngộ nhận rằng vị giảng thuyết nhằm đả
kích mình, ông quận công tức giận nói với cha những lời quá lỗ mãng:
“Thưa cha, hôm nay cha giảng thuyết rất hùng hồn, nhưng cha hãy coi
chừng những tai họa tầy trời sẽ giáng xuống trên đầu cha!”. Ngài đáp lại
một cách hóm hỉnh: “Thưa ông, nếu như ai tấn công tôi, tôi sẽ dùng cuốn
sách nguyện của tôi để chống lại và tôi tin chắc rằng người đó khó lòng
tránh thoát tay tôi”.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Ông quận
công tức giận càng quát to hơn. Nhưng cha Gioan chỉ điềm đạm trả lời:</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">- Thưa
ông, tôi chỉ lên toà giảng để rao giảng những điều chân lý và sửa chữa
lỗi lầm. Nếu như tôi phải chết để làm trọn nhiệm vụ đó, tôi sẵn lòng
chết”.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Run lên
vì quá tức giận, ông quận công truyền quân gia đuổi bắt thánh nhân. Biết
câu truyện, có mấy người tới giải vây cho ngài, nhưng thánh nhân từ
khước và nói: “Chúng ta nên để cho Chúa định liệu, Người sẽ chiến đấu
thay cho chúng ta”.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Vừa tới
gần thánh nhân, bầy ngựa quá sợ hãy nhẩy bổ lên vật ngã bọn khát máu
xuống đường, bị thương khá nặng. Thấy thế, thánh nhân động lòng trắc ẩn,
quì xuống đất, cầu nguyện cho địch thủ của ngài: “Xin Chúa toàn năng tha
thứ cho các bạn. Xin Chúa chữa đã các bạn”. Rồi ngài quay lại ôn tồn nói
với bọn họ: “Từ nay, xin các bạn hãy coi chừng cơn giận của Thiên Chúa”.
Chính lúc đó, quận công Garcia cảm thấy đau đớn khác thường. Ông thầm
tin rằng: Chính bàn tay Thiên Chúa đã giáng phạt ông. Ông lật đật tới tu
viện, quì sụp dưới chân thánh nhân, khóc lóc xin lỗi ngài. Thánh nhân
vui vẻ tha lỗi cho ông. Ngay lúc đó, quận công Garcia cảm thấy khoan
khoái dễ chịu như thường.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Công phúc
đã nhiều, cha Gioan quả là đầy tớ trung thành đáng được Chúa gọi về
hưởng kiến muôn đời. Mùa hạ năm 1479, cha êm ái trút hơi thở cuối cùng
tại tu viện.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Khi tắt
thở, mặt cha tươi tỉnh khác thường, phát ra nhiều tia sáng làm chói loà
cả gian phòng. Thiên Chúa còn làm rất nhiều phép lạ nơi mộ ngài. Đức
Giáo Hoàng Alexanđrô VIII đã tôn phong cha Gioan lên bậc hiển thánh ngày
16-10-1690.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Phải
chăng chỉ “ai thành tâm tìm Chúa và không đuổi theo cái phù vân” (Cv
23,04) mới đáng được Chúa ban cho những đặc ân cao cả như thế!</span></h1>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>