File "Ngay05.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang06/Ngay05.htm
File size: 14.22 KiB (14563 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
		<font size="5">Ngày 5 tháng 6</font></p>
		<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right" class="ViThanhKinh">
		<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
		THÁNH BÔNIPHAXIÔ, GIÁM MỤC TỬ ĐẠO<br>
		</font></span>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">(680-755)</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Có những 
		người đã chết mà nhân loại không bao giờ quên được họ. Họ đã xả thân vì 
		lý tưởng, đã hy sinh mạng sống để mang lại hạnh phúc cho nhân quần. Đó 
		là những vậc vĩ nhân, những anh hùng tử đạo của Giáo hội. Thánh 
		Bôniphaxiô, Giám mục mà chúng tôi thuật truyện dưới đây, cũng đáng liệt 
		vào sổ những bậc vĩ nhân đó, vì nhờ ngài mà bao con người đã được khai 
		sáng đức tin, nhờ giòng máu thắm của ngài mà cây Giáo hội Đức quốc xanh 
		tươi và lớn mạnh như ta thấy ngày nay.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thánh 
		Bôniphaxiô sinh tại Kirton thuộc miền Devonshire nước Anh. Cha mẹ ngài 
		là những giáo hữu tốt lành rất lo lắng đến tương lai của con. Vì thế ông 
		bà đã cho con đi học rất sớm và ngày đêm lo lắng giáo dục con trở thành 
		người hữu dụng cho đời. Thời đó phong trào truyền giáo đang lớn mạnh tại 
		Anh quốc. Gia đình thánh Bôniphaxiô được chọn làm nơi cư trú của các tu 
		sĩ truyền giáo. Bóng áo dòng của các vị truyền giáo đã gây được nhiều 
		cảm tình nơi tâm hồn của cậu bé Bôniphaxiô. Cũng từ đấy mầm mống ơn kêu 
		gọi tu trì bắt đầu manh nha bộc phát nơi cậu Bôniphaxiô tí hon. Mới năm 
		tuổi đầu, cậu đã có gan xin cha mẹ cho theo các thầy dòng vào sống cuộc 
		sống tu trì khắc khổ tại tu viện. Nhưng ông bà thân sinh thì lại coi đó 
		là những ý nghĩ ngông cuồng bồng bột của tuổi thơ ấu. Bôniphaxiô càng 
		lớn, ước muốn tu trì của cậu cũng lớn theo. Thêm nhiều lần nữa, 
		Bôniphaxiô xin cha mẹ cho đi tu dòng. Nhưng cha cậu một mực từ chối. Đến 
		sau ông bị bệnh rất nặng, ông tự nghĩ có lẽ Chúa có ý dùng bệnh tật để 
		phạt tội ngăn cản ơn thiên triệu của con. Lúc đó ông mới bằng lòng chịu 
		cho Bôniphaxiô đi tu; mấy ngày sau ông hết bêïnh liền. Sống 13 năm liều 
		tại tu viện Adescan, sau đó, Bôniphaxiô lại được lêïnh rời sang tu viện 
		Nutcell. Tại đây, Bôniphaxiô tiến rất nhanh trên đường học vấn cũng như 
		trên nẻo trọn lành.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Mới tốt 
		nghiệp ở trường ra, Bôniphaxiô được cử làm giáo sư tại tu viện. Nhiều tu 
		sĩ ở các tu viện quanh đấy đều đổ dồn đến xin thụ giáo với giáo sư 
		Bôniphaxiô. Vừa đúng 30 tuổi, thì ngài thụ phong linh mục. Thời đó, Đức 
		Tổng Giám mục thành Cantorbery triệu tập một công đồng toàn quốc. Cha 
		Bôniphaxiô được chọn làm thư ký công đồng. Ngài tỏ ra xuất sắc trong 
		chức vụ được giao phó. Thế nên danh tiếng ngài từ đó được mọi người biết 
		đến. Từ đấy không có công đồng nào mà không có ngài tham dự.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nhưng ý 
		Chúa Quan phòng muốn dành cho cha Bôniphaxiô một sứ mệnh cao quí khác: 
		sứ mệnh truyền bá Phúc âm cho dân Đức. Ngài đặt chân lên miền Frise đầu 
		tiên, rồi từ đó tiến dần tới Utreche. Nhưng vua Radbod lúc đó đang bách 
		hại đạo gắt gao, thành thử công cuộc truyền giáo của ngài bị bóp nghẹt 
		ngay từ lúc còn trứng nước. Cha Bôniphaxiô đành phải trở về Anh. Lúc đó 
		ngài được bầu làm Bề trên tu viện.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Sau hai 
		năm sống tại quê nhà, vị tông đồ lại nhất quyết lên đường truyền giáo. 
		Được thư giới thiệu của Đức Giám mục Daniel. cha Bôniphaxiô sang yết 
		kiến Đức Thánh Cha Grêgôriô II để nhận lệnh của Đấng đại diện Chúa Kitô. 
		Đức Thánh Cha chúc lành cho thiện ý của Cha Bôniphaxiô và công khai xác 
		nhận cha là vị truyền giáo của Giáo hội công giáo.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Sau khi 
		đã nhận phép lành của Đức Thánh Cha, nhà truyền giáo hăng hái lên đường. 
		Đầu tiên cha Bôniphaxiô tới Thuringe. Nơi đây ngài khuyến cáo các ông 
		hoàng không sống xứng đáng với đức tin công giáo. Ngài cũng không quên 
		hun nóng lại tinh thần của hàng đạo đức đã quá nguội lạnh. Đến sau cha 
		Bôniphaxiô được tin vua Radbod, địch thủ số một của giáo hội đã băng hà. 
		Ngài liền ra tầu đi thẳng tới Frise. Nơi đây, ngài đã đem đức tin đến 
		cho không biết bao nhiêu người. Nhận thấy cha Bôniphaxiô có đầy đủ tài 
		đức, Đức Tổng Giám mục thành Utreche ngỏ ý muốn chọn ngài làm Giám mục 
		phó để sau này kế vị ngài. Cha Bôniphaxiô một mực từ chối. Sau ba năm 
		giảng đạo ở Frise, nhà truyền giáo lại trở về Turinô và Hesse. Tại đây, 
		ngài thiết lập một tu viện. Bấy giờ cha Bôniphaxiô sai đồ đệ của ngài 
		tới yết kiến Đức Thánh Cha để tường trình về những kết quả đã thu lượm 
		được trong công cuộc truyền giáo; đồng thời cũng để hỏi ý kiến Đức Giáo 
		Hoàng về một vài khó khăn liên quan tới kỷ luật giáo hội. Đức thánh Cha 
		tiếp đãi phái đoàn rất nồng hậu. Nhưng vì muốn biết rõ hơn về công cuộc 
		truyền giáo bên Đức Quốc, Đức Thánh Cha cho vời chính cha Bôniphaxiô về 
		Rôma. Vâng lời Đức Thánh Cha, cha Bôniphaxiô trở về Rôma. Để tưởng 
		thưởng công lao của nhà truyền giáo nhiệt thành và đồng thời để công 
		cuộc truyền giáo có kết quả hơn, Đức Giáo Hoàng tấn phong cha Bôniphaxiô 
		lên chức Giám mục.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lòng 
		nhiệt thành rao giảng Phúc âm không cho phép Đức Giám mục Bôniphaxiô ở 
		đây lâu. Sau khi đã lãnh nhận chức Giám mục, nhà truyền giáo hăng hái 
		lên đường. Với chức vụ mới, ngài có nhiều phương tiện hoạt động hơn, 
		nhưng không phải không gặp nhiều trở ngại trên đường truyền giáo. Có một 
		lần, Đức Giám mục Bôniphaxiô tới giảng đạo cho dân Hessois và Goths, 
		ngài đã mạnh dạn triệt hạ trung tâm thờ cúng của lương dân trong xứ: đó 
		là cây sồi cổ thụ, nơi tế tự của lương dân. Lương dân xúm lại hăm he 
		giết Đức Giám mục. Nhưng lạ thay, khi ngài vừa lấy rìu chặt có một nhát 
		mà cây sồi rời ra làm bốn khúc. Dân chúng sợ hãi, lũ lượt léo tới xin 
		theo đạo. Đức Giám mục Bôniphaxiô lấy gỗ cây sồi xây cất một nhà thờ 
		dâng kính thánh Phêrô tông đồ.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Vì say 
		sưa với công việc truyền giáo, ngài cam sống cảnh thiếu thốn, nghèo nàn 
		giữa đoàn giáo hữu tân tòng. Nhưng Thiên Chúa hằng nâng đỡ thiện chí của 
		Đức Cha bằng cách thôi thúc đồng bào tại quê hương ngài gửi giúp ngài 
		mọi sự cần dùng. Người gửi y trang, thực phẩm, kẻ gửi sách vở cần yếu 
		cho việc huấn luyện tân tòng. Ngoài ra chính Thiên Chúa cũng gửi quà cho 
		Đức Cha bằng một vài phép lạ. Một hôm, nhân dịp khánh thành nhà thờ dâng 
		kính Đức Tổng thần Micae, ngay bên bờ sông Ôraha, Đức Giám mục 
		Bôniphaxiô được nhìn thấy trong chiêm tượng Đức Tổng Thần Micae. Bữa cơm 
		trưa hôm đó trong nhà không còn gì ăn cả. Bỗng đâu một con chim lớn bay 
		tới bàn ăn thả xuống bàn cơm một con cá khá to. Ngài cảm tạ Thiên Chúa 
		và đưa cá ra. Cánh đồng tuyền giáo quá bao la, một mình ngài không sao 
		kham nồi. Ngài phải kêu gọi các linh mục tại quê nhà tới tiếp tay. Ngài 
		cũng kêu gọi một số nữ tu sĩ sang thiết lập các dòng mới tại xứ truyền 
		giáo.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trong lúc 
		Đức Cha Bôniphaxiô đang miệt mài trong công cuộc truyền giáo, ngài được 
		tin Đức Thánh Cha Grêgôriô II mới băng hà và Đức Giáo Hoàng Grêgôriô III 
		lên kế vị. Đức Giám mục Bôniphaxiô cử một phái đoàn qua Rôma yết kiến 
		Đức Tân Giáo Hoàng để bày tỏ lòng thành kính và tùng phục Đức Thánh Cha. 
		Đức Giáo Hoàng Grêgôriô III hoan hỉ tiếp kiến phái đoàn. Nhân dịp này 
		Đức Thánh Cha cũng cất nhắc Đức Giám mục Bôniphaxiô lên chức Tổng Giám 
		mục và ủy cho ngài công việc triệu tập công đồng toàn quốc Đức năm 742. 
		Qua năm 744, ngài chủ toạ công đồng Svissons. Cũng năm đó, ngài thiết 
		lập tại Đức quốc một tu viện vĩ đại ở miền Fulde. Thanh thế Giám mục 
		Bôniphaxiô mỗi ngày một tăng cao. Năm 747, ngài được thăng chức Tổng 
		Giám mục thành Mayence. Chính tay ngài đã xức dầu phong vương cho vua 
		nước Pháp: Vua Pépin le Bref.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thiên 
		Chúa muốn dùng triều thiên tử đạo làm phần thưởng cho những công lao vất 
		vả của đầy tớ Người. Thế nên Chúa đã thôi thúc Đức Tổng Giám mục 
		Bôniphaxiô trở sang Frise để đưa đoàn chiên lạc trở về đàn. Sau khi đã 
		phong chức Giám mục cho linh mục Lulle để kế vị ngài, Đức Tổng Giám mục 
		Bôniphaxiôâ hăng hái lên đường truyền giáo mặc dù tuổi đã cao, sức đã 
		yếu. Chỉ trong một thời gian ngắn, Đức Tổng Giám mục đã rửa tội hằng 
		ngàn người. Trước kết quả lớn lao đó, bọn thủ lãnh lương dân đem lòng 
		ganh ghét và chúng âm mưu hạ sát Đức Tổng Giám mục.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Vào một 
		ngày mùa hạ năm 755, Đức Tổng Giám mục Bôniphaxiô cùng đoàn tùy tùng 
		đang sửa soạn cử hành lễ nghi Thêm Sức cho tân tòng trên bờ sông Borna. 
		Đột nhiên một đoàn lương dân võ trang xông tới đâm chém Đức Tổng Giám 
		mục Bôniphaxiô và đoàn tùy tùng, cả thảy hơn 50 vị. Đức Tổng Giám mục 
		Bôniphaxiô nằm vật trên vũng máu tay vẫn nắm chặt cuốn sách Phúc Âm.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Xác thánh 
		Giám mục Bôniphaxiô được đưa về an táng tại tu viện Fulde. Để tưởng 
		thưởng công đức thánh Bôniphaxiô, Chúa đã làm nhiều phép lạ trên mộ 
		thánh nhân.</span></h1>
		<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lạy Chúa, 
		bởi lòng nhiệt thành của thánh Bôniphaxiô, Chúa đã đoái thương gọi nhiều 
		dân về nhận biết Thánh Danh Chúa, xin Chúa cho chúng con khi mừng lễ 
		thánh Bôniphaxiô, được thánh nhân ban ơn phù giúp chúng con.</span></h1>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager