File "Ngay02.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang03/Ngay02.htm
File size: 19.78 KiB (20252 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngày 02 tháng 03</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-weight: 700"><font size="5"> </font></span><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">THÁNH
HENRICÔ SUSÔ <br>
TU SĨ DÒNG ĐA MINH</span></font><p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
<font size="5">(1300-1365)</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vào khoảng đầu thế kỷ XIV, chính lúc Giáo hội đang trải qua những ngày
đen tối nhất của lịch sử, thì một cậu bé đã chào đời để xoa dịu một phần
nào nỗi thống khổ của Chúa Kitô vì sự bội bạc, bất tín của cả nhân loại.
Cậu bé đó tên là Henricô Susô. Henricô thuộc dòng dõi quí tộc miền Béc
(Berg). Mẹ cậu rất đạo đức, tận tụy giáo dục con theo đường lối Thiên
Chúa .</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Năm mười sáu tuổi, Henricô vào tu dòng thánh Đaminh. Henricô rất vui
sướng được sống trong cảnh êm ấm của nhà tập tại tu viện Contanciô. Thầy
Henricô có một tâm hồn đơn sơ thẳng thắn. Thầy có lòng yêu mến Thiên
Chúa. Nhưng tình yêu đối với cha mẹ và bạn hữu cũng không kém phần đằm
thắm và nồng nhiệt. Tâm hồn thầy vì thế bị xâu xé giữa hai mối tình
khiến thầy không mấy lúc được an tâm. Henricô bị dầy vò bởi một khát
vọng yêu đương; thành thử thầy không thể nằm lỳ trong tình trạng lạnh
nhạt và buồn nản mãi được. Thiên Chúa nhân đó cũng muốn biểu lộ cho
Henricô thấy rõ vẻ đẹp đích thực của tình ái Người.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Ngày kia, tình cờ Henricô nghe đọc đoạn sách Salômôn bàn luận về hai chữ
khôn ngoan, thầy cảm động, nhất quyết sẽ hiến cả trái tim để phụng sự
“Khôn Ngoan vĩnh cửu”. Từ đó thầy tận hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa và
cương quyết đoạn tuyệt với trần gian.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Chúng ta hãy nghe chính thánh nhân kể lại cách thức ngài tỏ lòng mến
Chúa nồng nàn như thế nào. Lần kia thánh nhân trình bày sự tiến triển
trong cuộc đời thơ ấu thiêng liêng của mình cho một chị dòng mà thánh
nhân có nhiệm vụ hướng dẫn: “Chị có muốn tôi kể cho chị nghe niềm hoan
lạc tôi được hưởng trong cuộc đời thơ ấu thiêng liêng của tôi không? Chị
nên biết hồi tôi còn thanh niên hăng hái, đầy nhựa sống, mỗi khi tôi bị
thương máu chảy lai láng, tôi thường chạy tới bên thánh giá giơ cánh tay
đẫm máu cho Chúa xem và than thở với Người: lạy Chúa Giêsu Kitô, Đấng
con yêu mến, Chúa biết mỗi khi một bệnh nhân bị mất máu, người bệnh
thường xin lấy máu của những người yêu mến nhất đời để tiếp cho họ. Lạy
Chúa, Đấng lòng con yêu mến, xin ban cho con chút máu của Chúa”.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Rồi mỗi khi tôi mặc áo mới, tôi khẩn khoản xin Chúa cho tôi dùng chiếc
áo đó theo đúng ý Chúa.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Mùa xuân tới, tôi hái những bông hoa thật xinh tươi, kết thành triều
thiên dâng lên Nữ Vương thiên quốc. Trong lúc dâng, tôi nghe ban nhạc
thiên thần ca hát khúc ca: “Magnificat”. Rồi tiếng Đức Trinh Nữ êm ái
truyền cho tôi hát bài: O Vernalis Rosula, Ôi hoa hường xuân xinh đẹp
biết bao! Tiếng tôi hoà với tiếng các thiên thần, tạo thành một điệu
nhạc du dương khôn tả.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Lần kia, sau ngày lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời, Đức Trinh Nữ đã cho tôi
nhìn thấy những cảnh thần tiên hoan lạc trên thiên quốc. Tôi cố gắng len
lỏi vào, nhưng một thiên thần giữ tay tôi lại và nói: “Bạn thân mến, bạn
đừng hy vọng được lọt vào đây, trước khi bạn chưa trả hết nợ”. Rồi thiên
thần dẫn tôi vào một hang tối tăm qua một con đường gồ ghề, đầy gai góc.
Tới hang, tôi oà lên khóc, thương hại cảnh tù đầy của tôi. Thiên thần
hỏi tôi có cảm tưởng gì không?</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Tôi trả lời: - Cực lắm.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Thiên thần nói: - Bạn nên biết, chính Đức Trinh Nữ đã truyền giam giữ
bạn trong đó.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Thế thì tội quá, nhưng có bao giờ tôi dám làm phiền lòng Người đâu?
</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Đức Trinh Nữ rất đau lòng khi thấy bạn tỏ vẻ khó chịu khi phải giảng
thuyết trong ngày lễ kính Người. Hơn nữa, hôm qua bạn chả trình với cha
bề trên là bạn không muốn giảng thuyết để ca tụng Nữ Vương Thiên Đàng là
gì?</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Lạy Mẹ chí ái, con rất mến Mẹ, con muốn cao rao quyền thế Mẹ, nhưng
con cảm thấy con không xứng đáng giới thiệu Mẹ cho quần chúng, con xin
nhường vinh dự đó cho các bậc thầy của con.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng nhiều thiên thần quả quyết với tôi là Đức Mẹ rất thích tôi giảng
thuyết để ca tụng Mẹ. Thiên thần hứa sẽ xin lỗi Mẹ thay cho tôi.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Tình yêu của thánh Henricô đối với Chúa Kitô còn thắm thiết hơn nhiều.
Thánh nhân muốn ghi khắc trên trái tim mình thánh danh Chúa Giêsu. Thánh
nhân lấy bút sắt khắc tên Chúa Giêsu trên ngực bằng những nét chữ đẫm
máu. Ngày thánh nhân khắc tên Chúa trên ngực, chính là ngày thánh nhân
bắt đầu một đời sống khắc khổ và thống hối. Thánh nhân mặc áo nhặm, thắt
lưng bằng xích sắt. Thánh nhân còn vận áo bằng giây gai kèm thêm 150
miếng sắt nhọn khiến cho thân xác thánh nhân dầy đặc những thương tích
đau đớn. Vết thương lâu ngày thành mủ hôi thối; thêm vào đó biết bao sâu
bọ ngày đêm đục khoét thân xác thánh nhân khiến người phải thốt lên:
“Lạy Chúa, cái chết đối với con sao mà cay đắng đến thế, thực vậy nếu sư
tử, hùm beo cắn xé con, con sẽ chết ngay; nhưng với những con sâu này
hằng ngày nó đục khoét xương thịt con, hút máu mủ con, như thế con phải
chết từng giây, từng phút, không thể chết ngay được”.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Ban đêm, thánh nhân xỏ hai tay vào hai vòng giây da buộc lên xà nhà để
chỉ có thể nằm một chiều và đồng thời cũng không thể giết được những con
sâu rỉa rúc thân xác thánh nhân. Giây da đứt thánh nhân dùng xích sắt
thay thế. Thánh nhân vui lòng chịu đựng cuộc tử nạn tự nguyện đó dòng dã
16 năm trời, mãi tới khi thiên thần truyền cho ngài phải chấm dứt những
khổ hình tự ý đó, thánh nhân mới thôi.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Thánh nhân suy ngắm đêm ngày sự thương khó Chúa Giêsu Kitô. Với trí
tưởng tượng. Ngài theo dõi từng bước đường thương khó Chúa. Để thông cảm
nỗi thống khổ của Thầy chí thánh, thánh nhân làm một cây thánh giá đóng
thêm ba mươi cái đinh ở trên, rồi ngài đặt trên vai giữa áo và thịt để
mỗi một cử động dù nhỏ đến đâu, những đinh trên thánh giá cũng có thể
rạch nát thịt ra được. Ngài mang thánh giá đó suốt tám năm trời. Ngày
kia, cảm thấy mình không sao chịu nổi khổ hình tự ý đau đớn kia lâu dài
hơn nữa, thánh nhân đem mài những đinh trên đá cho bớt nhọn. Nhưng vì
quá hổ thẹn trước hành động hèn nhát của mình, thánh nhân lại lấy dũa,
dũa đanh nhọn như cũ. Để chịu cực hình cách êm ái hơn, ngài viết Thánh
Danh Chúa Giêsu trên thánh giá.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Mỗi ngày thánh nhân đánh tội hai lần, lần thứ nhất kính nhớ cuộc tra tấn
bằng roi vọt của Chúa, lần thứ hai kính sự chết của Chúa trên thánh giá.
Mỗi lần thánh nhân trót phạm tội gì, dù nhỏ mọn đến đâu, ngài thường
dùng roi móc sắt để đánh tội. Mỗi khi đánh tội mà gặp người nào, thánh
nhân liền thôi ngay, nhưng ngài rửa các vết thương bằng nước muối hay
dấm.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Đêm đến, thánh nhân nằm ngủ trên cánh cửa, với một bao rơm để gối đầu;
mùa đông chân ngài bị nứt nẻ rất đau đớn. Suốt 25 năm trời, ngài không
hề sưởi bao giờ.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Mỗi ngày, thánh nhân chỉ ăn có một bữa. Ngài chỉ ăn bánh mì với rau,
không hề ăn thịt, cá hay trứng. Thánh nhân chỉ uống nước ở bữa ăn trưa
thôi, để bắt chước Chúa Giêsu chịu khát trên thánh giá.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một Chúa nhật kia, Giáo hội mừng kỷ niệm tiệc cưới Cana, thánh nhân
không ăn uống gì được vì quá khát. Nhưng ngài được nghe tiếng trên trời
khích lệ và long trọng tuyên bố ngày hoan lạc và sung sướng mình mong
đợi đã gần tới. Đêm đến, giữa lúc đang cầu nguyện, thánh nhân ngất trí
một hồi lâu. Trong lúc xuất thần, ngài thấy Đức Mẹ bế Chúa Giêsu hiện
đến. Chúa Giêsu bưng một bình nước trời đưa cho thánh nhân uống. Thánh
nhân đỡ lấy uống một cách say sưa.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Ít lâu sau, Đức Trinh Nữ lại hiện ra với thánh nhân và nói: “Mẹ đã nâng
con và Mẹ sẽ còn nâng đỡ con; Mẹ sẽ ban cho con một thứ nước từ trái tim
Mẹ chảy ra.”</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Từ đó, ngoài những khổ hình mà thánh nhân tự đặt định cho mình, Thiên
Chúa còn cho thánh nhân chịu những hình khổ nội tâm đau đớn hơn những
khổ hình ngoài thân xác. Suốt chín năm trời, thánh nhân bị cám dỗ liên
miên về đức tin. Và đây một nỗi buồn sâu xa hằng xâm chiếm tâm hồn thánh
nhân.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một đêm kia, người ta bắt gặp thánh nhân đang quì cầu nguyện trong một
thánh đường bị bọn đạo tặc lấy hết đồ thờ phượng. Dân chúng đổ cho thánh
nhân là thủ phạm. Họ định bỏ tù ngài, nhưng ngài đã thoát khỏi.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Trong thời dịch tả dữ dội nhất, dân chúng cho là người Do Thái đã bỏ
thuốc độc trong các giếng nước công cộng. Người ta tố cáo thánh nhân
thông đồng với người Do Thái để làm hại dân chúng. Họ lùng bắt thánh
nhân. Buộc lòng thánh nhân phải chạy trốn để tránh sự căm giận cuồng
nhiệt của dân chúng. Ngài lẩn trốn trong bụi rậm mấy ngày liền, gần chết
lả, may có một linh mục đi qua đường đã bắt gặp và cứu sống thánh nhân.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Thánh nhân đi giảng thuyết khắp nơi; ngài giảng rất khéo, ai nghe cũng
mê say. Lời giảng sốt sắng của thánh nhân đã đưa lại rất nhiều kết quả
khả quan. Nhiều người đã bỏ đường trụy lạc trở về với Chúa. Ma quỉ làm
hết cách bêu xấu thánh nhân để làm giảm uy tín của ngài. Một phụ nữ chơi
bời sinh hạ được một con trai. Nàng đến xin thánh nhân giúp nàng tìm
người nuôi đứa trẻ không cha. Động lòng trắc ẩn, thánh nhân nhận nuôi
đứa trẻ xấu số đó. Nhưng đến sau nghĩ lại, thánh nhân cho là mình đã bị
mắc mưu, ngài liền trả đứa trẻ lại cho mẹ nó. Con mẹ xấu nết ấy đi rêu
rao khắp nơi rằng cha đứa trẻ chính là tu sĩ Henricô, thánh nhân rất nỗi
đau buồn. Không bao lâu tin đó lan tràn khắp nơi. Các bạn bè lần lượt
tẩy chay ngài.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Các tu sĩ nhìn thánh nhân với nụ cười chế nhạo. Bề trên tu viện không
cho ngài ở trong tu viện nữa. Cha mẹ thánh nhân căm giận tới thâm gan
tím ruột, muốn giết ngay mụ đàn bà khốn nạn đã dám bôi nhọ thanh danh
gia tộc mình. Thánh nhân đau buồn nhận đứa trẻ về nuôi, trao phó công
việc minh oan cho Thiên Chúa. Không bao lâu, mụ đàn bà xấu nết và đồng
loã tự nhiên lăn ra chết tươi. Thế là thánh nhân đã lấy lại được danh
dự. Toàn dân ca tụng đức nhịn nhục và độ lượng hiếm có của thánh nhân.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Trên đường đau khổ Thiên Chúa không để cho thánh nhân phải âm thầm đau
khổ một mình, ngài thường được hưởng những giây phút hoan lạc đặc biệt.
Cũng như Chúa Giêsu trong vườn cây dầu, thiên thần Chúa thường đến thăm
viếng an ủi thánh nhân. Các tu sĩ dần dà đem lòng mến phục, coi ngài như
một vị thánh sống. Bề trên tu viện trao cho thánh nhân sứ mệnh rao giảng
Phúc âm tại nước Đức.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Qua giảng bên Đức được ít lâu, thánh nhân ngã bệnh nặng rồi qua đời ngày
25-01-1365. Cuộc đời thánh nhân kết thúc trong công việc truyền giáo.
Xác thánh nhân được đưa về an táng tại nhà thờ tu viện. Thiên Chúa làm
nhiều phép lạ nơi mộ ngài, để thưởng công người tôi tớ suốt đời đã phải
chịu nhiều thử thách đắng cay, nhưng vẫn vững lòng tin yêu.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Qua năm 1613, tức hơn hai trăm năm sau ngày thánh nhân qua đời, người ta
đào xác thánh nhân lên, thấy xác ngài vẫn tươi tốt, xông mùi thơm ngào
ngạt. Dòng thánh Đaminh mừng lễ thánh nhân vào ngày 02-03.</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>