File "Ngay13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang02/Ngay13.htm
File size: 14.55 KiB (14902 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngày 13 tháng 02</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH GIOĐANÔ <br>
HIỂN TU </span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Vào năm 1190 tại
biệt thự Pátbe (Padberg) thuộc miền Sắc (Saxe) nước Đức, Giođanô chào
đời, đem lại một niềm vui không ít cho gia đình bá tước Êbơtin
(Eberstein). Là con nhà gia thế, nhưng khác hẳn với những thiếu niên
cùng tuổi, cùng hoàn cảnh, Giođanô không lộ vẻ gì là kiêu kỳ, khó bảo.
Trái lại nhiều đức hạnh, đặc biệt nhất là lòng thương kẻ khó, đã sớm nẩy
mầm trong tâm hồn cậu thiếu niên khôi ngô ấy. Cậu tự ra cho mình một
luật là mỗi ngày phải làm phúc cho người nghèo khổ thứ nhất cậu gặp.
Trải qua những năm niên thiếu, trưởng thành tới khi già nua tuổi tác,
Giođanô vẫn một lòng trung thành tuân giữ luật đó không một ngày nào sao
lãng.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Lên 20 tuổi,
Giođanô được gửi đến Paris để theo đòi bút nghiên. Với cái tuổi xuân
xanh mơn mởn và bồng bột ấy, phàm những bậc phụ huynh đứng đắn ai lại
không lo ngại cho con đường đạo hạnh của con cái, nhất là khi lại phải
gửi con ở một nơi xa cách muôn trùng nghìn dặm, như trường hợp của
Giođanô. Dầu vậy người thư sinh ấy không phụ lòng tin tưởng của cha mẹ
chút nào. Những xa hoa quyến rũ của thị thành, cũng như những bận rộn
vất vả của đời sinh viên, không hề làm Giođanô bỏ mất những thói quen
lành thánh đã tập được khi còn sống dưới mái nhà thân yêu. Người ta phải
cảm phục khi thấy rằng tuy bận đèn sách, nhưng Giođanô vẫn để dành một
phần lớn thời giờ vào việc đọc kinh, cầu nguyện. Tối nào cũng như tối
nào, trong khi các bạn sinh viên tụ tập tán gẫu hay lang thang trên vỉa
hè để dán mắt vào những tủ kính, hoặc đứng ngây trước những quầy hàng…
thì Giođanô trái lại thường chăm chỉ đến nhà thờ Đức Mẹ để dự trọn giờ
kinh mai. Một tối kia, Giođanô vội vã ra đi vì sợ trễ giờ, bất ngờ giữa
đường lại gặp một người lạ mặt xin làm phúc. Vì không sẵn có tiền mang
theo, Giođanô đành cởi giây lưng của mình cho người khách lạ ấy. Tới nhà
thờ, Giođanô phải kinh ngạc biết bao khi ngước nhìn ảnh chuộc tội trên
bàn thờ thấy chính Chúa Giêsu thắt chiếc giây lưng mà mình vừa “kỷ niệm”
cho người nghèo khó.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Trong việc học
hành thi cử, người sinh viên đạo đức ấy càng gặt được nhiều thành tích
vẻ vang, làm rạng danh cho nòi giống. Năm 1219, Giođanô đậu bằng tiến sĩ
thần học, và chịu chức phó phụ tế. Trong khi đang suy nghĩ để tìm biết
thánh ý Chúa đối với tương lai của mình, Giođanô may mắn lại được gặp
thánh Đaminh lúc đó mới ở Tây Ban Nha sang và định tạm ở Paris mấy ngày
để uỷ lạo các anh em trong nhà dòng thánh Giacôbê đang gặp bước gian
truân, sầu khổ. Trong thời gian lưu lại tại Paris, thánh nhân đã tổ chức
nhiều buổi diễn thuyết cho công chúng. Lời giảng của thánh nhân gây một
tiếng vang lớn kích động dân chúng. Người ta nô nức đến nghe. Trong một
bầu khí hào hứng và nô nức, Giođanô cùng nhập bọn với các sinh viên đại
học tới gặp thánh Đaminh, để cởi mở tất cả những nỗi niềm của mình cho
người của Chúa. Cuộc sơ kiến hẳn đã gieo vào tâm trí Giođanô nhiều ấn
tượng đẹp đẽ và sâu xa. Theo lời khuyên của thánh Đaminh, Giođanô chịu
chức phụ tế, rồi tiếp tục học thêm, đồng thời không quên dấn bước hơn
trên đường tu đức.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ít lâu sau thầy
Rêginađô tới giảng ở Paris. Lúc này Giođanô chí đã quyết nhập dòng các
anh em đi giảng. Nhưng trước đó, thầy còn muốn làm thế nào rủ được
Henricô Colônia theo mình. Henricô Côlônia vừa là người đồng hương, là
bạn học mà còn là bạn tâm giao của Giođanô. Thế là đôi bạn tâm đồng ý
hiệp và định mùa chay năm tới sẽ nhập dòng. Trong thời gian đó hai người
lại kiếm thêm được một đồng chí nữa là thầy Lêô. Ngày lễ tro khai mạc
mùa chay năm 1220 cũng là ngày đánh dấu bước đường mới của ba người.
Sáng hôm ấy người ta thấy ba thanh niên hân hoan tiến vào tu viện thánh
Giacôbê. Họ vào nhà thờ đúng lúc ca đoàn đang hát phân khúc Immutemur
habitu (chúng ta hãy thay áo). Một sự tình cờ hữu ý: lời ca lúc này đã
diễn tả một cách tuyệt diệu tâm trạng và hành động mà ba người sắp thực
hiện.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Hai tháng sau,
thánh Đaminh triệu tập đại hội nhà dòng lần thứ nhất. Giođanô là một
trong bốn thầy thuộc nhà dòng thánh Giacôbê được cử đến tham dự đại hội
nghị. Thánh nhân được giao phó nhiệm vụ dậy Kinh thánh cho các anh em ở
Paris. Với tài lợi khẩu và kiến thức về Kinh thánh sẵn có, Giođanô đã
làm cho thiùnh giả say mê với những trang Phúc âm thánh Luca. Năm sau
lại có đại hội nghị lần thứ hai, mặc dầu Giođanô không có mặt trong hội
nghị này, thánh Đaminh cũng đề cử ngài làm bề trên tỉnh dòng Lombađia.
Thật là một việc hy hữu chứng tỏ uy thế và tín nhiệm của Giođanô, vì
ngài mới chỉ có ở nhà dòng được một năm mà đã sớm được cất nhắc để tham
gia vào guồng máy hành chính như vậy. Khi thánh Đaminh qua đời, địa vị
của ngài còn được nâng lên cao hơn nữa: các cha trong dòng đều tán thành
bỏ phiếu bầu Giođanô làm bề trên cả dòng anh em đi giảng, để ngài hướng
dẫn dòng mới trong bước đường sơ khai và thành lập một đoàn quân gồm
toàn những chiến sĩ đầy nhiệt huyết với công cuộc tông đồ. Với nhiệm vụ
mới đó, thánh nhân cũng không thiếu những đức tính của một bậc thầy như
đời sống nhiệm nhặt và liêm khiết như thiên thần, đức xả kỷ thẳng thắn
kèm theo với những lời nói dịu dàng và lịch thiệp. Những đức tính và cử
chỉ đó đã giúp ngài thành công rất nhiều trên đường đời.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngài đã khéo biết
lợi dụng để tuyển lựa các phần tử có ơn thiên triệu nhập dòng. Nhiều
giáo sư và sinh viên đại học Paris và Bôlônia đã xin gia nhập đoàn quân
giảng đạo của ngài. Ngày lễ Đức Mẹ Dâng Chúa Giêsu vào đền thánh, ngài
đã mặc áo dòng cho 20 sinh viên. Thánh nhân đã thiết lập 240 tu viện nam
nữ được đặt dưới sự bảo trợ của Đức Giáo Hoàng Hônôrinô III và Grêgôriô
IX. Vì thế ngài phải làm việc rất nhiều để huấn luyện các nam nữ tu sĩ
và kiện toàn luật dòng thánh Đaminh.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Tuy ở địa vị cao
nhưng ngài rất yêu chuộng sự túng thiếu nghèo hèn. Trong những lần đi
kinh lý các nơi, ngài không nề hà trú chân ở bất cứ nơi nào; mỗi khi bị
khước từ không cho trọ, thánh nhân thường tạ ơn Chúa và nghĩ rằng đó là
đặc ân Chúa ban. Một ngày kia cha quản lý nhà dòng xin từ chức, thánh
nhân ôn tồn nói với cha: “Người làm quản lý thường có thêm bốn tình này:
tính cẩu thả, dễ bực mình, hoạt động và có nhiều công lao. Tôi hoàn toàn
giữ lại cho cha hai điều sau, và trút bỏ cho cha hai tính cách trên,
nghĩa là tôi không bao giờ nghĩ rằng cha có hai tính xấu đó”. Ngài một
niềm cư xử hiền hoà với anh em, thương mến người bệnh tật và dùng hết
mọi quyền lực để giúp đỡ mọi người.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Với đức khôn ngoan
kèm theo với một tính khí hiền hoà, thánh nhân đã khéo làm cho tình hình
bớt căng thẳng và đem lại một bầu khí an hoà giữa các tu sĩ dòng Đaminh
và Hoàng đế Fêđêric II. Dầu vậy khi phải tỏ ra can đảm cứng rắn ngài
cũng không ngại đương đầu với công việc. Lần kia thánh nhân không chút e
ngại đến thẳng với Hoàng đế Fêđêríc II để cảnh cáo cách ăn ở xấu của nhà
vua và yêu cầu vua chấm dứt tình trạng bất hảo kẻo bôi nhọ thanh danh
người công giáo. Với tài ngoại giao thánh nhân còn giao thiệp rộng rãi
với các vương hầu lãnh chúa và gây được ảnh hưởng truyền giáo không nhỏ
đối với dân trong vùng.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Thời gian qua càng
mang lại cho thánh nhân nhiều công nghiệp và nhân đức. Cho đến năm 1236,
thánh nhân khởi hành một chuyến đi kinh lý các dòng ở Đất thánh và hành
hương những địa điểm đáng kính của Giáo hội. Khi ngài bước chân ra đi,
cả nhà ai nấy đều nơm nớp lo sợ và buồn rầu, vì sức khỏe của ngài quá
mỏng manh. Ngài tới Đất thánh bằng an; nhưng rủi thay trên đường về, tầu
lại gặp cơn giông tố và bị đánh chìm gần bờ biển Syria đối diện với tu
viện Ptôlêmai. Đa số các hành khách đều bị vùi dập dưới làn sóng phũ
phàng. Thánh nhân và hai bạn đồng hành chẳng may cũng bị bỏ mạng trong
tai nạn này ngày 13 tháng 02 năm 1237. Hai tu sĩ ở Ptôlêmai vội báo tin
cho cha Bề trên tu viện thánh Giacôbê ở Paris biết. Trong lời báo tin
hai thầy còn thêm: “Nhưng Chúa đã thương ban một phép lạ để an ủi bầy
con côi cút. Vì rằng những hành khách sống sót và tất cả những ai dự
cuộc mai táng thi thể thánh nhân đều quả quyết rằng trong thời gian xác
thánh nhân còn nằm trên bãi biển, đêm nào cũng thấy có một vầng sáng từ
thi thể thánh nhân toả ra sáng rực”. Người ta mai táng xác thánh nhân
trong nhà thờ tu viện ở Ptôlêmai.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Còn rất nhiều phép
lạ khác chứng minh cuộc đời vinh quang của thánh nhân: Một ngày kia,
chính thánh nhân đã hiện ra với trinh nữ Lugađa trong một vầng hào quang
rực rỡ như để tỏ bầy cho nữ tu đó biết sự vinh quang của mình. Trong
vòng năm thế kỷ, Giáo hội đã tặng cho ngài huy hiệu chân phước và nhiều
tác giả đã ghi tiểu sử đấng chân phước vào “Tử đạo thư”. Năm 1826, Đức
Giáo Hoàng Lêô XII đã chính thức ban phép cho các tu viện của dòng
Đaminh được muôn đời mừng lễ kính đấng chân phước Giođanô. </font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>