File "Ngay01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/HanhCacThanh/Thang02/Ngay01.htm
File size: 13.91 KiB (14247 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 01 tháng 02</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-weight: 700"><font size="5"> </font></span><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">THÁNH
NỮ CATARINA RICÊ <br>
ĐỒNG TRINH</span></font><p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span lang="EN-US"><font size="5"> (1522-1588)</font></span><font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"> </span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Catarina ra đời năm 1522 tại
thành phố Florencia thơ mộng. Hôm ấy, một ngày vui mừng cho gia đình ông
Phêrô Rece, một gia đình quyền quý vào bậc nhất trong miền Tuscia. Sau
khi sinh được một tuần, Catarina được bế đến nhà thờ chính toà chịu phép
thánh tẩy. Chưa đầy ba tuổi, Catarina đã lâm cảnh mồ côi mẹ. Mất mẹ là
cô mất hẳn một nguồn yêu thương, một gương nhân đức và một trường giáo
dục.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Bận rộn công việc làm ăn, ông
Phêrô phải trao con cho người em là bà Lui coi sóc. Bà nổi tiếng nhân
đức, đã khấn dòng Monticelli tại Florencia lâu năm. Nhờ sự huấn luyện
của cô nhân đức, Catarina lớn lên mỗi ngày một thêm ngoan ngoãn. Với
khuôn mặt trái xoan, nổi bật hai con mắt trong sáng hiền lành, và đôi
môi hồng dịu, cô là nguồn vui, là vẻ đẹp của nhà dòng, không kể cô, hết
mọi người trong nhà đều bằng lòng với tính tình đơn sơ và cách sống chân
thật của cô. Đời thơ mộng của Catarina êm đềm trôi giữa bao gương sáng
trong dòng. Dần dần cô yêu dấu đời hy sinh cầu nguyện và chăm chú xem
sách đạo. Nhiều lần cô tỏ ý xin bà cô cho phép nhập dòng. Thấy cháu ước
ao đời sống tu trì, lại có nhiều chứng tỏ một ơn kêu gọi đích thực, bà
Lui ưng thuận đem việc bàn với ông Phêrô cho Catarina được tự do dâng
mình cho Chúa. Nhưng một thử thách, một buồn phiền cho Catarina: ông
Phêrô đã một mực chối từ ý định của con gái, lại bắt cô về nhà để sửa
soạn lập gia đình. Ông muốn vậy cốt để khi về già ông có chốn nương tựa.
Trước thái độ cứng rắn của ông Phêrô, bà Lui và Catarina chỉ còn biết từ
biệt nhau trong những hạt lệ. Bà nhắn nhủ cháu: “Cháu hãy trông cậy,
Chúa sẽ lo liệu”.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Chúa đã chấp nhận lòng trông cậy
của họ. Qua những ngày cầu nguyện tha thiết, Catarina đã tìm được dịp
thuận lợi để thân thưa với cha ý định của mình. Cô trình bầy với tất cả
tấm lòng của đứa con ngoan. Nghe lời con gái, ông Phêrô phần cảm động,
phần vui mừng, phải bỡ ngỡ và nhận đó là ý Chúa gọi con mình. Ông cảm
thấy không có lý do từ chối, nhưng có bổn phận giúp đỡ để con tự do đáp
lại tiếng Chúa. Đó là một trong những ngày vui nhất trong đời Catarina,
ngày cô cảm thấy mình sống thực. Như cảm thông với Catarina, nền trời
xanh xanh giữ lại mãi bóng hoàng hôn mát dịu, trải dài ánh sáng mầu vàng
trên cảnh vật. Thêm vào đó, tiếng kêu “ro ro” của con diều giấy từ đâu
đưa lại. Mấy chùm hoa thiên lý mầu vàng dịu, không ngớt nhả hương chiều
làm thơm phức cả góc vườn. Ở đó, hai cha con đang lắng chìm trong câu
truyện lòng…</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Bái từ cha đã lâu, nhưng câu nói
cuối cùng “thôi, cha hoàn toàn để con theo tiếng Chúa” vẫn văng vẳng bên
tai thánh nữ như gợi lại tất cả niềm ưu ái của người cha già. Nhìn cha,
cô nhớ tới ơn Chúa và Đức Mẹ. Cô cảm động. Cô mau tới nhà thờ để trình
bầy tâm sự với các Đấng. Quỳ trước nhà chầu cũng như trước toà Thánh
Mẫu, Catarina bồi hồi vì vui mừng, vì biết ơn, cô không biết nói gì hơn
là đăm chiêu nhìn Chúa và Mẹ với tất cả tâm tình phú thác của đứa con
ngoan.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Hôm sau, cô từ giã cha, thoăn
thoắt tiến thẳng về nữ tu viện thánh Đaminh tại Pratô thuộc miền Tuscia.
Tại đây, cậu ruột Catarina là linh mục Timôtê Rece hiện làm giám đốc.
Gặp Catarina, cha Timôtê vô cùng hân hoan, không những vì cô là cháu,
nhưng còn là một thiếu nữ dầu thiện chí nên thánh. Cùng với cha, cả nhà
dòng đón nhận Catarina như một bông hoa quý Chúa gửi tới. Lần đầu tiên
gặp biết cô, ai nấy đã cảm thấy mùi hương thánh thiện. Sau một tháng nhà
thử và một năm nhà tập, Catarina đã được mặc áo dòng. Lúc ấy cô mới 14
xuân xanh. Cũng từ đây cô chính thức mang tên là Catarina.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Sau những năm bị thử thách, từ nay
Catarina không còn ước gì hơn là cố gắng sống thánh thiện. Sự cố gắng ấy
đã được phát lộ bằng đời sống trong sạch như thiên thần sáng chói nhiều
nhân đức, nhất là lòng khiêm tốn. Đức khiêm tốn làm nền móng xây dựng
tinh thần vâng lời của Catarina. Chị tuyệt đối trong đức vâng lời, cả
những năm chịu bệnh đau đớn. Đời sống của chị còn là tấm gương phản
chiếu trung thành tinh thần kỷ luật trọn hảo. Và đó là kết quả đời sống
cầu nguyện, kết hợp thân mật với Thiên Chúa. “Chúa là thầy dậy duy nhất
của chúng ta về mọi khoa học”, như lời người thường nói với chị em.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Đời sống nhân đức của thánh nữ đã
làm cho mọi người chú ý, nhất là bà bề trên. Với chị em, Catarina là bạn
tâm sự trung tín. Chị sẵn sàng thông cảm, đón nhận và cởi mở với mọi
người. Với bề trên chị là người con ngoan ngoãn, một cộng sự viên đắc
lực. Vì thế chúng ta không lạ gì, khi thấy chị mới khấn dòng năm năm,
nghĩa là chưa đầy 20 tuổi mà đã được chọn làm bề trên nhà tập, hướng dẫn
các tập sinh về đời sống tu đức và tinh thần dòng. Dù hết sức từ chối vì
tinh thần khiêm nhường, sau cùng Catarina phải vâng lời bề trên. Với
nhiệm vụ mới, chị càng cố gắng sống thánh thiện, và cố gắng đầu tiên và
căn bản là hết lòng tín nhiệm vào sự quan phòng của Chúa. Nhờ đó, chị đã
làm ích nhiều cho các chị tân tu. Mấy năm sau, chị lại được cử làm phó
bề trên, phụ tá với bà mẹ về mọi việc trong nhà, để rồi vừa mới 25 tuổi
đã đắc tuyển làm bề trên.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Dù phải qua nhiều gian lao trong
nhà dòng, ngoài xã hội, thánh Catarina vẫn không chán nản, vẫn một mực
tận tâm với chức vụ suốt 42 năm trường, cho đến cuối đời. Với sự khôn
ngoan và sự sáng suốt thần linh, thánh nữ hướng dẫn các linh hồn trên
đường trọn lành. Với lòng tận tụy và đức bác ái sâu xa, thánh nữ cần mẫn
hoàn tất mọi công việc, cho dù to tát khó khăn hay hèn mọn. Tuy nhiên
không vì thế mà thánh nữ chểnh mảng đời sống nội tâm, nhất là tinh thần
cầu nguyện và kết hợp với Chúa. Thánh nữ yêu suy niệm về sự thương khó
Chúa. Có thể nói đó là đề tài độc nhất thánh nữ say mê suy gẫm đến xuất
thần nhiều lần. Suốt 12 năm kể từ năm 1542, không tuần lễ nào thánh nữ
lại mất ơn xuất thần trong khi chiêm niệm. Thường từ trưa thứ năm cho
đến chiều thứ sáu mỗi tuần, thánh nữ sống hoàn toàn trong ánh sáng của
Chúa, và trước mắt ngài lần lượt quay lại trung thành cuốn phim thương
khó Chúa Kitô. Lúc đó mình người chói lọi hào quang, mặt ngài tươi sáng
và đôi mắt đăm chiêu ngước về trời. Cho tới khi thánh nữ lấy lòng khiêm
tốn cùng với chị em xin Chúa cất đặc ân cao quý ấy đi, sự kiện lạ lùng
ấy mới ngừng xuất hiện.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Đời sống đạo đức và bác ái của
thánh nữ không chỉ đóng khung trong phạm vi nhà dòng… Ngài tự cảm thấy
phải hiến làm lễ vật toàn thiêu vì phần rỗi nhân loại, đồng thời phải
khuếch trương lòng bác ái theo gương Chúa Giêsu đối với những người
nghèo và các bệnh nhân. Vì thế người cho các chị em dòng đi viếng các
bệnh viện, mang của ăn phân phát cho dân nghèo. Ngoài ra, ngài còn thể
hiện những việc đền tội kỳ lạ.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Đáp lại đức ái sâu xa ấy, Thiên
Chúa đã ban cho ngài không những ơn xuất thần, mà còn được làm phép lạ,
ơn nói tiên tri và biết bí mật các tâm hồn.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Thánh nữ Catarina thường liên lạc
thư từ với thánh Philíppê Nêri. Có lần cả hai ước ao được gặp nhau để
đàm đạo về đường trọn lành, Chúa đã ưng nhận và cho các ngài cùng được
tâm sự trong một thị kiến. Thánh nữ Maria Mađalêna Pazi, một ngày kia,
cũng được hưởng đặc ân ấy với ngài.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Đời sống êm trôi theo ngày tháng,
cho tới 66 tuổi, người biết giờ mệnh chung đã gần điểm. Vì thế người can
đảm chịu những năm bệnh cuối đời; cho đến giờ cuối cùng, người xin chịu
các phép và phó linh hồn cho Chúa, làm chứng một lễ tận hiến hoàn hảo.
Giữa lúc linh hồn trinh khiết bay về trời, người ta nghe thấy muôn điệu
nhạc thiên quốc, điệu nhạc mà, cho tới ngày 2-2 năm 1589, người ta vẫn
còn nghe vọng lên du dương.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><span lang="EN-US">
<font size="5">Thánh Catarina được Đức Giáo Hoàng
Clêmentê XII phong chân phúc năm 1732 và được Đức Giáo Hoàng Biển đức
XIV tuyên phong Hiển thánh năm 1746. Hai ngày lễ đáng ghi nhớ ấy khoác
thêm cho thành phố Pratô một bộ áo sặc sỡ chưa từng có với những mầu hoa
giây ướp hương trầm thơm nức. Thêm vào đó, những tiếng pháo dậy trời như
còn âm vang trong lòng người bản xứ hiện tại. Dân thành Pratô vui mừng
kính nhớ một vị nữ tu đã tận hiến đời cho Chúa để nhóm lên ngọn lửa yêu
soi dẫn và sưởi ấm các tâm hồn.</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>