File "Vi 2000 dong matu tu.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/Giaithoaicacthanh/Vi 2000 dong matu tu.htm
File size: 6.33 KiB (6486 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Model</title><base target="main"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/hochoveme/hoch1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="hochoveme 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="272"><font size="4" color="#008000">101 GIAI THOẠI CÁC THÁNH</font></td><td width="164"><p style="text-align: right"><i><code><font face="Arial" size="1" color="#0000FF">LUY GONZAGA MARIA, CMC</font></code></i></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center">46. VÌ 2000 ĐỒNG MÀ THẤT VỌNG TỰ TỬ Ư ?</td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Có một nhà quý tộc trẻ tên là Fênanđô, ông dự định giúp đỡ bệnh viện cho người nghèo của thánh Gioan Thiên Chúa một số tiền lớn, nhưng chưa biết rõ tinh thần của ngài thế nào? Có phải là một đức bác ái thực sự không? Hay chỉ là mượn danh nghĩa bác ái để vụ lợi? Vì thế Fênanđô đã giả danh một người sa cơ thất thế để gặp ngài bên bờ sông.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Chào ông, tôi từ xa tới, không quen biết ai, tôi cần một số tiền lớn để trả nợ danh dự, nếu không trả được, thì tôi thất vọng đến chỗ tự tử. Ông có thể cho tôi vay 2000 đồng được không? Ông giúp được thì thật là may mắn cho đời tôi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Cha Gioan đáp:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- 2000 đồng thì nhiều quá, không biết tôi có lo được không? Tôi là người nghèo đi ăn xin mỗi ngày. Nhưng, ngày mai đúng giờ này, ông tới đây, may ra tôi kiếm được thì sẽ giúp ông.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Ngày hôm sau, đúng giờ ấy, cha Gioan đứng chờ người khách lạ để trao tiền, người đàn ông ấy vui mừng nhận số tiền để trả nợ.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Cha Gioan niềm nở nói:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Tôi hân hạnh giúp ông số tiền 2000 đồng.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Người khách lạ giả bộ lo lắng đáp:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Ông giúp tôi món tiền này, nhưng sợ mai mốt tôi không có để trả ông thì ông nghĩ sao?</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Ông cứ an tâm cầm lấy, khi nào có thì trả bằng không có thì thôi. Tôi nghĩ điều cần thiết là cứu được ông. Chỉ vì số tiền 2000 đồng mà thất vọng tự tử thì không hợp lý. 2000 đồng mà cứu được mạng sống của ông thì quí chừng nào.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Bấy giờ người khách cảm phục và nói rõ sự thật:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Sao cha lại có thể trao số tiền lớn như thế cho một người khách lạ mà cha chưa hề quen biết bao giờ. Tôi chính là Fênanđô đã tự đặt ra câu chuyện để thử lòng bác ái của cha.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Gioan ngạc nhiên đáp:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Ồ, chính là ông Fênanđô mà tôi đã hân hạnh gặp trong bữa tiệc tại nhà quý tộc Đông Tôrê. Sao ông lại làm thế?</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Fênanđô trả lại số tiền 2000 đồng và nói:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Thôi, cha hãy giữ lại số tiền 2000 đồng này, có thể nuôi các bệnh nhân của nhà thương trong một tháng. Tôi sẽ trao tặng 2000 đồng nữa. Hiện giờ, tôi có việc can hệ cần phải quyết định. Vậy xin cha cầu nguyện cho tôi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Thưa ông, tôi sẽ cầu nguyện cho ông chóng biết đường lối phải đi. Ánh sáng của Thiên Chúa sẽ chỉ dẫn cho ông theo ơn Chúa gọi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Một thời gian sau, được ơn Chúa soi sáng, Fênanđô đã bỏ cuộc tình với cô Anna và vào chủng viện học làm linh mục.</font></p></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../index.htm"><img border="0" src="../../GIADINH/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></td></tr></table></body></html>