File "Ongthanhchiduongchochuot.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/Giaithoaicacthanh/Ongthanhchiduongchochuot.htm
File size: 7.49 KiB (7670 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Model</title><base target="main"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../_themes/hochoveme/hoch1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="hochoveme 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="272"><font size="4" color="#008000">101 GIAI THOẠI CÁC THÁNH</font></td><td width="164"><p style="text-align: right"><i><code><font face="Arial" size="1" color="#0000FF">LUY GONZAGA MARIA, CMC</font></code></i></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><font size="3"> </font>43. ÔNG THÁNH CHỈ ĐƯỜNG CHO CHUỘT</td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Thầy Michael, phụ trách phòng Thánh, đi vào vườn tìm thánh Martinô Porres, khi ấy đang là một chú bé giúp việc trong tu viện Đaminh. Thấy thầy Michael ôm rất nhiều khăn có nhiều lỗ rách, Martinô ngạc nhiên hỏi:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Tại sao những chiếc khăn này có nhiều lỗ rách, và các đường viền của khăn như bị cắn xé vậy thầy Michael?</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Thầy Michael trả lời:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Chú phải biết chứ, lũ chuột đã phá hoại mọi đồ đạc trong phòng Thánh. Tôi mới gặp Bề trên trình bày sự việc. Ngài bảo tôi ra lệnh cho chú diệt hết những con vật ấy ngay để chúng không làm hư khăn bàn thờ nữa.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Martinô hơi buồn và hỏi:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Diệt tất cả các con vật đó ư? Nhưng bằng cách nào, thưa thầy?</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">- Tôi sẽ đánh thuốc độc những con vật đó.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Nhưng chúng đâu có ý làm hại, vì chúng không biết giá trị của vải vóc đó thôi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Nghe những câu nói có vẻ ngớ ngẩn ấy, thầy Michael bực mình nói:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Martinô, cậu đã nghe mệnh lệnh của Bề trên rồi. Đừng tranh luận với tôi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Lòng buồn rười rượi, Martinô tự nhủ: nhiều năm nay cậu đã lấy thức ăn thừa của tu viện để nuôi chó mèo, nên chúng không bị chết đói. Tại sao cậu lại không nuôi cả những con vật nhỏ bé như chuột nhắt, và chuột chù? Nếu cậu nuôi chúng thì chúng đâu có phá đồ đạc ở phòng Thánh.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Martinô cảm thấy có trách nhiệm về việc này, nhưng thật bất công nếu giết hết lũ chuột. Dù sao thì Bề trên đã ra lệnh. Tất cả các con chuột phải ra khỏi tu viện.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Đang khi nhổ cỏ ngoài vườn, một ý tưởng hay vụt lóe lên trong đầu, Martinô nghĩ rằng những con chuột sẽ không bị giết nếu chúng làm theo lời cậu.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Trưa hôm ấy, Martinô thấy một con chuột đang sưởi nắng dưới một bụi cây mâm xôi. Mắt nó sáng lên vẻ thân thiện. Martinô chống cái cào lên một thân cây rồi gọi chuột:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Đến đây, người bạn nhỏ, tôi có vài điều quan trọng muốn nói với bạn.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Lập tức, con chuột vểnh tai lên nghe, rồi nhảy vụt về phía Martinô. Cậu quỳ xuống và nghĩ xem mình phải nói gì, nỗi buồn của cậu đã tan biến. Cậu biết rằng cậu yêu tất cả mọi sinh vật Chúa đã dựng nên.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Đến đây, chú chuột. Tôi muốn mọi người và mọi vật đều được sung sướng. Bạn chuột ơi, bạn hãy nói với tất cả bạn bè của bạn là từ nay các bạn không được cắn phá áo quần, vải vóc trong tu viện. Các bạn sẽ có đủ thức ăn nếu các bạn chỉ ở trong vựa lúa mà thôi. Tôi sẽ cho các bạn ăn và cầu cho các bạn khỏi bị hại.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Vài tuần sau, mọi người trong tu viện hết sức ngạc nhiên khi thấy lũ chuột nhắt, chuột chù vâng lời Martinô, không một con nào còn ở trong tu viện. Chúng sống an bình ở vựa lúa và Martinô cho chúng ăn hằng ngày.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Thầy Michael không còn lý do nào để phàn nàn về các con vật đã gặm nhấm khăn bàn thờ nữa. Thầy ngạc nhiên hết sức: </font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Thật lạ lùng, Martinô đã chỉ đường cho các con chuột. Sau khi Martinô nói với một con chuột, chú chuột này chạy về báo cho mọi con chuột khác trong tu viện. Tôi không thể tin được nếu mắt tôi đã không nhìn thấy cả một đoàn quân chuột như đi diễu hành từ tu viện ra đến vựa lúa.</font> </p></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../index.htm"><img border="0" src="../../GIADINH/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></td></tr></table></body></html>