File "Ngay03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/HanhCacThanh/Thang12/Ngay03.htm
File size: 14.34 KiB (14688 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 03 tháng 12</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">
THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ </span></font></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Phanxicô sinh năm 1506, tại điện Xaviê ở Pampêluna,
thuộc tỉnh Navarre, Tây Ban Nha. Sau khi tốt nghiệp trường thánh Saintê
Barbe, Phanxicô được hân hạnh giúp giáo sư dạy triết học tại đại học
đường Paris. Không mấy chốc ngài đã lừng danh và được nhiều người ca
tụng. Những thành công ấy đã biến Phanxicô thành con người mải miết chạy
theo danh vọng. Nhưng rồi nhờ tác động của một người bạn mà đời Phanxicô
đã thay đổi một cách lạ lùng; người bạn đó chính là Inhaxiô, một khách
trọ cùng phòng với Phanxicô.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thánh Inhaxiô sau khi trở lại có đến Paris để học
thêm, đồng thời cũng để chiêu mộ một ít bạn đồng liêu ưu tú làm nền móng
cho Dòng Tên mà ngài sẽ thiết lập sau này. Ngài biết Phanxicô từ năm
1525 và cảm phục tài ba. Nhưng làm thế nào để chinh phục chàng thanh
niên có nhiều triển vọng làm nên những đại sự đang say sưa hướng về danh
vọng ấy? Trước tiên thánh Inhaxiô cố gắng gây thiện cảm và lòng tín
nhiệm rồi tìm dịp nhắc nhủ Phanxicô : <i>“Được cả vũ trụ mà mất linh hồn
phỏng có ích gì”</i> (Mt 16,26). Lúc đầu, Phanxicô không chút cảm động
về câu nói đó. Nhưng dần dần ngài đã bị chinh phục hoàn toàn. Ngày
15.8.1534, bảy chàng thanh niên trong số đó có Inhaxiô và Phanxicô cùng
nhau khấn hứa tại nhà nguyện dưới hầm nhà thờ Montmartre ở Paris. Dòng
Tên bắt đầu thành lập từ đó.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Hai năm sau, Phanxicô cùng với các bạn từ giã Paris
để lên đường sang Rôma yết kiến Đức Giáo Hoàng. Trước khi tới thủ đô
Giáo hội, các ngài có ghé qua Vênitia, rồi cùng nhau phân chia đi các
nhà thương giúp đỡ các bệnh nhân để thực hành đức khiêm tốn và bác ái.
Để tập hy sinh và thắng mình, có lần Phanxicô đã cúi xuống hút mủ ở vết
thương của một bệnh nhân mà tính tự nhiên ngài lấy làm kinh tởm. Tới
Rôma, Đức Giáo Hoàng Phaolô III hân hoan tiếp đón và chúc lành cho những
dự định của đoàn con. Khi trở về Vênitia, Phanxicô được thụ phong linh
mục và từ đó ngài lấy việc ăn chay, suy niệm, thực hành bác ái để thánh
hóa bản thân và cũng là để sửa soạn sứ mệnh tông đồ vĩ đại mà Chúa sắp
trao cho ngài.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Mùa xuân năm 1539, vua Bồ Đào Nha là Gioan III, muốn
xin mấy vị thừa sai tới giảng đạo cho dân Ấn độ. Thánh Inhaxiô bấy giờ
làm bề trên tiên khởi của dòng cử cha Rodriguez, cha Boladilla và thầy
Phaolô đi. Cha Phanxicô muốn đi lắm nhưng vì khiêm tốn, ngài không dám
ngỏ ý xin bề trên khi ngài chưa tỏ ý muốn. Nhưng đến sau, vì điều kiện
sức khỏe, cha Boladilla phải ở lại, thế là Phanxicô được thế chân với
chức trưởng phái đoàn. Ngài nhanh nhẹn lên đường truyền giáo như khi xưa
tiên tri Isaia vâng nghe lời Chúa vậy (Is 6,8). Năm ấy thánh nhân vừa
chẵn 35 tuổi.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Sau mấy tháng lênh đênh trên mặt biển, ngày
07.06.1542, thánh Phanxicô đặt chân lên thành phố Goa và bắt đầu ngay
công việc truyền giáo. Ngoài việc học tiếng và tìm hiểu phong tục tập
quán bản xứ để dễ việc giảng đạo, cha tìm hết mọi cách làm chứng cho họ
biết Chúa Kitô đáng yêu mến chừng nào! Ngài rao giảng bằng lời Phúc âm,
nhưng trên hết là bằng đời sống bác ái của một vị tông đồ, ngày ngày
ngài len lỏi đi thăm các bệnh nhân phong cùi, các tội phạm trong trại
giam, và đặc biệt là lớp người nghèo đói trong xóm nhà lá. Đức Giám mục
thành Goa và vua Bồ Đào Nha tỏ ra rất hài lòng và ca ngợi đường lối
truyền giáo của cha Dòng Tên ấy. Các ngài sẵn sàng giúp đỡ để công việc
truyền giáo của cha được dễ dàng. Sau ít lâu cha đã đem về cho Chúa được
rất nhiều linh hồn. Cha rửa tội cho rất nhiều người trong số đó có nhiều
người quý tộc và cả những bậc đế vương.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Thành công đó có thể nói là kết quả của một đời sống
tông đồ rập đúng theo mẫu mực là cuộc đời truyền giáo của Chúa xưa? Thực
vậy, trước hết đó là một đời sống thanh bần, thoát li mọi dính bén của
cải: vật dụng và gia sản của ngài chỉ gồm một cây thánh giá mà ngài luôn
cầm trong tay, một cái bao vải nhỏ đựng cuốn Kinh thánh và quyển sách
nguyện. Thứ đến là một đời nội tâm kết hợp mật thiết với Chúa bằng kinh
nguyện và tĩnh mịch: cũng như Chúa xưa, thánh Phanxicô suốt ngày đi rao
giảng và làm việc bác ái, đêm đến ngài lại đóng cửa phòng hoặc tìm nơi
thanh vắng để cầu nguyện. Sau cùng đời sống đó luôn luôn được thúc đẩy
và nung nấu bởi một niềm khao khát và nhiệt thành cho vinh quang lớn lao
của Thiên Chúa và sự cứu rỗi các linh hồn. Lòng khao khát đó ngày kia,
khi đứng trên tầu nhìn về Á châu, ngài đã để lộ ra bằng những lời than
thở mượn trong thư thánh Phaolô: <i>“Ôi! Tình yêu Chúa Kitô đã thúc bách
tôi”</i> (2Cr 5,14) <i>“... Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Phúc
âm Chúa”</i> (1Cr 9,16).</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Cũng chính vì khát vọng cho danh Chúa cả sáng và cứu
rỗi được nhiều linh hồn, mà thánh Phanxicô đã không hài lòng với chương
trình chỉ giảng đạo ở một nơi. Trái lại, ngài muốn được đi đến hết mọi
nơi nào có thể, không phải để thoả tính “phiêu lưu lãng tử” nhưng là để
đem Chúa đến cho mọi người. Vì thế, trong những năm hoạt động tông đồ
tại Ấn độ, cha Phanxicô vẫn mơ ước có ngày được đi gieo Tin mừng cho dân
Nhật bản. Không bao lâu sau dịp may đã đến với cha. Năm 1549, nhân dịp
một thủy thủ công giáo người Nhật bản ở Ấn hồi hương, cha Phanxicô đã
xin được phép bề trên qua giảng đạo trên đất Phù tang. Theo một sử gia
đáng tin cậy, thì thánh Phanxicô đã tới giảng đạo ở Nam dương trước khi
sang giảng đạo ở Nhật bản.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Ngày 15.8.1549, thuyền ngài cập bến Cagosima thuộc
đảo Kiou Siou. Ở đây sau những ngày nhẫn nại chịu đựng lối xử đối lạnh
nhạt của quan chức và dân chúng địa phương, cha đã rửa tội và gieo được
nhiều ảnh hưởng Phúc âm. Lấy Cagosima là cứ điểm, cha tìm cách tiến vào
các đảo và các miền chung quanh như Miyakô, tức Tôkiô bây giờ, rồi qua
Yamagoushi. Đâu đâu ngài cũng vấp phải nhiều khó khăn, gặp nhiều cản
trở. Tuy nhiên sau cùng ngài vẫn đưa phần chiến thắng về cho Giáo hội.
Ngài rửa tội nhiều người, lập nhiều địa điểm dạy giáo lý, huấn luyện
nhiều chiến sĩ truyền giáo địa phương.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Trong khi đáp tầu từ Ấn độ đi Nam dương, Nhật bản, và
từ Nhật bản sang Trung hoa, có lẽ thánh Phanxicô đã ghé qua Việt nam khi
tầu chở thánh nhân buộc lòng phải ghé hải cảng Việt nam để tránh bão sau
khoảng thời gian gần hai năm, vì một biến cố chính trị xảy ra gây khó dễ
nhiều cho cuộc giảng đạo, cha buộc lòng phải đáp tầu trở về Ấn độ. Trên
đường về, nhà anh hùng truyền giáo còn có cao vọng đem ánh sáng đức tin
cho dân Trung hoa. Giữa năm 1552, Chúa Quan phòng đã đưa ngài tới đảo
Tân Châu, cách Quảng Đông 150 cây số. Ngài giảng đạo tại đó và hy vọng
sẽ có dịp tiến vào Trung hoa lục địa... Chờ mãi vẫn không có cơ hội
thuận tiện, có lần cha đã phải hoạch định một chương trình mới, là nếu
không vào Trung hoa lục địa được, cha sẽ cùng các bạn đi về Thái lan.
Chương trình của cha như thế, nhưng thánh ý Chúa lại muốn cho ngài được
an nghỉ. Tháng 11 năm ấy, cha ngã bệnh. Ngày đêm nằm trên giường, cha
chỉ lặp đi lặp lại câu: <i>“Lạy Chúa Giêsu, con vua Đavít, xin thương
đến con”</i> (Mt 15,22). Tám ngày sau, cha bất tỉnh và không nói được
nữa; cho đến ngày thứ tư cha mới tỉnh lại được đôi chút. Từ lúc đó cha
luôn miệng than thở lời: “Lạy Chúa, xin thêm nữa, xin thêm nữa! Lạy
Trinh Nữ Mẹ Thiên Chúa, xin nhớ đến con”. Mờ sáng ngày 03.12.1552, cha
êm ái trút hơi thở, hưởng thọ 46 tuổi. Xác cha thánh được đưa về mai
táng tại thành Goa Ấn độ.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Cuộc đời truyền giáo của thánh nhân tuy ngắn ngủi,
nhưng công lao sự nghiệp của ngài thật là lớn lao. Trong 12 năm truyền
giáo cha đã đi bộ tới 100 ngàn cây số, và đã rửa tội với con số kỷ lục:
phỏng độ ba vạn người. Dầu được thành công, và làm được những việc lớn
lao, như lần kia có một người chết chôn từ hôm trước mà ngài đã gọi ra
khỏi mộ. Thánh Phanxicô vẫn một mực khiêm tốn, vâng lời bề trên. Mỗi khi
viết thư cho bề trên bấy giờ là thánh Inhaxiô, ngài đều quỳ gối mà viết.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Với sự nghiệp nhân đức ấy, thánh Phanxicô thực xứng
đáng được Giáo hội liệt vào sổ những bậc đại thánh và làm gương mẫu muôn
đời cho các nhà truyền giáo.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Cha được phong chân phước năm 1619, và được cất lên
bậc hiển thánh năm 1622. đến năm 1748, Đức Giáo Hoàng Biển Đức XIV lại
đặt thánh nhân làm quan thầy nước Ấn độ. Về sau Đức Piô XI lại tuyên
phong ngài làm quan thầy các xứ truyền giáo thuộc Á Đông. Giáo dân Việt
nam từ lâu hằng tỏ lòng kính mến thánh Phanxicô cách riêng. Nhiều họ
đạo, nhận ngài làm bổn mạng và hằng ngày đọc kinh cầu khẩn ngài. Giáo
hội kính lễ thánh Phanxicô ngày 03 tháng 12 hằng năm.</font></span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US"><font size="5">Lạy Chúa, xin vì lời bầu cử và công nghiệp của thánh
Phanxicô, cho chúng con được tràn đầy tinh thần truyền giáo, lấy đời
sống thi hành lời Chúa kêu gọi: <i>“Các con hãy đi khắp thế gian và
giảng Phúc âm cho mọi người”</i> (Mc 16,16).</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>