File "Ngay13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/HanhCacThanh/Thang06/Ngay13.htm
File size: 17.81 KiB (18236 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" class="Ngaythang" align="right">
<font size="5">Ngày 13 tháng 6</font></p>
<p style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right" class="ViThanhKinh">
<span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"><font color="#0000FF">
THÁNH ANTÔN PAĐÔVA, DÒNG THÁNH PHANXICÔ</font></span><span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400"><br>
(1195-1231)</span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Trải qua
các thời đại, Giáo hội có nhiều vị thánh, ngay khi vừa từ trần, đã được
dân chúng khắp năm châu say mê tôn kính, thánh Antôn chúng ta mừng lễ
hôm nay, là một trong những vị thánh được cái diễm phúc ấy. Chả thế mà
khi đề cập đến lòng sùng mộ của mọi dân tộc đối với thánh nhân, Đức Giáo
Hoàng Lêô XIII đã phán: “Thánh Antôn không phải là vị thánh của riêng
thành Pađôva, nhưng là vị thánh của cả thế giới Công giáo”. Hơn thế, với
danh hiệu là tiến sĩ của Giáo hội (được truy phong năm 1946), là một
trong những chiến sĩ truyền giáo thời danh nhất của dòng thánh Phanxicô,
thánh Antôn còn được tô điểm bằng rất nhiều mẩu truyện kỳ lạ, lưu truyền
qua nhiều thế kỷ. Nếu không hoàn toàn có giá trị lịch sử xác thực thì ít
ra cũng là những lời khen lao đích đáng đối với đời sống thánh thiện
cũng như công cuộc tông đồ của ngài.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Thánh
Antôn tên thật là Ferdinanđô, còn có biệt danh là Pađôva vì Pađôva là
thành phố đã được diễm phúc lưu vết chân ngài một khoảng thời gian khá
lâu, hơn nữa đó còn là nơi ngài an giấc ngàn thu và lưu lại tất cả con
người của ngài tức là những thánh tích quí báu vậy.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">
Ferdinanđô chào đời ngày 13 tháng 08 tại Lisbona, thủ đô nước Bồ Đào
Nha, trong một gia đình quyền quí. Năm lên 5 tuổi, cậu được gửi vào học
tại trường giáo sĩ, và trong khung cảnh đó, cậu rất sớm nhận được ơn gọi
dâng mình phục vụ Chúa. Bước tu trì đầu tiên của cậu là dòng các kinh sĩ
thánh Âutinh. Năm 1220, Ferdinanđô bắt đầu vào nhà tập và sau hai năm
tập luyện nhân đức thầy được gửi tới học tại Côimbra, nơi qui tụ nhiều
giáo sư lỗi lạc từ đại học Paris tới. Mãn khó học thầy được Bề trên gọi
lên chức linh mục.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cuộc đời
tu trì của cha Ferdinanđô tưởng đã được định hướng rõ rằng, nhưng ý Chúa
Quan phòng lại muốn cha sống theo một lý tưởng khác. Số là cách Côimbra
chừng một cây số ngàn, tại đồi thánh Antôn Ôliva, vừa mọc lên một nhà
dòng nhỏ của mấy thầy dòng Anh em Hèn mọn con cái thánh Phanxicô nghèo.
Đời sống khiêm nhường, khắc khổ của các thầy đã kích động tâm hồn cha
Ferdinanđô rất nhiều và, qua những lần gặp gỡ các tu sĩ hèn mọn ấy trong
khi đi khất thực, cha càng ngày càng hiểu rõ lý tưởng của các tu sĩ đang
theo đuổi, nhất là tấm lòng nhiệt thành đối với công cuộc truyền giáo.
Rồi một hôm các thầy đến từ biệt cha để song Marốc truyền giáo. Không ai
ngờ lần gặp gỡ ấy lại là lần cuối cùng, vì chỉ mấy tháng sau cha
Ferdinanđô được tin tất cả các thầy đã bị nhà cầm quyền hồi giáo bắt,
hành hạ cực nhục và cuối cùng, sát hại chỉ vì một tội là rao giảng Danh
Chúa Giêsu Kitô. Trước tấm gương anh hùng ấy cha Ferdinanđô cảm thấy như
cả một bầu trời đang chuyển biến: ngài muốn theo chân các tu sĩ đó, hay
đúng hơn, muốn tận hiến những giọt máu của mình cho Chúa Giêsu Kitô như
các vị tử đạo đó. Với lòng cương quyết, cha đến gõ cửa nhà của các tu sĩ
Hèn mọn và ngỏ ý xin gia nhập dòng với một điều kiện thật táo bạo.:
“Thưa cha, nếu cha đề nghị cho con sang miền Hồi giáo rao giảng Chúa
Giêsu thì con xin sẵn sàng gia nhập dòng cha ngay”. Lời thỉnh nguyện của
cha được chấp thuận, và năm 1221 ngài được mặc áo dòng Anh em Hèn mọn
đồng thời đổi tên là Antôn.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cha Antôn
được sai sang truyền giáo tại Phi Châu. Nhưng ý Chúa không muốn cha lĩnh
ngành vạn tuế của các thánh tử đạo, vì thế, vừa tới Phi Châu cha liền
ngã bêïnh nặng, buộc lòng cha phải đáp tầu về quê điều dưỡng. Trên đường
về, tầu bị bão đánh bạt vào đảo Sicilia và biến cố này cũng là do Thiên
Chúa điều định để cha được hoạt động truyền giáo trên đất Italia. Chính
năm đó, tại Assisô các con cái thánh Phanxicô nhóm họp đại hội. Là phần
tử của dòng, cha Antôn cũng đến họp mặt, nhưng giữa trăm ngàn nét mặt lạ
lùng, tuy vẫn cùng nhau thông cảm trong tình mến Chúa yêu nhau, cha cũng
chỉ là một “khách lạ” từ phương xa tới. Phiên họp kết thúc, cha được Bề
trên tỉnh dòng sai đến giúp việc tại nhà dòng Monte Paolo, nơi dành
riêng cho các thầy trợ sĩ. Tại đây cha được giao cho công tác rửa bát
quét nhà. Ngày ngày cha hết sức vui vẻ tận tụy với công tác hèn kém đó.
Nhưng một ngày kia Thiên Chúa muốn cho ngọn đèn rực sáng của Người hiện
đang phải để dưới đáy thùng được nhắc lên cao hầu soi sáng cho mọi
người. Mùa chay năm 1222, cha Antôn được sai đến trú tại nhà dòng Forti.
Tại đây cha cũng vẫn được trao việc rửa bát quét nhà như trước. Một hôm
nhà dòng được đón tiếp mấy cha dòng Đaminh tiện đường nghé thăm. Lợi
dụng dịp hiếm có ấy cha Bề trên mời một quí khách ban huấn từ trong khi
dùng bữa. Các quí khách đều khiêm nhường khước từ viện cớ chưa kịp chuẩn
bị. Sau đó cha Bề trên truyền gọi cha Antôn dưới bếp lên phát biểu. Vì
đức vâng lời cha phải vui nhận mặc dầu chưa kịp chuẩn bị gì. Ai cũng
tưởng Antôn sẽ cho thính giả nhiều nụ cười lý thú vì những câu nói ngây
ngô lỡ miệng. Nhưng lạ lùng thay, từ thái độ khinh thường của thính giả,
cha đã đưa họ tới một thái độ hoàn toàn thán phục. Bài diễn văn của cha
kéo dài suốt bữa cơm đã gói ghém biết bao nhiêu tư tưởng cao siêu, với
một giọng nói hùng hồn chứa chan sức sống, và với kiểu diễn đạt sáng
sủa, hoa mỹ đầy trích dẫn Thánh kinh và Giáo phụ. Sau lời Amen kết thúc
bài giảng, cha Antôn lại khiêm nhường xuống toà và trở về bếp để tiếp
tục công việc rửa bát quét nhà như thường lệ. Nhưng ngay sau đó Bề trên
tỉnh dòng liền cử cha xung chức giảng thuyết tại Rômania và chính thánh
Phanxicô hết sức vui mừng vì đức khiêm cung của người con yêu dấu, đã
trao cho cha trách nhiệm giảng dạy thần học cho anh em trong dòng.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Sau khi
được phép đi giảng, cha Antôn liền hăng hái bắt tay vào việc. Ngài giảng
chẳng những tại Rômania mà còn tại nhiều tỉnh khác. Nhờ đời sống thánh
thiện tuyệt vời kèm theo tài hùng biện sẵn có, bất cứ giảng ở đâu cha
cũng quy tụ được một số thính giả đông đảo. Ảnh hưởng lời giảng dạy của
cha phát hiện rõ rệt, vì cứ sau mỗi bài, toà giải tội nào cũng chật ních
hối nhân. Trong thời kỳ giảng dạy này, Chúa đã cho ngài làm nhiều phép
lạ để đem thêm tin tưởng cho giáo dân mà lòng mộ đạo đang sa sút. Ở đây
chúng tôi xin lược kê hai phép lạ thời danh nhất. Ngày kia sau khi tranh
luận với một người lạc giáo không tin Chúa hiện diện thực trong phép
Thánh Thể; vì muốn hoàn toàn chinh phục linh hồn ấy về cho Chúa, đồng
thời để củng cố đức tin của các tín hữu, cha Antôn bằng lòng nhận lời
người lạc giáo ấy thách đố như sau: Nếu con ngựa của ông thờ lạy Chúa
Giêsu Kitô ngự dưới hình bánh thì ông mới tin. Người lạc giáo trở về và
bắt con vật nhịn đói hai ngày liền. Đến ngày thứ ba ông dắt ngựa tới,
một bên để đống cỏ ngon và một bên cha Antôn sẽ cầm Thánh Thể giơ cao.
Lạ lùng thay, con vật mặc dầu đói cũng không ăn cỏ mà lại quì xuống thờ
lạy Thánh Thể, mãi đến khi cha Antôn bảo thôi, nó mới đứng dậy đi ăn.
Mọi người hiện diện đều ca ngợi Thiên Chúa và dĩ nhiên người lạc giáo
lúc đó cũng đã mau mắn đứng về phe các giáo hữu mà tán tụng cảm tạ Chúa.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lại một
phép lạ nữa không kém phần thời danh. Số là hôm ấy đang khi cha Antôn
giảng, những người lạc giáo tỏ thái độ không muốn nghe, họ bịt tai và
quay gót bước đi. Trước thái độ kiêu căng ấy cha thánh khiêm nhường nói:
“Vì loài người không xứng đáng nghe Lời Chúa thì ta sẽ giảng cho cá nghe
vậy”. Thế rồi tiến ra bờ sông, thánh nhân liền vang tiếng nhắc lại cho
cá nghe tất cả mọi hồng ân Thiên Chúa đã ban cho chúng: nào là nước mát,
nào là được tự do bơi lội, nào là được hưởng sự yên lặng quí giá ở tận
những đáy vực sâu.v.v. Các giống cá bấy giờ như có linh tính, chúng họp
nhau lại, nhô đầu lên khỏi nước, tiến dần tới chỗ thánh nhân giảng và há
hốc miệng để nghe... Trước cảnh tượng kỳ lạ ấy, tất cả những ai được
chứng kiến đều vô cùng cảm động, và từ đó, hễ cha giảng ở đâu là họ đổ
xô đến nghe không biết mệt.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Cha Antôn
lúc nào cũng mở rộng cõi lòng để đón tiếp hết mọi con cái muôn phương,
và chí cha hằng ao ước chinh phục tất cả các linh hồn cho Chúa. Vì thế
mà sau nhiều năm tháng giảng thuyết kết quả rực rỡ tại Italia, cha còn
tiến sang cả nước Pháp để cải hóa những tâm hồn bị lạc giáo mê hoặc. Vừa
giảng thuyết lại vừa dạy thần học tại tỉnh Tôlôsa. Cha Antôn quả đã làm
việc đêm ngày vì ngài không nề quản lao nhọc. Nhiều khi giảng xong cha
lại ngồi toà giải tội cho hằng trăm ngàn tội nhân. Lòng nhiệt thành của
cha đã được Chúa ân thưởng xứng đáng bằng nhiều phép lạ thời danh, và
nhất là bằng việc chính Chúa Hài Đồng nhiều lần hiện ra cho cha ôm ẵm.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Sau nhiều
ngày hoạt động tông đồ đắc lực tại Tôlôsa, cha Antôn lại được Bề trên
triệu hồi về Ý quốc. Lần này Pađôva là thành phố được diễm phúc tiếp đón
cha và cũng là nơi dừng chân cuối cùng của cha. Vẫn theo đường lối hoạt
động tông đồ như trước, vừa về tới Pađôva, cha liền tổ chức những buổi
giảng thuyết cho giáo dân. Trước còn ở trong nhà thờ; dần dần số thính
giả quá đông không thánh đường nào có thể dung nạp hết, cha phải đứng
giảng ngoài trời trên những bãi cỏ rộng mênh mông. Thật không thể tả
xiết những kết quả do lời giảng của cha đem lại. Những kẻ giầu có chuyên
nghề đặt nợ ăn lãi nay đã bỏ lòng tham lam, những hạng du thủ du thực
chuyên sống nghề cướp giật nay cũng đã cải tà qui chính, còn những tín
hữu vốn đơn sơ chất phác thì khỏi phải nói, họ đều nô nức đua nhau tiến
bộ trên đường thiêng liêng.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Lòng
nhiệt thành tông đồ đã khiến cha làm việc không kể ngày đêm, nhiều khi
quên ăn bỏ ngủ. Chính vì thế mà sức lực cha ngày một hao mòn. Cho đến
năm 1231, sau Lễ Hiện Xuống cha buộc lòng phải lui về Camposan Pietro,
một nơi cô tịch gần Pađôva để dưỡng sức. Tại đây tình trạng sức khỏe của
cha chẳng những không khả quan mà lại giảm sút một cách rất mau chóng,
đến nỗi cha cảm thấy giờ Chúa gọi đã gần. Cha xin anh em đưa cha về nhà
dòng tại Pađôva để được từ giã anh em trước khi về chầu Chúa.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Nghe tin
cha trở về, quần chúng lũ lượt kéo nhau ra đường để được gặp ngài. Ngài
và các thầy đồng hành không thể tìm đâu ra lối thoát khỏi đám đông chen
nhau để đến gần và được hôn áo ngài. Cha thánh buộc lòng phải dừng lại,
tạm vào nghỉ tại một ngôi nhà nhỏ. Nơi đây sau khi được chịu Nhiệm tích
Xức dầu và hát bảy ca vịnh thống hối, cha còn cố dùng chút tàn lực để ca
bài O gloriosa Domina chúc tụng Đức Mẹ rồi từ từ nghỉ an trong Chúa. Hôm
đó là ngày 13-6-1231.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Với những
phép lạ Thiên Chúa đã thực hiện trong khi cha thánh còn sống cũng như
lúc đã lìa trần, Giáo hội đã rất sớm liệt ngài vào hàng hiển thánh. Cho
tới ngày nay giáo hữu khắp năm châu bốn biển không ai là không biết tới
danh tiếng thánh Antôn. Khắp nơi người ta đều đua nhau xây thánh đường
và dựng bàn thờ tôn kính ngài. Đó là phần thưởng xứng đáng Chúa dùng để
thưởng công cho người con trung thành đã biết suốt đời tận tụy với việc
làm vinh danh Chúa và cứu vớt các linh hồn.</span></h1>
<h1 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="EN-US" style="font-size: 18pt; font-weight: 400">Xin thánh
Antôn Pađôva là đấng hay làm phép lạ ban ơn soi sáng, để các đấng chăn
chiên chúng con cũng được một lòng sốt mến việc nhà Chúa như ngài và,
ban cho giáo hữu chúng con được lòng hâm mộ Lời Chúa do miệng các vị đại
diện Chúa phát ra, cũng như các tín hữu xưa đã biết say mê lời rao giảng
của thánh nhân vậy.</span></h1>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>