File "Ngay12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/HanhCacThanh/Thang03/Ngay12.htm
File size: 10.83 KiB (11093 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngày 12 tháng 03</font></span></p>
		<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
		<font color="#0000FF" size="5"><span style="font-weight: 700">&nbsp;THÁNH TASICIÔ
		<br>
		CHỊU CHẾT VÌ PHÉP THÁNH THỂ </span></font>
		<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		(kh. 235-257)</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Tasciô ra chào đời khoảng năm 235 dưới triều Đức Giáo Hoàng Têphanô. 
		Tasciô theo nguyên ngữ Hi lạp có nghĩa là trung tín và can đảm. Quả thế, 
		là con cháu các đấng tử đạo, sẵn có dòng máu dũng cảm chảy trong huyết 
		quản, nên năm 12 tuổi Tasciô đã dâng mình cho Chúa để theo đuổi lý tưởng 
		linh mục. Bấy giờ đang thời cấm đạo dữ dội, các linh mục phải lẩn xuống 
		các hang toại đạo. Ngày ngày cậu Tasciô lén đến các thánh đường ở dưới 
		những hang để được giúp lễ. Dần dần cậu được học Thánh kinh và tập tành 
		các nghi lễ. Suốt trong thời gian học tập, cậu được chứng kiến nhiều cái 
		chết anh hùng của các Giám mục, linh mục và giáo dân lấy máu đào minh 
		chứng đức tin. Nhiều lần tâm hồn thấy sôi lên ngọn lửa sốt mến và nóng 
		lòng muốn được theo gót các vị đàn anh. Lòng ước mong nồng nhiệt ấy đã 
		thúc đẩy Tasciô tập luyện nhân đức và, năm 20 tuổi, Tasciô đã xứng đáng 
		lãnh chức bốn gọi là chức chấp đăng. Gọi thế vì ngày nay những thầy đã 
		chịu chức ấy có nhiệm vụ cầm đèn hay nến trong các nghi lễ trọng thể. 
		Nhưng ngày xưa nhiệm vụ của thầy đó quan trọng hơn nhiều. Theo nguyên 
		ngữ Hi lạp chức ấy là Acolyta (thầy bốn) có nghĩa là đi theo. Vậy thầy 
		chấp đăng có nhiệm vụ đi theo và giúp đỡ Đức Giám mục. Bấy giờ số các 
		thầy phó tế còn ít, nên nhiều khi những thầy chấp đăng đạo đức nhiệt 
		thành, biết cẩn ngôn cẩn hành cũng được Đức Giám mục đặc tuyển và uỷ cho 
		những trách nhiệm đặc biệt, như mang thư của ngài tới các giáo đoàn. Đôi 
		khi các ngài cũng nhờ chính các thầy để giải quyết những thắc mắc, hoặc 
		dàn xếp những sự lộn xộn giữa giáo dân. Các giáo hữu thời ấy rất sốt 
		sắng, rất siêng năng rước lễ. Chúa Giêsu Thánh Thể là nguồn hạnh phúc và 
		an ủi của họ trong những ngày bị cấm cách, lao tù hay đau yếu. Do đó một 
		đôi khi vì thiếu các thầy phó tế nên các thầy chấp đăng cũng được đặc ân 
		mang Mình Thánh Chúa đến cho các giáo hữu đau yếu hay bị giam tù, đó là 
		một hân hạnh lớn nhưng cũng rất nguy hiểm. Thầy Tasciô đã được lãnh chức 
		ấy trong một trường hợp rất đặc biệt.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Bấy giờ là năm 257, Hoàng đế Valêrianô đang thống trị khắp đế quốc Rôma. 
		Nghe lời bọn nịnh thần xúi bẩy, ông ra sắc chỉ cấm đạo rất gay gắt. Giáo 
		hội trải qua một thời sóng gió. Người ta bách hại truy nã các linh mục 
		và nhất là Giám mục. Đức Giáo Hoàng Têphanô rất lo lắng cho đoàn chiên. 
		Ngài lẩn lút tìm đến an ủi để giữ vững đức tin của các giáo hữu.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Căm tức vì lòng nhiệt thành của Đức Giáo Hoàng, bọn quan lại ghét đạo ra 
		lệnh buộc mọi người phải tố cáo và trọng thưởng cho kẻ nào bắt được Đức 
		Giáo Hoàng.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Được tin ấy, Đức Giáo Hoàng rút xuống hang toại đạo. Nhưng ơn Chúa soi 
		sáng, Ngài thấy trước tương lai Giáo hội sẽ bấp bênh mờ mịt, nếu ngài bị 
		bắt bất ngờ mà không có người kế nghiệp, nên ngài đã truyền chức cho 3 
		linh mục, 7 thầy phó tế và 13 thầy vừa phụ phó tế vừa chấp đăng. Thầy 
		Tasciô đã được lãnh chức trong dịp này và sẵn sàng hiến thân phụng sự 
		Chúa.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Mọi sự đã xảy ra như Đức Giáo Hoàng đã tiên đoán. Ít ngày sau lễ truyền 
		chức, vào một buổi sáng, khi Đức Giáo Hoàng đang dâng lễ trong một nhà 
		nguyện nhỏ dưới hầm Alixtô thình lình có người báo quân lính đang kéo 
		tới. Không một chút nao núng, Đức Giáo Hoàng vẫn bình tĩnh hoàn tất 
		thánh lễ. Lễ xong ngài ung dung tới ngự trên toà để nói cho giáo dân một 
		lần cuối cùng rằng: “Ngai Giáo Hoàng bất diệt dù hoả ngục cũng không phá 
		nổi”. Ngài vừa dứt lời thì đoàn lính hùng hổ ập tới như một đàn sư tử 
		đói mồi, chúng chạy xô lên toà đâm chém loạn xạ. Linh hồn Đức Giáo Hoàng 
		bay lên trước toà Chúa lãnh triều thiên vinh hiển của các thánh tử đạo.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Dù đã giết được Chúa chiên, bọn khát máu vẫn còn chưa thoả mãn, chúng 
		lục soát khắp nơi, bắt các giáo hữu về tra tấn và ném vào những tù ngục 
		tối tăm. Thầy Tasciô cùng tất cả các vị đã được Đức Giáo Hoàng truyền 
		chức trước đây ngày ngày lẩn lút đem Mình Thánh Chúa cho các giáo hữu bị 
		tù</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Thế rồi một hôm, Thánh Thể đặt trên ngực dưới làn áo choàng, thầy Tasciô 
		bỏ hang Calixtô trên đường Appianô để đi về phía Gapianô. Bỗng một bọn 
		lính đổ xô ra, mắt đăm đăm nhìn thầy. Đôi tay cung kính đặt trên ngực, 
		thầy cứ tiếp tục bước. Nhưng như một bầy thú gặp mồi, bọn chúng chặn 
		ngay thầy lại và đòi xem báu vật thầy mang trên ngực. Tuy một mình chống 
		chọi với 20 tên lính, thầy vẫn không để bọn chúng chạm tới của thánh; 
		không những thế thầy còn hất ngã mấy tên đứng chắn lối và vội vã bước 
		đi. Căm giận ứ lên cổ, bọn chúng lấy gạch đá ném túi bụi vào thầy. Bỗng 
		thầy quỳ thụp xuống, ngước mắt lên trời cầu nguyện: “Ôi lạy Chúa, sự 
		sống của con không đáng gì, nhưng xin Chúa đừng để bàn tay bọn hung dữ 
		này phạm đến Chúa…” Bọn lính đã ập tới nơi. Người dũng sĩ trẻ tuổi ngã 
		gục và linh hồn ngài cũng lìa xác để về chầu Chúa, nhưng đôi tay ngài 
		vẫn xiết chặt trên ngực. Những tên sát nhân điên đảo lục soát khắp thân 
		thể ngài, lật nghiêng lật ngửa để tìm kiếm báu vật ngài mang. Nhưng vô 
		ích, chúng không còn thấy một vết tích gì trên ngực vị thánh trẻ. Tasciô 
		đã kịp rước Chúa vào lòng, hay Chúa đã tự làm một phép lạ cho Mình Thánh 
		biến đi? Như có vẻ hối hận một phần nào, bọn lính hoảng hốt run sợ và 
		vội vàng tẩu thoát.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Cái chết anh hùng và bi thảm của vị thánh trẻ vang động tới muôn tâm 
		hồn. Các giáo hữu vừa được tin liền vội vã quên cả nguy hiểm đến đem xác 
		ngài về và tổ chức lễ an táng rất trọng thể tại nghĩa trang Calixtô. 
		Người ta nói rằng xác ngài đã được đặt nằm bên cạnh mồ Đức Giáo Hoàng 
		Têphanô.</span></p>
		<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
		Đầu thế kỷ IV Đức Giáo Hoàng Đamasô đến viếng ngôi mộ nhỏ ấy; cảm kích 
		trước tấm gương anh hùng và lòng đạo đức của vị thánh trẻ, ngài đã ghi 
		lại mấy lời vàng ngọc tóm tắt cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy chí khí can 
		trường: “Đây là nơi an nghỉ của thánh Tasciô người chiến sĩ anh dũng đã 
		thà chết không thà để Mình Thánh Chúa bị xúc phạm…”</span></td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
	</tr>
</table>

</body>

</html>

PHP File Manager