File "Ngay03.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/HanhCacThanh/Thang03/Ngay03.htm
File size: 17.47 KiB (17885 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngày 03 tháng 03</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-weight: 700"><font size="5"> </font></span><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700">THÁNH
NỮ CUNÊGONĐA <br>
HOÀNG HẬU</span></font><p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
<font size="5">(+ 1040)</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Ngaythang" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
“Hỡi bạn đồng trinh hãy dọn chỗ cho người trinh nữ”. Đó là lời nghe vang
trên không trung hôm cải mộ Thánh nữ Hoàng hậu Cunêgođa và Hoàng đế
Henricô người bạn đời yêu quí của thánh nữ. Lời đó làm chứng thánh nữ
Cunêgođa là một bông hoa quí tô điểm cho vườn hôn nhân công giáo. </span>
</p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Thánh nữ chào đời vào cuối thế kỷ thứ X trong một gia đình quyền quý và
đạo đức. Cha là Siđêroa công hầu Lục xâm bảo, và mẹ là bà Hêguiga, một
hiền mẫu nổi tiếng nhân đức và biết giáo dục con cái. Công trình giáo
dục của ông bà đã hun đúc nên đời sống thánh nữ Cunêgonđa. Thánh nữ lớn
lên theo thời gian và nhất là theo gương nhân đức của ông bà. Ngay khi
còn là cô bé cắp sách đến trường, thánh nữ đã khấn giữ mình đồng trinh,
tận hiến cho Chúa tấm lòng trinh bạch. Lời khấn ấy mỗi ngày một khắc sâu
vào trí não cô.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một hôm đi thăm bệnh nhân với mấy bà quí tộc, thánh nữ bỗng nghe có
tiếng bàn tán từ xa vẳng lại: “Kìa người phụ nữ mà Hoàng đế Henricô muốn
chọn làm hoàng hậu”. Cunêgonđa tự nhiên đổi nét mặt, má đỏ ửng dưới ánh
nắng chiều, đôi mắt đăm chiêu biểu lộ một sự lo lắng, đi vừa tới khu nhà
thờ chính toà, cô từ tốn xin lỗi các bà để được vào nhà thờ viếng Chúa.
Quỳ trước nhà chầu, cô không biết nói gì hơn là chăm chú nhìn Chúa để
con tim tự do rung động, trút cho Người mọi nỗi lo âu.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng rồi việc xẩy đến đã đến. Sau đó vừa chẵn hai tuần, vào một buổi
mai đẹp trời, một đoàn kỵ mã rầm rập kéo đến, ngừng lại trước cửa dinh
thự của Cunêgonđa. Đoàn người bệ vệ kéo vào khiến cô hết sức hồi hộp và
bối rối. Sau câu chào hỏi lễ phép, họ trao cho cô tấm giấy nhỏ viết mấy
lời cầu hôn thắm thiết của Hoàng đế: “Tôi, Bá tước Henricô, vừa được
chọn làm vua Rôma, tôi đã khấn không sống đời hôn nhân, nhưng vì ước
nguyện nồng nhiệt của quốc dân, tôi không thể từ chối. Vì thế tôi muốn
được cùng cô trở nên đôi bạn trăm năm, cùng cô tôn thờ Chúa đắp xây hạnh
phúc và cường thịnh cho dân tộc”. Đọc thư xong, Cunêgonđa phân vân không
biết trả lời ra sao… Ngoài Chúa ra, mấy ai thấu hiểu được nỗi niềm đang
dày vò tâm hồn thánh nữ. Những thân nhân quen thuộc lại vô tình làm tăng
thêm nỗi ưu tư của thánh nữ, bằng cách vội vã đến chia vui, tỏ tình hoan
lạc và hãnh diện vì sắp có một người trong dòng tộc được chọn làm hoàng
hậu! Không muốn làm họ mất hứng, vì dầu sao họ vẫn là những người chân
thành. Thánh nữ cố tỏ ra niềm nở, để mặc Chúa thu xếp. Người mà thánh nữ
tín nhiệm hơn cả chính là Chúa và cha linh giám vị đại diện Người. Nhờ
ơn Chúa và lời chỉ giáo của cha, thánh nữ mau được bình thản và nhận
biết ý Chúa là muốn cho mình sống đời hôn nhân… Hôn lễ đã sửa soạn xong,
toàn dân vui vẻ mừng ngày lễ thành hôn của hai vị “Phụ mẫu đáng kính của
dân tộc”.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Trước mặt người đời, đây là một cuộc hôn nhân của đôi trai tài gái sắc,
nhưng qua điệu nhạc réo rắt của thiên thần thì trái lại là lễ hợp nhất
của hai tâm hồn trinh khiết. Quả thế, lần đầu tiên bước vào khuê phòng,
Hoàng đế Henricô, như đoán được cao ý của người yêu, đã mau mắn ngỏ lời
tâm sự: “Cunêgonđa yêu quí, tôi không muốn giấu mình nữa, nhưng nói thực
với Cunêgonđa rằng tôi đã khấn giữ mình đồng trinh tận hiến trọn đời cho
Thiên Chúa”. Nghe lời nói, nét mặt Cunêgonđa như sáng hẳn lên, ngài đáp
lại với tất cả lòng hân hoan và tin tưởng: “Ôi lời nói êm đẹp biết bao!
Còn gì hạnh phúc hơn! Chính tôi cũng đã nguyện ước với Thiên Chúa như
vậy”. Tâm đồng ý hợp lại được nguồn hứng siêu nhiên, tình yêu của hai
người thánh trở nên mặn mà thắm thiết, tình yêu sáng tạo và siêu nhiên
hoá con người họ, tình yêu nâng họ lên thành những người bạn thân tín
nhất của Chúa Kitô.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Từ đó hai người sống với nhau bằng mối tình tri kỷ, ngày đêm cùng nhau
cầu nguyện, làm việc mở Nước Chúa và phục vụ quốc dân, khai trương một
hoàng kim thời đại. Lá cờ tự do và hoà bình phất phới nổi lên nền trời
xanh Đức quốc!</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nhưng “vàng chưa thử lửa chưa phải là vàng ròng”. Cũng thế, người công
chính không thể tiến bước ngoài gian lao và thử thách.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một số người vì ghen tương và nham hiểm đã dựng đứng câu truyện: “Hoàng
hậu Cunêgonđa âm mưu cướp quyền vua, phá rối an ninh của dân tộc Đức”.
Lời vu khống được truyền đi khắp nơi không để sót một hang cùng ngõ hẻm!
Dân chúng hoảng hốt như sợ cuộc nội chiến sắp xẩy đến nơi; người ta xôn
xao bàn tán, có người còn bịa đặt và làm cho to chuyện hơn là bình tĩnh
để tìm hiểu. Theo nhịp dư luận quần chúng, nhiều cuộc hội được tổ chức
bí mật hoặc công khai giữa các cấp chính quyền và cả giáo quyền trong đế
quốc Đức.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Trước tình thế mỗi ngày một hoang mang, một ngộp thở, Hoàng đế Henricô
mất bình thản, sống những ngày trầm ngâm và lo sợ. Ngài không nói với ai
một câu, kể cả thánh nữ Cunêgonđa, người bạn lòng thân thiết nhất. Thái
độ nghi nan và bị dày vò vì câu truyện không đâu. Rất nhiều người đến
yên ủi và ngỏ ý giúp đỡ hầu cứu vãn lại tình thế, nhưng thánh nữ chỉ âm
thầm bàn hỏi với Chúa. Vì đó là giải pháp duy nhất của những tâm hồn
thánh thiện. Lời cầu nguyện và đức phó thác đã dẫn thánh nữ đến một cách
giải quyết ít ai nghĩ tới.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Một hôm, thánh nữ lấy hết sức bình tĩnh, niềm nở đến phục trước Hoàng đế
Henricô và ôn tồn thưa: “Tâu quân vương, thiếp biết lúc này quân vương
đau khổ lắm, đau khổ vì tình trạng trong nước, mà đau khổ hơn vì những
câu truyện người ta đồn thổi về thiếp. Mối hoang mang của dân chúng, nỗi
ưu tư lo lắng của quân vương, nếu không nhầm thì lý do độc nhất chỉ vì
thiếp. Vì thế để trấn tĩnh lòng dân, để họ thấy tình tri kỷ khăng khít
và trong trắng của chúng ta với Thiên Chúa, với nhau, và do đó với cả
họ, thiếp đã cầu nguyện và bây giờ xin quân vương cho phép thiếp thanh
minh và giải quyết câu truyện như sau: quân vương hãy truyền lính nung
đỏ 12 mũi sắt, và thiếp sẽ bước lên. Sự phán xét công minh của Thiên
Chúa sẽ làm chứng thiếp có trung thành với Thiên Chúa, với quân vương,
với quốc dân hay không!” Hiểu lòng người yêu: Hoàng đế Henricô cương
quyết khước từ; không nỡ để ngài phải minh oan bằng cách ghê sợ đến thế.
Vua xin lỗi và hứa bỏ qua những câu truyện đã xẩy ra. Nhưng với lời xin
tha thiết của Hoàng hậu, và vì tình thế đòi hỏi, Hoàng đế buộc lòng theo
lời thánh nữ xin. Sự việc kia diễn ra trước mặt các cấp đạo đời và số
đông dân chúng. Theo nhịp diễn tiến của công việc, mọi người trở lại
bình tĩnh, tin tưởng, nỗi căm hờn uất ức đã tiêu tan nhường chỗ cho lòng
khâm phục và hãnh diện. Họ sung sướng là con dân của một hoàng hậu thánh
thiện đang bước đi mạnh dạn trên hàng dài những thanh sắt nung đỏ mà
không chút sợ hãi và nguy hại. Họ tròn mắt chăm chú quan sát bộ điệu của
hoàng hậu, họ im lặng không hở môi như để lắng nghe một lời nguyện sốt
sắng của nữ diễn viên lành thánh: “Lạy Thiên Chúa, Chúa của người chân
chính, xin bênh đỡ nữ tì hèn mọn của Chúa”. Buổi hội lịch sử bế mạc,
ngọn cờ hoà bình lại thi nhau phất phới trên toàn lãnh thổ Đức!</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nên lưu ý rằng, đây là một tập tục đạo đức khá thịnh hành vào những năm
đầu thời trung cổ. Nhưng sau, thấy nhiều người lạm dụng đến mê tín, Giáo
hội đã ban luật nghiêm cấm.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Từ đó mối tình dâng hiến Hoàng đế và Hoàng hậu mỗi ngày một thêm bền
vững. Không phụ bạc với ơn Chúa, thánh nữ ngoài việc chăm lo tăng tiến
đời sống thánh thiện, còn dùng của cải và quyền thế Chúa ban để thực
hiện nhiều việc từ thiện, nhất là sau khi cùng Hoàng đế đi Rôma yết kiến
Đức Giáo Hoàng Biển đức VIII. Lịch sử cho ta biết chính thánh nữ, đã cổ
động và trùng tu nhà thờ chính toà Bambeg dâng kính thánh Grêgôriô tử
đạo, và đã xây cất trong đô thành một nhà dòng mang tên Đức Tổng Thần
Micae. Ngoài ra ngài còn xây cho các nữ tu dòng Biển đức một cơ sở với
danh hiệu là tu viện Mến thánh giá. Chính nơi đây, sau khi Hoàng đế đã
băng hà, thánh nữ đã tới để qua những ngày sống “goá bụa” lành thánh.
Những năm cuối đời trong khung cảnh tịch liêu ngạt mùi đạo đức, là chuỗi
ngày thuận lợi nhất giúp thánh nữ phát triển nhiều nhân đức. Ngài quên
hẳn địa vị cao trọng và của cải sung túc để hoàn toàn sống theo kỷ luật.
Thánh nữ sống với bề trên như người con ngoan, với các chị như cô em nhỏ
nhún nhường và thuỳ mị.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vì thế Thiên Chúa đã ban cho thánh nữ nhiều ơn lạ để làm sáng tỏ đời
sống nhân đức hiếm có của người bạn trinh khiết. Một đêm kia, sau giờ
cầu nguyện và đọc Phúc âm, thánh nữ mệt mỏi gục đầu ngủ trên chiếc
giường rơm bọc vải bố. Ngọn đèn để bên vẫn cháy sáng. Tình cờ trong đêm,
lúc mọi người ngủ say, đèn đổ và dầu chảy loang ra bắt cháy cả giường.
Ánh lửa sáng rực trong đêm tối đánh thức nhiều chị em dậy và ai nấy sợ
hãi chạy đến. Tiếng kêu cứu của chị em như quạt vào ngọn lửa mỗi lúc một
bốc cao. Đang khi ấy thánh nữ vẫn bình tĩnh chắp tay cầu nguyện rồi với
cả lòng tin, ngài giơ tay làm dấu thánh giá trên ngọn lửa. Lập tức ngoan
ngoãn như giông tố trên biển trước uy quyền Chúa Kitô khi xưa, ngọn lửa
tàn dần và tắt hẳn.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Đời sống thánh thiện êm trôi vừa đúng 15 năm trong nhà dòng. Một phần vì
đời sống quá khắc khổ, một phần vì tuổi già sức yếu, thánh nữ lâm bệnh.
Cơn bệnh tuy hành hạ thân xác nhưng không ngăn cản nổi tinh thần chay
tịnh của thánh nữ, trái lại đó là cơ hội giúp ngài kết hợp mật thiết hơn
với Chúa Kitô, chuẩn bị ngày kết hợp vĩnh cửu. Sau ba tháng lâm bệnh,
thánh nữ tắt thở êm ái giữa muôn lời kinh của chị em. Thánh nữ qua đời
ngày 03-03-1040 để lại cho mọi người nhiều kỷ niệm tươi đẹp. Xác ngài
được mai táng trọng thể trong nhà thờ thánh Phêrô tại thành Bambe và sau
20 năm lại cải táng và đem về đặt cạnh mồ thánh Hoàng đế Henricô: Chính
trong buổi lễ cải táng này, khi mở quan tài thánh Hoàng đế ra, người ta
đã nghe vẳng trên không lời: “Hỡi bạn đồng trinh hãy mau dọn chỗ cho
người trinh nữ”. Điều đó chứng tỏ sự hợp nhất hoàn hảo của hai linh hồn
trinh khiết trong tình yêu Chúa và bí tích hôn nhân.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Cũng từ đó rất nhiều phép lạ xẩy ra vì công nghiệp thánh nữ Cunêgonđa.
Những phép lạ đó là những miếng than hồng, những thanh củi nỏ hun đúc
tâm hồn những ai sùng kính thánh nữ và sau cùng là những bảo đảm chắc
chắn để Đức Giáo Hoàng Innôxentê VII tôn phong ngài lên bậc hiển thánh,
ngày 03-04-1200.</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>