File "Ngay01.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/HanhCacThanh/Thang03/Ngay01.htm
File size: 14.83 KiB (15187 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<head>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Hạnh Các Thánh - Hanh Cac Thanh - Hương Việt</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>
<meta name="keywords" content="Hạnh Các Thánh, Hanh Cac Thanh, Hương Việt, tieu su cac thanh">
</head>
<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">
<table border="0" width="100%" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
<tr>
<td>
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
<font face="Verdana" size="5" color="#006666">Hạnh Các Thánh</font></b></p>
<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif"><font size="5">Ngày 01 tháng 03</font></span></p>
<p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<font color="#0000FF"><span style="font-size: 18pt; font-weight: 700"> THÁNH
AUBINÔ <br>
GIÁM MỤC</span></font><p class="ViThanhKinh" style="margin-top: 3px; margin-bottom: 0" align="right">
<span lang="FR" style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
<font size="5">(470-550)</font></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="justify">
<p class="Noidungdau" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vầng trăng trung tuần trải ánh sáng êm dịu trên vạn vật. Những cơn gió
nhẹ đùa giỡn với ánh trăng len lỏi lách qua từng kẽ lá. Thêm vào đó
tiếng rít thanh thanh của côn trùng ngoài vườn cỏ làm thành bản nhạc
phấn khởi tăng thêm niềm hân hoan cho dân làng Languidia. Họ vui mừng
nghe tiếng chuông khai sinh của cậu con trai một gia đình quý phái đang
rền vang trong yên lặng: cậu Aubinô chào đời vào một đêm hè năm 470.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Không một tài liệu nào cho ta rõ quý danh cha mẹ cậu Aubinô, nhưng điều
chắc chắn là cả hai đều lương thiện, giầu có và nhân đức. Họ là những
tấm gương tốt đẹp còn sống mãi trong lòng người làng Languiđia thuộc
giáo phận Vannê. Nhân đức của hai ông bà đã làm cho người con nên thánh
thiện ngay từ bé. Quả thế, ngay từ hồi bốn-năm tuổi Aubinô đã biết quy
hướng đời sống vềø Thiên Chúa và tập sống đời tu trì. Người ta phải bỡ
ngỡ khi đọc hay nghe những mẩu chuyện kể việc hy sinh của cậu bé ấy.
Ngoài những buổi học cần mẫn, cậu còn đánh tội cầu nguyện hàng giờ trong
nơi thanh vắng.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Đời sống đặc biệt ấy là dấu hiệu của lý tưởng tu trì mà Aubinô say mê
theo đuổi đã âm thầm từ giã gia quyến, bỏ lại mọi danh vọng của cải mà
dòng tộc và gia đình quý phái vẫn mong ước chờ đợi. Qua dặm đường cỏ úa,
Aubinô tiến đến gõ cửa tu viện Tinciliac gần đô thành Angêria. Nơi đây
thầy đã sống những năm nhà thử đầy gương sáng. Thầy đã được anh em dòng
tặng cho tên danh dự “Ngôi sao đức khiêm nhường”. Danh hiệu đó quả xứng
đáng với Aubinô, ngài luôn coi mình như kẻ hèn hạ, sống trung thành với
luật dòng trong mọi chi tiết và yêu làm những công việc nhỏ mọn nhất. Vì
thế, đời sống hy sinh cầu nguyện và làm việc của thầy không bao lâu đã
trổi vượt anh em. Đời sống thánh thiện âm thầm lớn lên dưới lớp men đức
khiêm nhường. Nhưng thầy cố khiêm tốn ẩn mình đi thì Chúa quan phòng lại
muốn hé mở cho mọi người biết. Chúa muốn thế để yên ủi và chuẩn bị cho
người còn trẻ tuổi một tương lai huy hoàng, đồng thời để ngọn đèn nhân
đức của Aubinô được giãi sáng đến mọi tâm hồn. Thế nên ngay khi còn là
một tu sĩ trẻ, Aubinô đã được phúc hưởng ân lạ do Chúa ban. Một ngày
kia, Aubinô vâng lời bề trên đi ra phố với một số đông các thầy. Nửa
đường trời bỗng tối sầm lại, những đám mây đen nghịt và nặng trĩu dồn
đến, đồng thời những cơn cuồng phong nổi lên tới tấp mang theo những
trận mưa đổ xuống tầm tã. Nước trắng mặt đường, không một bóng người qua
lại, trừ mấy cánh chim bạt gió. Các thầy phải vào trú trong một căn nhà
vô chủ vừa nhỏ bé vừa mái thủng tường xiêu đứng trơ trọi bên mé đường.
Vì thế, dầu cố nép mình vào những chỗ khuất, các thầy vẫn không tránh
khỏi những hạt mưa phũ phàng. Thế mà lúc tạnh mưa, bỏ căn nhà ra đi mọi
người phải bỡ ngỡ thấy toàn thân Aubinô vẫn khô, dù khi trú mưa thầy đã
khiêm tốn nhường chỗ ưu tiên cho các thầy bạn, còn thầy đã vui vẻ đứng
chỗ nước xối nhất. Phải chăng vì hạt mưa không dám chạm đến thân thể
thầy, hay vì đó là kết quả một đời thánh thiện, nổi bật ngôi sao khiêm
tốn, và biểu lộ cách kín đáo tình yêu Thiên Chúa chan hoà nơi người con
ngoan ngoãn. </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Thầy Aubinô mỗi ngày một thêm thánh thiện. Mọi người trong dòng hân hoan
coi thầy như một vị thánh sống. Mối thuận tình chân thành và hợp lý ấy
được cụ thể hoá trong việc dồn phiếu cho thầy Aubinô và thầy được chịu
chức linh mục năm 504. Khi ấy thầy vừa đúng 35 tuổi. Chịu chức thánh
rồi, theo sự tín nhiệm của anh em, cha Aubinô phải nhận chức tu viện
trưởng. Dưới sự hướng dẫn của cha bề trên mới, nhà dòng như đổi hẳn bộ
mặt và mặc lấy đời sống mới dồi dào ân điển, trung thành theo quy luật
và chan hoà mùi hương bác ái. Đường lối điều khiển của cha có thể tóm
tắt trong câu: “Nghiêm nhặt với mình, dịu hiền với tha nhân”.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Chưa lấy thế làm đủ, Chúa còn muốn đặt người cán bộ số một này lên một
địa vị khác, với một nhiệm vụ trọng đại hơn. Sau 50 năm sống ẩn dật
trong tu viện, cha Aubinô được thăng chức Giám mục giáo phận Angêria.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Vừa chẵn 10 năm vắng bóng chúa chiên, đoàn giáo hữu Angeria sung sướng
đón nhận người cha hiền. Cha Aubinô chịu chức Giám mục năm 538, đáp lại
lòng ước nguyện tha thiết của hàng giáo sĩ và giáo dân Angeria. Trong
nhiệm vụ mới, Đức tân giám mục đã tỏ ra hoàn toàn hiến dâng đời sống để
mưu phần rỗi cho con chiên và đem lại sự hưng thịnh cho giáo phận. Ngài
không lấy việc rao giảng lời Chúa cho con chiên mỗi sáng Chúa nhật và
các ngày đại lễ làm đủ. Ngài còn giảng dạy hàng ngày, dùng gương sáng
thúc đẩy, và khích động đức tin của đoàn chiên. Đây là phương châm của
đức Giám mục : “Linh hồn cần lời Chúa như xác thể cần của ăn.” Với châm
ngôn ấy Đức cha Aubinô đã hoán cải đời sống con chiên. Người cũng hết
sức lưu tâm đến mức sinh hoạt của họ, không quản mọi khó khăn hầu cổ
động, tìm cách giúp đỡ và yên ủi mỗi khi thấy một xứ hay một miền trong
giáo phận bị thiên tai vạ giáng. Ngài không bỏ sót một nỗi cơ cực nào mà
không thông cảm giúp đỡ. Chúng ta kể sao hết số tù nhân đã được Đức cha
vận động phóng thích, số người nghèo đã được giúp đỡ, kẻ goá bụa đã được
che chở. </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Để làm sáng tỏ thêm lòng bác ái của người con hiền, Thiên Chúa đã ban
cho Đức Giám mục làm nhiều phép lạ mà chúng ta không thể kể hết được.
Một tác giả cổ thời đã viết về ngài: “Đức Cha Aubinô có một ơn siêu
nhiên đặc biệt, bằng một lời nói ngài có thể khuất phục sự chết và điều
khiển sức thiên nhiên”. Sau đây là hai trường hợp tiêu biểu:</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
- Trên đường đi kinh lược, Đức Giám mục bắt gặp một tên lính đang ngổ
ngáo chực hãm hiếp một thiếu nữ. Cuộc vật lộn quyết liệt chứng tỏ tinh
thần cương quyết của cô thiếu nữ biết trọng danh dự. Vừa thấy thảm cảnh,
Đức Giám mục yên lặng xuống xe và đi thẳng tới. Đoàn người tháp tùng
đứng nhìn bỡ ngỡ. Ngài đến tận nơi nghé miệng thổi hơi vào mặt tên lính
khiến y ngã quỵ và bất tỉnh… Cảm động, người thiếu nữ quỳ xuống dưới
chân Đức Giám mục cám ơn tha thiết…</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Nếu hơi thở của thánh nhân có thể cất sự sống của con người dâm đãng,
thì lời nói của Đức Giám mục cũng có hiệu lực cứu sống nhiều người. Đó
là trường hợp của chàng trai Malabôde quý tử của một gia đình tín hữu
thuộc giáo phận của ngài. Đang là hy vọng và là nguồn vui của gia đình,
bỗng lâm bệnh và giã từ cõi đời giữa tuổi đôi mươi, bỏ lại cha mẹ già
sầu tủi. Người ta đến kể cho Đức Giám mục hay. Biết ông bà là những giáo
hữu chân chính, lại được ơn Chúa thúc đẩy, Đức Giám mục lên xe đến thẳng
nhà ông bà. Khi đã truyền cho mọi người yên lặng. Đức Giám mục quỳ xuống
cầu nguyện bên thi hài tái nhợt. Sau một giờ ngài đứng dậy, làm dấu
thánh giá trên xác chết và đọc lời nguyện: “Lạy Chúa là nguồn sự sống,
vì công nghiệp Đức Kitô Con Chúa, xin Chúa ban lại sự sống cho chàng
trai này. Ước gì mọi người tôn nhận quyền phép của Chúa muôn đời Amen.”
Lời nguyện vừa dứt, Đức Giám mục cầm tay chàng trai từ từ kéo dậy trước
sự bỡ ngỡ của mọi người… </span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Tiếng nhân đức của vị thánh Giám mục mỗi ngày một vang xa nhất là từ khi
ngài được ơn làm phép lạ. Từ thôn quê hẻo lánh, đến chốn thị thành náo
nhiệt, người ta truyền miệng nhau những lời ca tụng Đức Giám mục. Vì thế
ngoài ảnh hưởng trong phạm vi tôn giáo, thánh Aubinô còn là nhân vật
xuất sắc, có nhiều uy thế trong hoàng triều. Năm 533, Đức Giám mục đã
giữ vai trò quan trọng tại Công đồng Olêăng (Orléans). Hoàng đế Sinêbê I
(Childebert I) nhiều lần đã mời ngài vào cung hội kiến. Hoàng đế tuân
theo ý kiến của thánh Giám mục như người con thảo hiếu vâng lời cha mẹ.
Nhờ Đức Giám mục, Hoàng đế đã làm nhiều việc ích lợi cho Giáo hội Pháp
và dân tộc Pháp.</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Với một tâm hồn nhiệt thành và hy sinh, thánh Giám mục làm việc không
ngừng, cho tới phút cuối đời. Ngài từ trần tại Angeria năm 550 và hưởng
thọ 80 tuổi. Ngài chết đi để lại cho mọi người kể cả Hoàng đế một niềm
thương nhớ và cảm phục vô bờ bến. Hình ảnh người cha hiền và vị tông đồ
nhiệt thành vẫn sống động mãi trong tâm trí họ. Vì thế, tin Đức Giám mục
tạ thế truyền đi, mọi người kéo nhau đến toà Giám mục viếng xác và chờ
đợi giờ mai táng trọng thể. Xác thánh Giám mục được đặt trong nhà thờ
thánh Môrilô. Về sau một nhà thờ mới được xây cất kính thánh Giám mục.
Cùng với nhịp tôn kính của giáo dân, các tu sĩ vận động di cư tu viện về
gần nhà thờ để được hạnh phúc canh giữ mồ thánh của người cha nhân ái…</span></p>
<p class="Noidung" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span lang="FR" style="font-size: 18pt; font-family: Arial,sans-serif">
Lòng tôn sùng thánh Giám mục mỗi ngày một phổ biến khắp năm châu, cho
đến ngày Giáo hội chuẩn nhận bằng việc tôn phong Đức giám mục Aubinô lên
bậc hiển thánh và ấn định ngày 01-03 mỗi năm là ngày kính ngài.</span></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<font size="5">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></font></a></td>
</tr>
</table>
</body>
</html>