File "Conchoncahai.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/CACTHANH/Giaithoaicacthanh/Conchoncahai.htm
File size: 4.85 KiB (4968 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Cac Thanh</title><base target="main"><meta content="hochoveme 1011" name="Microsoft Theme">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="20" style="border-color: #FFFFFF" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="272"><font size="4" color="#008000">101 GIAI THOẠI CÁC THÁNH</font></td><td width="164"><p style="text-align: right"><i><code><font face="Arial" size="1" color="#0000FF">LUY GONZAGA MARIA, CMC</font></code></i></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><font size="3">19. CON CHỌN CẢ HAI</font></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Tính khí của cậu bé Raymond Kolbe (thánh Maximilian Kolbe) rất hung hăng tự ái, cứng cổ và hay tức giận, khiến cho bà mẹ dù có kiên nhẫn lắm cũng phải bực mình. Vì thế, chính sách giáo dục của bà đối với Raymond có phần khắt khe hơn. Nhưng được một điểm là sau mỗi lần lầm lỗi, cậu lại chạy đến xin mẹ sửa phạt ngay.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Tính khí đó ngày càng bộc lộ, cậu có thể nói như thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Giả sử không được bà mẹ giáo dục khắt khe, có lẽ tôi đã hỏng đời”.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Một lần kia, bà Marie mắng Raymond khi cậu vừa làm một việc phật ý mẹ:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">- Con tội nghiệp, không biết rồi đây con sẽ nên vương tướng gì.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Raymond tự thú: “Lời khuyên răn này cảm hóa tôi hơn tất cả, và tạo ra trong tôi một cuộc khủng hoảng tinh thần”.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Từ ngày ấy, bà Marie luôn thấy Raymond đến quỳ trước tượng Đức Mẹ. Một hôm, bà thấy cậu cầu nguyện, mắt đỏ ngầu, bà liền hỏi:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Raymond, có gì đấy? Sao con khóc như con gái thế? - Bà tưởng cậu bị sốt.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Raymond ngần ngại không muốn trả lời.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Nghe này, Raymond, với mẹ con phải thành thực, không được giấu gì?</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 2.85pt"><font size="3">Vừa mắc cỡ, cậu vừa run vừa kể:</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">- Thưa mẹ, hôm nào mẹ bảo con không biết rồi đây con sẽ nên vương tướng gì? Con đau đớn đi thưa Đức Mẹ. Ở nhà thờ, Đức Mẹ đã hiện ra với con, tay Mẹ cầm hai triều thiên trắng và đỏ, âu yếm nhìn con và bảo con chọn một trong hai. Triều thiên trắng bảo con phải luôn trong sạch, triều thiên đỏ tượng trưng phúc tử đạo. Suy nghĩ một lúc, con chọn cả hai. Đức Mẹ mỉm cười rồi biến đi.</font></p><p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 19.85pt; text-autospace: none; margin-bottom: 5.95pt"><font size="3">Bà Marie nhận thấy từ ngày đó Raymond thay đổi hẳn cách sống, khôn ngoan và điềm đạm hơn, gương mặt bừng sáng, cậu thường nói với bà về phúc tử đạo. Tâm hồn thay đổi, đời sống thiêng liêng bước vào giai đoạn mới. Chỉ mới mười tuổi mà Raymond đã say mê Đức Mẹ, lấy Đức Mẹ làm bạn tâm sự, làm Nữ Vương và Bà Giáo…</font></td></tr><tr><td width="474" colspan="2"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="../../index.htm"><img border="0" src="../../GIADINH/trangnha.gif" width="85" height="30"></a></td></tr></table></body></html>