File "Liem_VincentePhamHieu.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/118ThanhTDVN/_TieuSu/Liem_VincentePhamHieu.htm
File size: 23.3 KiB (23860 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta name="keywords" content="thanh tu dao viet nam, TDVN, hinh anh, tieu su">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Vincentê Phạm Hiếu Liêm (1732-1773)</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">118 Vị Tử Đạo Việt Nam</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font face="Arial" color="#0000FF"><b>Vincentê Phạm Hiếu Liêm 
		(1732-1773)</b></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="200" valign="bottom">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
				<img border="0" src="../_HinhAnh/VinhSonPhamHieuLiem.jpg" width="200" height="297"></td>
				<td width="270" valign="bottom">
				<p style="margin-left: 5px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
				Vincentê Phạm Hiếu Liêm, Sinh năm 1732 tại Trà Lũ, Bùi Chu, Linh 
				mục dòng Ða Minh, bị xử trảm ngày 7 tháng 11 năm 1773 tại Ðồng 
				Mơ dưới đời chúa Trịnh Sâm. Ngày 20.05.1906 Đức Piô X suy tôn 
				các ngài lên bậc Chân Phước. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô 
				II suy tôn ngài lên bậc Hiển thánh. Lễ kính vào ngày 7/11.</td>
			</tr>
			<tr>
				<td colspan="2" align="justify">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đọc lại chuyện các 
				anh hùng tử đạo, chúng ta thấy các ngài làm chứng cho Chúa Kitô 
				hai lần: bằng mạng sống và bằng lời nói. Các vị đã nói để tuyên 
				xưng niềm tin của mình, có vị giải thích những dư luận sai lầm, 
				có vị cắt nghĩa giáo lý. Nhưng chuyện hy hữu nhất trong chuyện 
				117 thánh tử đạo Việt Nam, là linh mục Vinh Sơn Liêm và một linh 
				mục bạn, cha Jacinto Gia, đã tranh luận suốt ba ngày với đại 
				diện ba tôn giáo lớn ở nước ta khi đó, là Phật giáo, Khổng giáo 
				và Lão giáo. </p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Con người bởi đâu 
				mà có ? Sống ở đời để làm gì ? Và chết rồi đi về đâu ? Đó là ba 
				vấn đề lớn của cuộc nhân sinh, đã được đem ra trao đổi trong Hội 
				Đồng Tứ Giáo. Những lời lẽ nhã nhặn và sáng sủa, những phân tích 
				sâu sắc về lịch sử với các trích dẫn chính xác kinh điển của 
				Khổng Tử, Lão Tử và Phật Giáo, đã được ghi lại trong cuốn &quot;Hội 
				Đồng Tứ Giáo&quot; từng tái bản tới 14 lần tại Sài Gòn (1), sẽ mãi 
				mãi nhắc chúng ta nhớ đến cha Vinh Sơn Liêm, tác giả cuốn sách, 
				là người tham gia cuộc trao đổi, và là linh mục Việt Nam tử đạo 
				đầu tiên.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vinh sơn Phạm Hiếu 
				Liêm mở mắt chào đời năm 1732 tại Thôn Đông, làng Trà Lũ, Phủ 
				Thiên Trường, trấn Sơn Nam Hạ. Thân phụ cậu, ông Antôn Doãn, là 
				một thân hào trong thôn. Thân mẫu cậu, bà Maria Doãn, một người 
				mẹ đạo đức, đã hết mình với việc giáo dục con cái. Năm 12 tuổi, 
				cậu Liêm vào tu trong nhà Đức Chúa Trời ở Lục Thủy. Qua sáu năm 
				học tập, cậu đã tỏ ra là người thông minh đạo đức, nên được các 
				cha đòng Đaminh thời đó đang phụ trách giáo phận Đông Đàng Ngoài 
				để ý. Cha chính Espinnoza Huy đã chọn cậu vào số các thanh niên 
				hưởng học bổng của Tây Ban Nha, gởi đi du học Manila (Phi Luật 
				Tân) tại trường Juan de Letran.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau ba năm học 
				thành công xuất sắc, thày Liêm xin gia nhập dòng Đaminh và lãnh 
				tu phục ngày 09.09.1753. Năm sau, thày tuyên khấn trọng thể cùng 
				với ba tu sĩ đồng hương (2) và lấy biệt hiệu là Vinh Sơn Hòa 
				Bình (Vincente de la Paz). Tiếp đó, thày Vinh Sơn học thêm bốn 
				năm thần học và được thụ phong linh mục năm 1758.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thụ phong linh mục 
				rồi, cha Liêm liền chuẩn bị trở về phục vụ quê hương. Ngày 03.10 
				năm đó, khi giã từ các giáo hữu và thân hữu để xuống tàu hồi 
				hương, cha không thể giấu nổi niềm xúc cảm với bao lưu luyến 
				những bạn bè quen thuộc trong tám năm qua. Về đến Trung Linh 
				ngày 20. 01.1759, cha đã không cầm nổi nước mắt, vì vui mừng 
				được gặp lại cha chính Huy ra đón tận bến đò, được tái ngộ cùng 
				thân quyến, đồng bào, xóm làng, và nhất là giáo hữu đang nôn nao 
				đón chờ ngày &quot;vinh quy&quot; của vị linh mục du học hải ngoại.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Về Việt Nam, trước 
				hết cha Vinh Sơn được bổ nhiệm làm giáo sư chủng viện Trung 
				Linh. Cha đã đem hết tài trí và nhiệt thành truyền đạt cho các 
				chủng sinh những kiến thức cha đã thu thập được. Nhưng nguyện 
				vọng của linh mục Vinh Sơn Hòa Bình lại là loan báo Tin Mừng 
				bình an cho anh em. Và chẳng bao lâu, cha rời chủng viện dấn 
				thân vào cánh đồng truyền giáo. Cha lần lượt đảm nhiệm các xứ 
				Quất Lâm, Lục Thủy, Trung Lễ, Trung Linh, Trung Lao, và từ khi 
				cha Jacinto Gia bị bắt, cha kiêm luôn cả vùng Lai Ổn.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hoạt động tông đồ 
				của cha không chỉ hạn hẹp trong các giáo xứ, mà còn mở rộng đến 
				các làng ngoại giáo, bất chấp những khó khăn nguy hiểm của thời 
				cấm cách, nhất là từ thời chúa Trịnh Sâm (1767 – 1782). Tại bất 
				cứ nơi nào, cha cũng luôn nhiệt tình yêu thương, giúp đỡ mọi 
				người, nên ai cũng hết lòng thương mến. Cha khích lệ mọi người 
				thêm can đảm, cha an ủi những người buồn sầu, và không nề hà bất 
				cứ điều gì vì lợi ích thiêng liêng của họ.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Dầu thành công 
				trong công tác, cha Liêm không bao giờ tự mãn với chính mình. 
				Trong các thư của cha, ta còn đọc được : &quot;Xin Đức cha và cha bề 
				trên cầu nguyện cùng Chúa cho con, khi dâng lễ và trong kinh 
				nguyện, để mỗi ngày con được hòan thiện hơn, vui lòng đón nhận 
				những khốn khó theo ý Chúa&quot;. Một ông hoàng, em thứ sáu của chúa 
				Trịnh Doanh trước khi từ trần đã lãnh bí tích Thánh tẩy nhờ công 
				của các vị thừa sai, cha Liêm đón nhận tin đó như niềm vui của 
				Giáo Hội Việt Nam, và loan báo cho bề trên Giám tỉnh ở Manila 
				(3).</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Năm 1773, cha Vinh 
				Sơn Liêm đang đi giảng cho họ Lương Đống, chuẩn bị mừng lễ Đức 
				Mẹ Mân Côi. Các quan nghe tin, liền cho ông Điều Cam đem quân 
				vây bắt cha tại nhà ông Nhiêu Nhuệ ngày 02.10. Sau một trận đòn 
				chí tử, họ trói cha và hai cậu giúp lễ Matthêu Vũ, Giuse Bích, 
				rồi đem nộp cho Chánh tổng Xích Bích. Viên Chánh tổng giam cha 
				12 ngày không thấy các tín hữu đưa tiền chuộc, sau đó mới chịu 
				giải lên Phố Hiến nộp cho quan trấn. Ở đây cha Liêm gặp một linh 
				mục cùng dòng, cha Castaneda Gia đã bị giam ở đó. hai anh em 
				sung sướng cùng nhau chia sẻ ngọt bùi trong cảnh tù tội.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ngày 20.10 quan 
				trấn bắt hai cha mang chiếc gông có ghi bốn chữ &quot;Hoa Lang Đạo 
				Sư&quot;, rồi trao cho quan phủ Thần Khê giải hai cha và hai cậu giúp 
				lễ về kinh đô Thăng Long, ra mắt chúa Trịnh Sâm. Chính tại đây 
				đã diễn ra Hộ Đồng Tứ Giáo.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Có một quan lớn là 
				chú của chúa Tĩnh Đô Vương Trịnh Sâm. Mẹ của quan lớn, bà Thượng 
				Trâm, quê xứ Hải Dương, vốn có đạo. Nhiều lần bà khuyên con tòng 
				giáo. Quan lớn liền nảy ra sáng kiến triệu tập đại diện bốn tôn 
				giáo để trình bày về đạo của mình. quan nói: &quot;Lòng ta chuộng sự 
				thật muốn biết đạo nào là đạo chính để thờ phượng&quot;. Cuộc trao 
				đổi kéo dài ba ngày, mỗi ngày một vấn đề về nguồn gốc con người, 
				mục đích cuộc đời và đời sau của mỗi người. cha Liêm và cha Gia 
				đại diện đạo Thiên Chúa đã khéo léo trình bày đến nỗi quan lớn 
				phải trầm trồ khen ngợi. Nhưng vì biết Phủ Chúa vẫn cấm đạo, nên 
				quan vẫn ngần ngại chưa theo (4).</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau đó ít bữa, hai 
				cha có cơ hội để nói về đạo với Thái Tôn, mẹ của Chúa Trịnh Sâm. 
				Bà vì tò mò, đã cho vời các ngài vào. Không nói rõ nội dung buổi 
				nói chuyện ra sao, nhưng cuối cùng Thái Tôn hỏi: &quot;Nếu chỉ có đạo 
				các thày là đạo thật thì những người không theo đạo ấy, chết rồi 
				đi đâu?&quot;. Cha Liêm đáp: &quot;Bẩm bà, sa hỏa ngục ạ&quot;.(5) Nghe thế, 
				Thái Tôn Dương Hậu đùng đùng nổi giận, bà dùng uy tín ép con là 
				Tĩnh Đô Vương phải xử tử hai vị linh mục. Do đó, ngày 04.11, 
				Tĩnh Đô Vương đã lên án trảm đã lên án trảm quyết hai cha, hai 
				cậu giúp lễ bị kết án lưu đầy, đến khi nộp 100 quan tiền chuộc 
				thì được trả tự do.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ngày 07.11, hai 
				cha bị đem đi xử, dân chúng đi xem rất đông. Khi đoàn người dừng 
				trước hoàng cung, một viên quan đọc bản án. Theo phong tục thời 
				đó, lúc này vua có thể ân xá cho tội nhân. một viên quan khác 
				lớn tiếng nói : &quot;Hoa Lang Đạo đã bị nghiêm cấm, nhưng cho đến 
				nay, chưa người dân Việt nào bị xử tử vì đạo này (6) nên vua đại 
				xá cho tên Liêm&quot;. Nghe thế cha Liêm vội lên tiếng thưa rằng:</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">&quot;Cha Gia bị án 
				trảm quyết vì lẽ gì thì cũng phải lên án trảm quyết cho tôi vì 
				lẽ đó. Cha Gia là đạo trưởng, tôi cũng là đạo trưởng. Nếu luật 
				nước không kết án tôi thì cũng không được kết án cha Gia. Vì tôi 
				là công dân nước Việt, lẽ ra tôi phải giữ luật nước hơn ngài. 
				Nhưng nếu giết cha Gia, còn tôi lại tha, án của vua không công 
				bằng. Yêu cầu tha thì tha cả hai, giết thì giết cả hai. Thế mới 
				là án công bình&quot;.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Những lời lẽ minh 
				bạch của cha Liêm có thể là phát xuất từ tình nghĩa huynh đệ, 
				không muốn xa lìa người anh em, cũng có thể là lời xin tha cho 
				linh mục bạn, vì nhiều người chứng kiến cảm động và muốn cả hai 
				cha được tha. Nhưng lời lẽ đó cũng có thể do lòng ao ước muốn 
				dâng hiến chính mạng sống mình để làm chứng cho sự thật.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Dầu sao thì bản án 
				vẫn không thay đổi. Hai vị anh hùng đức tin đã vui mừng đọc kinh 
				Tin Kính và hát kinh Lạy Nữ Vương trên đường ra pháp trường Đông 
				Mơ. Những nhát gươm định mệnh, chứng tá tuyệt hảo cho Đức Kitô. 
				Thi hài các ngài được rước về an táng tại Trung Linh.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ngày 20.05.1906 
				Đức Piô X suy tôn các ngài lên bậc Chân Phước. Ngày 19-06-1988, 
				Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên bậc Hiển thánh. </p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Riêng thánh Vinh 
				Sơn Phạm Hiếu Liêm, nhiều trường học đã nhận ngài làm Bổn Mạng, 
				trong đó có trường cao đẳng Juan de Letran ở Phi Luật Tân, nơi 
				ngài từng là học sinh. Thánh nhân quả là ánh vinh quang của dân 
				tộc Việt nơi hải ngoại.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right">
				<strong style="font-weight: 400"><em><font size="2">Nguồn từ thư 
				viện Đa Minh </font></em></strong><br>
&nbsp;</p>
				<h2 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font face="Arial" size="3">Trường thi tử Đạo. </font></h2>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Giacintô Gia thừa 
				sai linh mục<br>
				Năm Quý Hợi (1743) quê thực (Tây) Ban Nha<br>
				Bạn thơm trong lúc xa nhà<br>
				Cũng chức linh mục tên là Phạm Liêm<br>
				<br>
				Linh mục Liêm quê hương Trà Lũ<br>
				Sinh Nhâm Tý (1732) quê phủ Thiên Hương<br>
				Giảng rao lời Chúa đảm đương<br>
				Trong thời cấm đạo lệnh thường cấm nghiêm<br>
				<br>
				Hai linh mục Gia, Liêm tử đạo<br>
				Là Thừa sai loan báo đức tin<br>
				Người Tông đồ Chúa dõi tìm<br>
				Từ khi tuổi nhỏ đã xin nhập dòng<br>
				<br>
				Hết trung học vào trong tu viện<br>
				Mười bảy tuổi trực diện khấn xong<br>
				Trao dồi tu đức cầu mong<br>
				Thừa sai giảng đạo thuộc dòng Ðaminh<br>
				<br>
				Ðược tuyển mộ nhiệt tình hăng hái<br>
				Cậu lắng lo ái ngại mẹ già<br>
				Báo tin anh, em đã đi xa<br>
				Nhờ huynh coi sóc mẹ già chốn quê<br>
				<br>
				Hai năm chuẩn tràn trề ơn gọi<br>
				Ðược thụ phong Chúa rọi ơn thiêng<br>
				Cha Gia sứ mạng rao truyền<br>
				Á Ðông tiên khởi là miền Trung Hoa<br>
				<br>
				Rồi sau đó học đà tiếng Việt<br>
				Lén lút vào tới miệt Bắc Kỳ<br>
				Giúp cho kẻ liệt Cha đi<br>
				Giữa đường chúng bắt tức thì trục ngay<br>
				<br>
				Về Macao đất này Trung Quốc<br>
				Bề trên sai Cha thuộc Việt Nam<br>
				Vâng lời ý Chúa đã ban<br>
				Trung Linh phục vụ cộng đoàn giáo dân <br>
				<br>
				Số tín hữu xa gần đông đúc<br>
				Trên chục ngàn diễm phúc ba Cha<br>
				Hai Cha Việt, với Cha Gia<br>
				Sáu mươi họ đạo thật là quá đông<br>
				<br>
				Dù vất vả Ngài không quản ngại<br>
				Giúp đỡ người trở lại đức tin<br>
				Ba Cha cộng tác hướng tìm<br>
				Thoát tay kẻ cướp tránh nhìn lính quan<br>
				<br>
				Giúp kẻ liệt gian nan khó tránh<br>
				Ðến làng Non, gặp cánh Lê Ðô<br>
				Tên tướng cướp chúng ập vô<br>
				Cha con bỏ chạy trốn vô làng này<br>
				<br>
				Làng Kẻ Gia mới hay Phật Giáo<br>
				Một bà già chu đáo nhận ngay<br>
				Giấu cha mới được một ngày<br>
				Giúp Cha ẩn trốn, chẳng may chồng về<br>
				<br>
				Sợ liên lụy ông Bê tố giác<br>
				Với Lê Ðô giáo mác bắt Cha<br>
				Chúng đấm đá đè xuống nhà<br>
				Trói tay dẫn giải đi qua nhà mình<br>
				<br>
				Hắn xỉ nhục coi khinh nhân nghĩa<br>
				Không cho ăn, tứ phía đòn roi<br>
				Hai ngày bỏ đói chẳng coi<br>
				Thí cho chút cháo có mòi tỉnh hơn<br>
				<br>
				Cha nhắn gởi cám ơn đừng chuộc<br>
				Cướp Lê Ðô bắt buộc giải quan<br>
				Nhốt cũi tre thật dã man<br>
				Ðem ra phơi nắng chói chan trưa hè<br>
				<br>
				Có một nhóm tin nghe tìm đến <br>
				Học tinh thông cập bến luận tranh<br>
				Cha Gia đạo lý rất rành<br>
				Rất hay triết lý lẹ nhanh kịp thời<br>
				<br>
				Con quý tử tới nơi chửi rủa<br>
				Ngã vật ngay nằm ngửa van xin<br>
				Chính quan thấy vậy đứng nhìn<br>
				Muốn đòi tiền chuộc nói tìm giáo dân <br>
				<br>
				Năm trăm quan một lần trao đủ <br>
				Sẽ trả ông thân chủ tự do<br>
				Thả không thì thả thì cho<br>
				Về kinh chẳng sợ, chẳng lo, chẳng phiền<br>
				<br>
				Sau hai tháng giam miền Kẻ Bích<br>
				Thân xác Cha vết tích roi đòn <br>
				Tinh thần sa sút héo hon<br>
				Khô khan cầu nguyện xói mòn niềm tin<br>
				<br>
				Trong cũi chật mới nhìn tưởng khỉ<br>
				Giải về kinh chước quỷ mưu ma<br>
				Xin ơn phù trợ Cha Gia<br>
				Qua cơn bão táp mưa sa giãi dầu<br>
				<br>
				Linh hồn cảm thấy sầu thống khổ<br>
				Sợ ngã lòng Chúa đổ Thánh Linh<br>
				Cho con gánh chịu cực hình <br>
				Khẩn cầu Ðức Mẹ Ðồng Trinh hộ phù<br>
				<br>
				Ðang khi đó lù lù cũi khác<br>
				Cha Sơn Liêm hốc hác ngồi trong<br>
				Người bạn cùng học tu dòng<br>
				Là niềm khích lệ ở trong nhà tù<br>
				<br>
				Sau lính giải Thầy Tu về phủ<br>
				Áp tải Cha đông đủ quân binh<br>
				Trước tòa quan lớn tâu trình<br>
				Huyện quan lầm tưởng là mình có công<br>
				<br>
				Quan lớn nói giao ông giam giữ<br>
				Phải thả ra và cử người canh<br>
				Lệnh trên nghiêm túc tuân hành<br>
				Cùm gông xiềng xích chỉ dành vật thôi<br>
				<br>
				Tại Phủ Chúa liên hồi thăm viếng<br>
				Khắp giáo dân nghe tiếng các Ngài<br>
				Thời cơ giảng đạo Chúa sai<br>
				Huyện quan tức bực la hoài đuổi đi<br>
				<br>
				Ít sau đó Sư đi tranh luận<br>
				Cụ Ðồ Nho mãi tận nơi xa<br>
				Gay go đối chất với Cha<br>
				Ðây là ý muốn của bà Thượng Trâm<br>
				<br>
				Mong Hoàng Tử sưu tầm đạo thật<br>
				Là đề tài đệ nhất đưa ra<br>
				Con người nguồn gốc đó mà<br>
				Trần gian cuộc sống chúng ta làm gì<br>
				<br>
				Sau khi chết còn chi hay hết<br>
				Cuộc luận tranh đúc kết vô tư<br>
				Hội đồng tứ giáo danh sư<br>
				Xin coi cuốn sách rất ư rõ ràng<br>
				<br>
				Hai đạo trưởng hiên ngang trảm quyết<br>
				Tại pháp trường thắm thiết chúc nhau<br>
				Phép lành trao đổi đời sau<br>
				Lý hình đầu chém phép mầu Chúa ban<br>
				<br>
				Vác Thánh giá thế gian đã trọn<br>
				Chúa thưởng công đã chọn hai Cha<br>
				Ðón về Nhan Thánh Thiên Tòa<br>
				Tử đạo Quý Tỵ (1773) chan hòa đức tin<br>
				<br>
				<b>Lời bất hủ: </b>Chánh tổng làng Gia Ðạo là Xích Bích quan đòi 
				3 ngàn tiền chuộc. Cha đáp: &quot;Quan muốn tha thì tha chứ tôi không 
				có tiền chuộc. Tôi sẵn sàng chịu mọi gian khổ kể cả cái chết&quot;. 
				Chánh tổng nộp lên quan trấn, quan trấn truyền đóng gông với 
				dòng chữ &quot;Hoa Lang Ðạo Sư&quot; (thời đó, 1773 còn gọi đạo Công giáo 
				là Hoa Lang và gọi các Linh mục là Ðạo Sư).</td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>
<p align="center">&nbsp;</p>

</body>

</html>

PHP File Manager