File "Khanh_PheroHoang.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/CAC-THANH/118ThanhTDVN/_TieuSu/Khanh_PheroHoang.htm
File size: 16.11 KiB (16498 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html xmlns:v="urn:schemas-microsoft-com:vml" xmlns:o="urn:schemas-microsoft-com:office:office" xmlns="http://www.w3.org/TR/REC-html40">

<head>
<meta name="keywords" content="thanh tu dao viet nam, TDVN, hinh anh, tieu su">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_themedata.thmx" rel="themeData">
<link href="file:///C:/DOCUME~1/TTMV_M~1/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_colorschememapping.xml" rel="colorSchemeMapping">
<style>
<!--
/* Font Definitions */
 @font-face
	{font-family:"Cambria Math";
	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4;
	mso-font-charset:1;
	mso-generic-font-family:roman;
	mso-font-format:other;
	mso-font-pitch:variable;
	mso-font-signature:0 0 0 0 0 0;}
 /* Style Definitions */
 div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
 p.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
span.longtext
	{}
.MsoChpDefault
	{font-size:10.0pt;
	}
@page Section1
	{size:612.0pt 792.0pt;
	margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt;
	mso-header-margin:36.0pt;
	mso-footer-margin:36.0pt;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{}
-->
</style>
<meta http-equiv="Content-Language" content="en-us" />
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8" />
<title>Phêrô Hoàng Khanh (1780-1842)</title>
<base target="main">
<style type="text/css">
.style1 {
	border-width: 0px;
}
</style>
<style fprolloverstyle>A:hover {color: #FF0000; font-family: Arial; font-size: 10pt}
</style>



<!--[if !mso]>
<style>span.contents
	{}
span.small
	{}
</style>
<![endif]-->
<!--[if !mso]>
<style>h2
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:18.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	font-weight:bold}
h1
	{margin-right:0cm;
	margin-left:0cm;
	font-size:24.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-top:0cm;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:10.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	}
span.submitted
	{}
h4
	{margin-top:12.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:3.0pt;
	margin-left:0cm;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:14.0pt;
	font-family:"Calibri","sans-serif";
	font-weight:bold}
h3
	{margin-top:10.0pt;
	margin-right:0cm;
	margin-bottom:0cm;
	margin-left:0cm;
	margin-bottom:.0001pt;
	line-height:115%;
	page-break-after:avoid;
	font-size:11.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	color:#4F81BD;
	font-weight:bold}
span.author
	{}
span.longtext
	{}
</style>
<![endif]-->
</head>

<body style="color: #000000; background-color: #EEEEEE; font-family:Arial; font-size:10pt; text-decoration:none" background="../../../TRANG%20CUA%20ME%20MARIA/Pictures/Background/bgr.gif">

<table border="0" width="500" id="table1" cellspacing="15" bgcolor="#FFFFF0">
	<tr>
		<td>
		<p align="right" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b>
		<font face="Verdana" size="4" color="#006666">118 Vị Tử Đạo Việt Nam</font></b></p>
		<hr color="#FF4D20" width="80%" align="right">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 0; margin-bottom: 0" align="right">
		<font face="Arial" color="#0000FF"><b>Phêrô Hoàng Khanh (1780-1842)</b></font></td>
	</tr>
	<tr>
		<td align="justify">
		<table border="0" width="100%" cellspacing="0" cellpadding="0">
			<tr>
				<td width="200" valign="bottom">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
				<img border="0" src="../_HinhAnh/PheroKhanh.jpg" width="200" height="269"></td>
				<td width="270" valign="bottom">
				<p style="margin-left: 5px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="justify">
				<strong>Phêrô Hoàng Khanh,</strong> Sinh năm 1780 tại Hòa Duệ, 
				Nghệ An, Linh mục, bị xử trảm ngày 12/07/1842 tại Hà Tĩnh dưới 
				đời vua Thiệu Trị. Ngày 02.5.1909, Đức Piô X suy tôn cha Phêrô 
				Khanh lên bậc chân phước. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II 
				suy tôn ngài lên hàng Hiển thánh. Lễ kính vào ngày 12/07. </td>
			</tr>
			<tr>
				<td colspan="2" align="justify">
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cuộc đời thánh 
				Phêrô Khanh gợi lên cho chúng ta một mùa gặt phong phú. Một 
				người đổ mồ hôi gieo giống trên nương đồng, đến ngày thu hoạch 
				thì vui ca, tay ôm bó lúa chín vàng lựng hương (Tv 125). Vì giữa 
				những ngày bị bách hại đen tối, khi chủng viện chính thức bị 
				giải tán, cha Khanh là người đã đào tạo được 40 chủng sinh, 
				trong số đó thành đạt tám linh mục. </p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Phêrô Khanh sinh 
				khoảng năm 1780 tại làng Nguyên Kiệt, xã Hoa Duệ, tỉnh Nghệ An. 
				Ngay từ nhỏ, cha mẹ đã dởi cậu vào trong nhà xứ để được đào tạo 
				thành thầy giảng. vì thiệt thành với giáo hội và thấy rõ nhu cầu 
				dân Chúa, thầy Khanh xin phép và được bề trên chấp nhận cho học 
				thêm để trở thành linh mục. Nếu ngày xưa thánh Ignatiô đã ngoài 
				30 tuổi còn cắp sách đến trường thì thầy Khanh năm 25 tuổi mới 
				bắt đầu vật lộn với những mầu chia danh từ Latinh đầu tiên. Suốt 
				14 năm liền, thầy kiên trì tự học, tìm các linh mục để hỏi thêm 
				và cuối cùng thầy được toại nguyện. Năm 1819, khi đã 39 tuổi, 
				thầy thụ phong linh mục.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Như một nhà thám 
				hiểm leo núi, khi đã tới đỉnh núi, nhìn thấy cả một bầu trời 
				rộng lớn bao la thì muốn mời gọi nhiều người cùng lên cao với 
				mình. Cha Khanh sau khi đã lãnh sứ vụ linh mục, nhìn thấy rõ hơn 
				cánh đồng Việt Nam bát ngát còn thiếu thợ gặt, biết bao tín hữu 
				cần người săn sóc rao giảng Tin Mừng cứu độ. Cha thấy rõ số thừa 
				sai và linh mục bạn nằm xuống trong cuộc bách hại, việc truyền 
				giáo cần những bàn tay kế thừa và phát triển. do đó, tuy bận rộn 
				với việc mục vụ, cha đầu tư mọi khả năng của mình đào tạo linh 
				mục tương lại.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Theo sự điều động 
				của giáo phận, cha phục vụ tại nhiều nơi : họ Trai Lẻ, họ Quỳnh 
				Lưu, rồi sau đến các xứ Thọ Kỳ, Thọ Ninh, Long Trương, Ngân Sáu. 
				Nhưng bất cứ ở nhiệm sở nào, bất cứ lúc nào, nhà cha cũng là một 
				tiểu chủng viện thu hẹp. Cha nuôi một số thiếu niên nam, dạy 
				giáo lý, hướng dẫn và gợi lên trong các em nhiệt tâm tông đồ. 
				Với tình yêu của người cha, với sự thận trọng tinh tế của một 
				nghệ sĩ, cha chú tâm vào việc đào tạo những nhà lãnh đạo tương 
				lai trong Giáo hội.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bên cạnh những bài 
				học và lời giáo huấn, chính đời sống cha là một gương sống động 
				cho họ, khi cha dâng lễ, mọi người như gặp gỡ được Thiên Chúa. 
				Khi cha giảng, mọi người đều thấy sốt sắng thêm lên. Không bao 
				giờ cha ngại ngùng với bất cứ điều gì. vì ích lợi các linh hồn, 
				cha vui vẻ chu toàn các công tác không một lời ta thán. Giữa đêm 
				khuya, nếu có ai gọi đi giúp bệnh nhân, sẽ thấy cha nhanh nhẹn 
				thế nào.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trong một giai 
				đoạn lịch sử khó khăn, việc đào tạo phải thực hiện cách lén lút 
				và riêng tư từng người một thì con số 40 chủng sinh, tám linh 
				mục, quả là con số đáng kể với 22 năm linh mục của cha, quả là 
				bó lúa vàng nặng trũi hạt mà cha đóng góp được cho Giáo hội Việt 
				Nam.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Năm 1841, vua Minh 
				Mạng băng hà, tình hình Giáo hội có vẻ tự do hơn, cha Khanh càng 
				an tâm và hăng say với sự vụ tông đồ hơn trước. Nào ngờ cuối 
				tháng 1.1842, khi tháp tùng cha Masson, phụ tá giám quản đi công 
				tác ở Hà Tĩnh, cha bị quân lính chận lại khám xét và bắt giam.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Mới vào tù được ít 
				bữa, cha đã được mọi người kể cả lính canh ngục quí mến vì tính 
				vui vẻ và hòa nhã. Uy tín của cha gia tăng nhờ tài năng y sỹ, 
				nhất là sau một lần chữa bệnh nổi tiếng. Viên cai ngục ở Hã Tĩnh 
				có một cô tình nhân đang mang thai lại mắc bệnh, cô đã chạy 
				nhiều thầy thuốc nhưng vẫn chưa khỏi. Nghe lời đồn đãi, ông cai 
				đến nhờ cha Khanh chữa trị, và đích thân đưa cha đến phòng bệnh 
				nhân.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau khi chẩn bệnh, 
				cha kê cho ông một toa thuốc nam gồm năm loại dược thảo để sắc 
				lên cho bệnh nhân uống. Sáng hôm sau, một gia nhân của ông cai 
				đến lạy cha ba lạy để báo tin bệnh đã thuyên giảm. Cha hỏi lại 
				bệnh đã giảm thật chưa, rồi cho thêm một ngày nữa, đến ngày thứ 
				ba bệnh khỏi hẳn. Từ đó, khắp miền Hà Tĩnh đều biết tiếng và ca 
				tụng người tù nhân là thầy thuốc &quot;mát tay&quot;. Nhưng điều cha vui 
				mừng thực sự không phải vì tiếng đồn cho bằng việc có nhiều 
				người đến xin học đạo, trong đó có song thân của quan án. Ngay 
				cả cô gái đã được cha chữa trị, sau khi sanh con trai, cũng đến 
				xin cha rửa tội cho mình và con.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Vì mến phục vị 
				chứng nhân đức tin, các quan tỉnh tìm cách cứu cha khỏi chết. 
				Các ông đề nghị cha giấy chức vụ linh mục, trước sau cứ khai 
				nghề thầy lang thì họ tìm cách xin ân xá. Nhưng cha Khanh không 
				chấp nhận đề nghị phải nói dối ấy. Thế là bản án của cha được 
				gởi về Huế để vua Thiệu Trị ký duyệt. Ngày 11.7.1842, bản án 
				được gởi lại Hà Tỉnh kết án cha là &quot;một kẻ điên rồ&quot;, mù quáng và 
				dốt nát đáng chém đầu.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ngay sáng hôm sau, 
				bản án được thi hành, chấm dứt năm tháng rưỡi ngục tù và 62 năm 
				sống trên dương thế của vị chứng nhân đức tin. Thi thể vị tử đạo 
				được đưa về Kẻ Gòn, cha Masson cử hành tang lễ cách trọng thể 
				với sự tham dự đông đảo của các tín hữu.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ngày 02.5.1909, 
				Đức Piô X suy tôn cha Phêrô Khanh lên bậc chân phước. Ngày 
				19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên hàng Hiển 
				thánh.</p>
				<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="right"><em>
				<strong style="font-weight: 400"><font size="2">Nguồn từ thư 
				viện Đa Minh</font></strong></em></p>
				<h2 style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				<font face="Arial" size="3">Trường thi tử Đạo.</font></h2>
				<p align="justify" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
				Các cuộc bách hại đạo lắng dịu<br>
				Giáo hội Việt vá víu tự do<br>
				Ðạo Trưởng đi lại khỏi lo<br>
				Bất thần lính chặn không cho rao truyền<br>
				<br>
				Cha Hoàng Khanh đi miền Hà Tĩnh<br>
				Gặp giữa đường bị lính bắt giam<br>
				Trói còng dẫn giải tới quan <br>
				Nơi đây tra hỏi ông làm chức chi<br>
				<br>
				Cha liền nói tôi thì Ðạo Trưởng<br>
				Quan quát to ngang bướng nhốt tù<br>
				Tính tình ngài rất khiêm nhu<br>
				Mọi người lính gác trong khu mến ngài<br>
				<br>
				Ðược uy tín có tài y tế<br>
				Chữa bệnh nhân cụ thể điển hình<br>
				Viên cai ngục có nhân tình<br>
				Mang thai chạy chữa thân hình xanh xao<br>
				<br>
				Nhiều thầy thuốc tiền hao không khỏi<br>
				Cha Khanh ngài chẩn hỏi cho toa<br>
				Thuốc men dược thảo quê nhà<br>
				Sắc lên cho uống mới đà qua đêm<br>
				<br>
				Sáng người bệnh nói lên đã đỡ<br>
				Cha tới thăm vui nở nụ hoa<br>
				Ba ngày sẽ khỏi đó mà<br>
				Ông cai quỳ lạy tạ cha chữa lành<br>
				<br>
				Rồi từ đó nổi danh Hà Tĩnh<br>
				Rất nể vì cả lính tới quan<br>
				Cha vui mừng nhờ việc làm<br>
				Nhiều người theo đạo tiếng lan xa gần<br>
				<br>
				Trong số đó song thân Quan Án<br>
				Hai mẹ con bệnh hoạn chữa lành<br>
				Các quan đề nghị dấu danh<br>
				Không khai Linh mục trở thành Thầy Lang<br>
				<br>
				Quan Án Sát sẵn sàng giúp đỡ<br>
				Cha nói ngay đâu nỡ khai man<br>
				Tôi đây Linh mục Chúa ban<br>
				Chứng nhân của Chúa sẵn sàng hy sinh<br>
				<br>
				Lập bản án tường trình vào Huế<br>
				Tâu lên vua sự thể duyệt phê<br>
				Ðợi ngày Hà Tĩnh án về<br>
				Ðiên rồ mù quáng chuẩn phê chém đầu<br>
				<br>
				Thi thể ngài để đâu xứng đáng<br>
				Về Kẻ Gòn an táng lễ dâng<br>
				Chứng nhân tử đạo xin vâng<br>
				Cử hành thánh lễ hiến dâng Chúa Trời<br>
				<br>
				Xin tóm lược vào thời thơ ấu<br>
				Quê Nguyễn Kiệt năng khiếu Chúa ban<br>
				Xã Hòa Duệ, tỉnh Nghệ An<br>
				Mẹ cha gởi cậu nhà tràng chủng sinh<br>
				<br>
				Ðược đào tạo dâng mình Thầy giảng<br>
				Mười bốn năm sang sảng học hành<br>
				Thụ phong Linh mục vinh danh<br>
				Cánh đồng truyền giáo Hoàng Khanh lên đường<br>
				<br>
				Cần thợ gặt đảm đương đồng lúa<br>
				Người Tông đồ đạo Chúa giảng rao<br>
				Tin mừng cứu độ tuôn trào<br>
				Cha Khanh phục vụ giảng rao khắp miền<br>
				<br>
				Cha đóng góp ưu tiên đào tạo<br>
				Cho tương lai đông đảo chủ chiên<br>
				Rao truyền lời Chúa nhủ khuyên <br>
				Nghệ An, Hà Tĩnh khắp miền đó đây<br>
				<br>
				Một Linh mục tràn đầy nghị lực<br>
				Thật mẫu gương trung thực chu toàn<br>
				Chủng sinh dạy lén đảm đang<br>
				Thụ phong tám vị lên hàng Chủ chăn<br>
				<br>
				<strong>Lời bất hủ:</strong> Trong một giai đoạn lịch sử khó 
				khăn, việc đào tạo nhân sự phải thực hiện cách lén lút và riêng 
				tư từng người một, con số Chủng sinh cha huấn luyện là 40, tám 
				linh mục quả là con số đáng kể với 22 năm linh mục của cha. Cuối 
				tháng 1/1842, khi tháp tùng cùng cha Masson phụ tá giám quản đi 
				công tác mục vụ ở Hà Tĩnh thì bị bắt. </td>
			</tr>
		</table>
		</td>
	</tr>
	<tr>
		<td>
		<p align="center">
<a target="_top" href="http://tinmung.net">
<img border="0" src="../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td>
	</tr>
</table>
<p align="center">&nbsp;</p>

</body>

</html>

PHP File Manager