File "duong ve nha huu duong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/A-Doan-sung-dong/Huu-Duong-Dong-Cong/Tu-lieu-nha-huu/duong ve nha huu duong.htm
File size: 12.58 KiB (12886 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>giáo sỹ dưỡng đường đồng công</title>
<meta name="Microsoft Border" content="none, default">
<style>
<!--
p.MsoNormal
{mso-style-parent:"";
margin-top:0cm;
margin-right:0cm;
margin-bottom:8.0pt;
margin-left:0cm;
text-align:justify;
font-size:14.0pt;
font-family:"Times New Roman","serif";
}
-->
</style>
</head>
<body>
<table border="0" width="500" style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" cellspacing="10">
<tr>
<td>
<p align="center"><font color="#800080">
<span style="font-size: 12pt; font-weight: 700">ĐƯỜNG VỀ NHÀ HƯU DƯỠNG</span></font></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="right"><font color="#800080"><i><span style="font-size: 8pt">
Lm Mi Trầm<br>
GX Ngọc Thủy, Nha Trang<br>
28.3.2015</span></i></font></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">
Nghe đầu đề, chắc các bạn tức cười nhỉ. Năm nay, tôi 68, lâu lắm là 7
năm nữa tôi sẽ về nhà hưu dưỡng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Ở
Nha Trang, bảng đề là Nhà Nghỉ Dưỡng (Không là Nhà Hưu dưỡng). Ý nghĩa
hơi khác một chút. Tôi đã thăm một số nhà hưu dưỡng, và hay sang Nhà
Nghỉ Dưỡng ở Nha Trang vì có ĐC Phaolô, các cha giáo, các cha cùng
trường…Bầu không khí trầm lắng… luôn trầm lắng…Và tôi chợt nghĩ, tôi sẽ
về đây nếu Chúa cho tôi sống đến tuổi đó, tôi sẽ làm gì cho những ngày
còn lại…Tôi viết điều nầy cho tôi…Tôi chỉ tưởng tượng vì tôi chưa nghỉ
mà!</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">I.
NHỮNG NỖI BUỒN:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">1.
Buồn vì mình hết thời:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Khi
còn là cha xứ, dù xứ nhỏ dù xứ lớn, cha nào cũng là cha xứ, oai ra phết.
Có khi anh em nói vui: ”Ta thà làm quỉ nước Nam còn hơn làm vương đất
Bắc” – “Thà làm cha xứ nhỏ nhoi còn hơn cha phó ở nơi to đùng.” Uy quyền
là cái đáng yêu. Mất quyền thì thật bi thảm. Cha nghỉ dưỡng coi như mất
quyền, do đó đâm tủi…Thôi, “Gặp thời thế, thế thời phải thế”. Có buồn
cũng thế thôi. Hãy vui lên.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">2.
Buồn vì tưởng thiên hạ như quên mình rồi:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">
“Còn duyên kẻ đón người đưa,</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Hết
duyên đi sớm về trưa một mình.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Ai
mong đền ơn thì sẽ khổ. 10 người phong cùi được lành thì chỉ 1 người trở
lại cám ơn Chúa mà thôi. Phục vụ là cho không. Mình cứ làm, Chúa trả
công. Giáo dân có thể nhớ, nhưng không đến thăm vì họ bận công việc của
họ. Có khi họ đang cầu nguyện cho mình. Không sao đâu. Họ vẫn nhớ, vẫn
thương, nhưng không đền ơn theo kiểu chúng ta muốn. Làm tốt nhiệm vụ là
được. Chuyện khác để Chúa lo liệu.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">3.
Buồn vì nhiều dự tính bị dang dỡ:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Khi
còn tại chức, cha xứ muốn làm điều nầy, điều kia, đương nhiên là vì lợi
ích cho giáo dân và cũng để thỏa mãn ước vọng tuổi trẻ. Nay về đây, dù
muốn cũng không còn cơ hội, vì sức đã yếu và cơ hội không còn. Cha ở đây
cũng tạm gọi như thân phận của “hổ nhớ rừng.” </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">4.
Buồn vì cô đơn:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Đây
là cảm giác của nhiều cha, vì không có ai ở bên, không bà con anh em…Tuy
nhiên, tôi lại nghĩ khác. Những người làm cha mẹ cũng phàn nàn rằng mình
cô đơn. Con cái ra ở riêng và ở xa, mỗi đứa một ngã, bạn đời thì không
còn… cô đơn. Các cha nghỉ dưỡng còn khá hơn nhiều đấy chứ: Có các cha
anh em cùng ở, có các chủng sinh giúp đỡ, có các sơ chăm lo thuốc men,
ăn uống. Khá hơn các cha mẹ đấy chứ. Tôi sẽ chấp nhận hiện tại, vui với
hiện tại và sinh ích dù nhỏ ngay trong cuộc sống hiện tại là nơi đang
nghỉ dưỡng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Đời
người rồi cũng sẽ đến thời của nó. Thôi đừng buồn, đừng tủi làm gì…Hãy
cố gắng nghĩ đến điều có thể làm tùy theo sở thích và khả năng Chúa ban.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">II.
VÀI KINH NGHIỆM CỦA NGƯỜI ĐÃ SỐNG TẠI NHÀ HƯU DƯỠNG: </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Đây
là những điều tôi đọc được trên Internet:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Đến
thăm các Cha già, chúng con có dịp tâm sự cùng với các ngài. Cha Hương,
một linh mục đã lăn lộn nhiều trên bước đường truyền giáo, đã chia sẻ về
đời sống của một linh mục về hưu: “Đối với tôi, thật sung sướng và hạnh
phúc! Vì được nghỉ ngơi và được đọc sách, nghe đài. Đặc biệt là có nhiều
thời gian gặp gỡ Chúa… Ôi thật là hạnh phúc! Cảm ơn Chúa.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Cha
Ninh, một linh mục đã từng rảo bước trên những con đường khô cháy của
Quảng bình, đã rất vui khi anh em chúng con đến thăm. Ngài tâm sự rằng
về đây hưu mặc dù hơi buồn nhưng lại có cơ hội cầu nguyện nhiều. Và ngài
khuyên chúng con là những chủng sinh đang học tại Đại Chủng Viện: “Các
Thầy phải luôn kết hợp tu đức với việc học hành.” Ngài ví tu đức và học
hành như là 2 tay lái của chiếc thuyền. Nếu thiếu một thì thuyền sẽ dễ
chìm hoặc không ra làm sao cả? Và ngài còn nhắn nhủ chúng con khi đi làm
việc bác ái: “Bác ái là cửa sổ để người ta nhìn vào Giáo Hội”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Sau
khi thăm các cha già, chúng con đi sang thăm các Xơ già tại nhà hưu
dưỡng Mến Thánh Giá Xã Đoài. Khuôn mặt các xơ tỏa rạng niềm vui khi anh
em chúng con đến thăm. Các xơ đã chia sẻ thật tình: “Chúng con cảm thấy
mình càng già càng khó tính, vì chúng con hay nói, hay gắt gỏng khi thấy
điều gì đó không vừa lòng. Chúng con biết mình không còn làm được gì nữa
nên chúng con tận dụng mọi giờ giấc để lần chuỗi Mân Côi, siêng năng
viếng Chúa”.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">
III. TƯƠNG LAI CỦA TÔI Ở NHÀ HƯU DƯỠNG:</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Tôi
nói điều nầy cho tôi, viết cho chính mình, theo ý nghĩ của riêng mình.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">1.
Niềm vui của tôi có thể là “Đăng bài lên FB.”</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">
Muốn có bài để đăng thì phải viết, phải tìm bài ý nghĩa và ngắn gọn để
đăng thì người ta mới chịu đọc. Người đời nay không thích đọc dài. Mình
phải hiểu tâm lý của người ta. Công việc nầy cần rất nhiều thời giờ…mà
cũng vui…Tôi thấy mình có chút hữu ích cho giáo dân từ các nơi…rất xa,
cả ở nước ngoài… </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">2.
Niềm vui của tôi là “Sáng tác bài hát”: Chúa vẫn cho tôi dồi dào ý tưởng
để tiếp tục sáng tác…Và tôi tiếp tục cho đến khi xuôi tay. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">3.
Niềm vui của tôi có thể là “Dạy Giáo Lý Tân Tòng và Hôn Phối (cho ai đó
cần đến tôi)”: Tôi thích dạy Giáo Lý, không nói nhiều, không trả bài,
nhưng tôi biết là các học viên hiểu và nhớ những điều cần thiết. Chủ
trương của tôi là đối thoại, chỉ thuộc những kinh phải thưa trong Thánh
lễ và một vài kinh cần thiết, nhất là cách lần chuỗi…Lớp Giáo Lý của tôi
được đánh giá là vui, gần gủi và dễ hiểu. Các bạn bên lương học để chuẩn
khác đạo cũng cảm thấy thoải mái. Những năm trước đây, tôi trả bài giấy,
nhưng nay thì không. Tôi cho học bằng hiểu và nhớ. Nhẹ nhàng và nhớ lâu
hơn. Đó cũng là một cách dùng thời giờ của tôi trong tương lai. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">5.
Niềm vui của tôi là có thời gian nghĩ và chuẩn bị ra đi: Đây là phần tôi
viết ít nhất, nhưng là phần quan trọng nhất của một đời người. Không lẽ
giáo dân lên thiên đàng mà cha xứ của họ lại đi ngược chiều sao? </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">6.
Niềm vui của tôi có thể là đi dâng lễ đâu đó, rồi chia sẻ lời Chúa, chia
sẻ cảm nhận sống lời Chúa. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">7.
Niềm vui của tôi có thể là Giải trí bằng chơi cờ, coi đá banh, coi TV:
Phải có giờ giải trí cho trí óc thoải mái hoặc đi dạy nhạc, dạy hát cho
xứ nào cần đến. Thiếu gì chuyện để làm, miễn là có sức khỏe tối thiểu… </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">8.
Niềm vui của tôi là sống chung với bệnh: Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Uống
thuốc là điều cần thiết. Tôi uống thuốc mỗi ngày, nhiều viên, tự
uống…Không coi thường sức khỏe. Thiếu sức khỏe thì đời u tối lắm. Nên
thông cảm với người chăm sóc thuốc men, ăn uống. Họ vất vã lắm đó. Chăm
một ngày thì dễ, một tháng đã khó. Chăm mỗi ngày cho đến khi bệnh nhân
lìa đời thì không đơn giản. </font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"> </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Hãy
biết ơn họ theo cách riêng của mỗi người.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">…
Thôi, còn nhiều nữa. Nói ít hiểu nhiều. Đó là những điều hy vọng tôi có
thể làm được để cảm thấy mình chưa hưu mà chỉ là nghỉ dưỡng.</font></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><font color="#660033">Lạy
Chúa, một mai kia con sẽ về nhà nghỉ dưỡng. Xin Chúa giúp con luôn sống
vui trong Chúa và với mọi người. Xin Chúa nâng đỡ để con dâng Chúa sức
hơi tàn với mục đích làm tốt các việc, dù nhỏ, nhưng hữu ích. Amen.</font></td>
</tr>
<tr>
<td> </td>
</tr>
</table>
</body>
</html>