File "ba dieu suong nhat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/A-Doan-sung-dong/Huu-Duong-Dong-Cong/Tu-lieu-nha-huu/ba dieu suong nhat.htm
File size: 37.02 KiB (37911 bytes)
MIME-type:
Charset: 8 bit
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252">
<title>BA ĐIỀU SƯỚNG NHẤT</title>
</head>
<body>
<div style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, 'Lucida Grande', sans-serif; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-align: -webkit-left; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
<div style="text-align: center; background: white">
<b><span style="font-family: Helvetica, sans-serif">BA ĐIỀU SƯỚNG NHẤT ?
& ƠN ĐỜI CHỨA CHAN</span></b></div>
</div>
<div style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, 'Lucida Grande', sans-serif; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; text-align: center; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif"> </span></div>
<div style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, 'Lucida Grande', sans-serif; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-align: -webkit-left; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
<div style="text-align: center; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif"> </span></div>
</div>
<div style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, 'Lucida Grande', sans-serif; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-align: -webkit-left; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
<div>
<div>
<div>
<div>
<div>
<div>
<div>
<div style="text-align: center; background: white">
<b><i>
<span style="font-size: 24pt; font-family: Helvetica, sans-serif">
Ba điều sướng nhất?</span></i></b></div>
</div>
<div>
<div style="text-align: center; margin-bottom: 12pt; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif">
<br>
</span>
<span style="font-size: 13.5pt; font-family: Helvetica, sans-serif">
Ngаy xưa, cу фng lгo cứ vui cười ca hбt suốt
ngаy. <br>
<br>
Thấy lạ, cу người hỏi:<br>
<i>- Tại sao фng vui tươi mгi như thế? <br>
</i><br>
Фng lгo đбp: <br>
-<i>Trời sinh ra muфn loаi muфn vật, trвu
chу dк ngựa… Người lа sinh vật cao nhất,
“Tối linh ư vạn vật”. Ta được lаm người.</i> <b><i><u>Ấy
lа điều sướng thứ nhất.</u></i></b><br>
<br>
-<i>Trời sinh cу người tаn tật, đui quи. Ta
được lаnh lặn,</i> <b><i><u>ấy lа điều sướng
thứ hai</u></i></b><br>
<br>
-<i>Người đời thường vм sự giаu cу, danh
vọng mа phải gian khổ. Ta cу ăn đủ một ngаy
ba bữa, khфng lo lắng gм cả.</i> <b><i><u>Ấy
lа điều sướng thứ ba<br>
</u></i></b><br>
-<i>Cтn như sinh lгo bệnh tử lа điều khфng
ai trбnh được. Ta cũng như mọi người,<b><u> việc
gм phải buồn</u></b></i>.<br>
<br>
-<i>Nghĩ tới ba điều sướng ta cу được, ta
vui ca cũng lа chuyện thường tмnh, mắc mớ
chi phải hỏi.</i><br>
<br>
<b><i>(Cổ Học Tinh Hoa)</i></b></span></div>
</div>
<div style="text-align: center; background: white">
<b>
<span style="font-size: 24pt; font-family: Helvetica, sans-serif">
ƠN ĐỜI CHỨA CHAN</span></b></div>
<div>
<div style="text-align: center; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif">
<br>
</span>
<span style="font-size: 13.5pt; font-family: Helvetica, sans-serif">
Tuổi giа, buổi sбng thức dậy, nghe gвn cốt
đau rкm mа mừng, vм biết mмnh cтn sống. Đại
э viết như vậy, trong một cuốn sбch Mỹ mа
фng Tư đọc được, lаm фng thấm thнa cбi hạnh
phъc lвng lвng của từng sớm mai khi vừa tỉnh
giấc. Bạn bи cщng trang lứa với фng, nhiều
người đг về với Diкm Vương khi cтn trẻ măng,
vм cuộc tương tаn khốc liệt dаi ngаy trкn
quк hương. Nhiều người khбc gục ngг trong
trại tщ vм đуi khбt, bệnh tật, mồ hoang vщi
cạn. Một số khбc nữa, vм khao khбt tự do mа
chфn thвn dưới đбy biển, hoặc chết khф giữa
rừng sвu. Khфng нt người cтn lại, tử thần
cũng đг đуn mời vм bạo bệnh, khi tuổi năm
sбu mươi. Phần фng vẫn cтn dai dẳng sống sуt
cũng lа вn huệ trời ban, khфng vui hưởng
thбng ngаy, cũng uổng lắm sao!<br>
<br>
Э nghĩ đу lаm фng mỉm cười sung sướng. Фng
vẫn trщm thвn trong chăn ấm. Tội chi mа dậy
sớm cho mệt. Mỗi khi nghe tiếng khởi động
mбy xe từ hаng xуm vọng qua trong buổi tinh
sương, фng cаng vui sướng hơn, vм khфng cтn
phải vщng dậy giữa đкm đen, lặn lội đi kiếm
cơm hаng ngаy như mấy gг trẻ tuổi ở cạnh
nhа. Về hưu rồi, mỗi tuần hưởng bảy ngаy chủ
nhật, bảy ngаy thảnh thơi. Hết бp lực của
cфng việc hаng ngаy, khфng phải lo lắng bị
thất nghiệp khi kinh tế khủng hoảng xuống
dốc. Khoẻ re.<br>
<br>
Cứ nằm trщm chăn ấm nghe nhạc mềm văng vẳng
ru đưa, phбt ra từ cбi radio nhỏ, cу khi фng
chợp thкm được một giấc ngủ ngắn ngon lаnh.
Ngủ chбn thм dậy. Bước xuống giường, dщ khớp
xương sưng đau, đi khập khễnh фng cũng thầm
cбm ơn cбi chвn chưa liệt, cтn lк lết được.
Chưa phải nằm dбn lưng vаo giường như một số
người bất hạnh khбc. Những kẻ nаy mа nhнch
được vаi bước cа thọt như фng, thм chắc họ
cũng sướng rвn người. Фng thầm bảo, cу thкm
được một ngаy để sống, để vui, để yкu đời.
Bệnh hoạn chъt chъt, thм phải mừng, chứ đừng
cу nhăn nhу than vгn ỉ фi.<br>
<br>
Mỗi khi đбnh răng rửa mặt, фng lầm thầm: <i>“Mмnh
sướng như vua rồi, cу nước mбy tinh khiết để
dщng. Giờ nầy, cả thế giới, cу hơn một tỉ
người thiếu nước để nấu ăn, để tắm giặt vа
nhiều tỉ người khбc khфng cу nước sạch, phải
uống nước dơ bẩn.”</i> Dщ cбi bаn chải đбnh
răng đang ngọ ngoạy trong hаm, фng cũng ư ử
hбt ca. Khi бp cбi khăn tẩm đầy nước lкn
mặt, фng cảm được cбi mбt lạnh vа niềm sung
sướng chứa chan đang lan tỏa chạy khắp
người. Фng biết đang được вn sủng của trời
đất ban cho trong tuổi giа.<br>
<br>
Ngồi lкn cбi bồn cầu кm бi, nhа cầu sạch sẽ,
trắng toбt, thơm tho, khфng vướng một chъt
mщi vị hфi hбm, đиn đуm lại sбng trưng, cу
nhạc văng vẳng từ radio, фng cầm cuốn sбch
thưởng thức chữ nghĩa của “thбnh hiền”, tư
tưởng của Đфng Tвy. Khфng bao giờ фng quкn
cщng giờ phъt nầy, cу hơn ba tỉ nhвn loại
khфng cу cầu tiкu để lаm cбi chuyện khoбi
lạc thứ tư. Cу người phải ra đồng lồng lộng
giу, mа lаm chuyện “nhất quận cфng, nhм ị
đồng”. Phải gấp gấp cho xong chuyện, khфng
nhẩn nha được, vм hai tay phải mъa lia lịa
hất ra đаng sau, để xua đuồi lũ ruồi đồng
đang vo ve “oanh tạc”. Xong việc, may mắn
lắm thм cу lб chuối khф mа lau chщi, cтn
khфng thм dщng đất cаy, đб cục, nắm cỏ, que
nhбnh cвy tươi, khф. Фng cứ nhớ thời lаm
việc ở quận lị, chỉ cу nhа tiкu lộ thiкn,
hai tấm vбn bắt ngang qua một hầm cầu lộ
thiкn, nắng xфng hơi phвn người lкn nуng
hừng hực rбt cả mặt, bкn dưới giтi bọ lъc
nhъc lổm nhổm lаm thаnh một tấm mаn
trắng-ngа chuyển động. Cу con gа ở đбy hầm,
nу đang thưởng thức ngon lаnh mуn giтi bọ,
thấy фng xuất hiện bất thần, sợ hгi hoảng
hốt đập cбnh bay lкn kкu quang quбc vа vung
vгi ‘бm khн’ khắp trong khфng gian, lаm фng
cũng khiếp viб, фm đầu phуng chạy dаi. Nghĩ
đến chừng đу thфi lа фng đủ cảm được cбi
sung sướng đang cу ngay bвy giờ. Ngồi thật
lвu, đọc cho xong mấy trang sбch, mới nhởn
nhơ rời phтng.<br>
Фng Tư tự đгi một bмnh trа nуng, một ly cа
phк thơm, rồi nấu nồi chбo gạo tẻ đặc rền ăn
với cб kho mặn. Dọn ra bаn, đиn vаng soi một
khoảng ấm cъng. Фng thong thả vừa hớp nhвm
nhi, vừa ăn từng muỗng chбo, chất gạo bйo
tạo vị giбc đi qua trong cổ họng. Фng lầm
thầm: “Ngon, cao lương mỹ vị cũng khфng
bằng”. Фng thường ngвm nga hai cвu thơ : <i>“Vợ
cũ, chу giа, tф chбo nуng. Ba nguồn thвn
thiết dạt dаo thương” </i>. Mắt фng dбn vаo
trang thơ đang cầm trкn tay, gật gщ thưởng
thức э lời hoa gấm. Фng trầm mмnh vаo những
giтng thơ, tim xao xuyến xъc động mкnh mang.
Thỉnh thoảng фng dừng lại, vа nуi nhỏ cho
chнnh фng nghe: <i>“Tiкn trкn trời cũng chỉ
sướng vа thong dong như thế nаy lа cщng”</i>.
Фng nhớ đến cбi thời “tiến nhanh, tiến mạnh,
tiến vững chắc lкn xг hội chủ nghĩa”, buổi
sбng bụng đуi meo, vбc cuốc đi lаm lao động
tay chвn nặng nhọc, rбng uống một bбt nước
lг để cầm hơi vа đбnh lừa cбi bụng đang sфi
sồn sột. Bвy giờ được như thế nầy, phải biết
cбm ơn вn sủng của trời ban cho. Biết bao
nhiкu tỉ người trкn thế giới nаy mơ ước được
cу một buổi sбng thảnh thơi vа no ấm như фng
mа khфng được nhỉ?<br>
<br>
Nhмn xuyкn qua cửa phтng ngủ, фng thấy bа vợ
nằm ngủ giấc yкn bмnh, lтng фng dạt dаo niềm
thương. Bа đг cщng фng mấy mươi năm dắt dмu
nhau trong phong ba bгo tбp của giтng đời
nghiệt ngг. Đг chia sẻ ngọt ngаo cũng như
đắng cay của một thời khуi lửa điкn đảo. Giờ
nаy, may mắn vẫn cтn cу nhau trong cuộc đời,
thương yкu thắm thiết, nhường nhịn nвng đỡ
chăm sуc ngаy đкm. Khфng như những cặp vợ
chồng giа khбc, cứ lục đục gвy gổ nhau,
tranh thắng thua từng li từng tн, lаm mất
hạnh phъc gia đмnh. Фng thương bа biết an
phận thủ thường, khфng đứng nъi ầy trфng qua
nъi nọ. Фng thấy bа hiền lаnh vа cу trбi tim
đẹp như thбnh nữ. Фng muốn vаo phтng, hфn bа
lкn trбn, nhưng ngại lаm vợ mất giấc ngủ
ngon buổi sбng. Фng lại cбm ơn trời đг đem
bа buộc vаo đời фng. Фng cười vа nhớ cвu nуi
của một nhа văn nаo đу: <i>“Đời sống khфng
thể thiếu đаn bа, nhưng sống được với một
người đаn bа khфng phải dễ.”</i><br>
<br>
Фng Tư ra vườn. một mảnh đất nhỏ trồng vаi
cвy hoa, hương thơm thoang thoảng, cу tiếng
chim kкu đвu đу lнu lo vọng lại. Mấy đoб hoa
sặc sỡ cтn đọng sương đкm lуng lбnh. Nắng
mai ấm бp phả lкn da thịt фng, tạo thаnh một
cảm giбc dịu dаng, кm бi. Фng vươn vai, xoay
người trong thế thể dục chậm, xương sống
được thư giгn kкu răng rắc, đг đời. Hнt thở
vа phất tay chừng mười lăm phъt cho mбu
huyết lưu thфng. Loại thể dục nầy đг giъp
фng bớt được những cảm mạo thфng thường, фng
tin vậy.<br>
<br>
Фng Tư thay бo quần để đi ra đường. Cầm cбi
бo lаnh lặn bằng vải tốt trкn tay, фng
thường nhớ đến thời đi tщ, khвu bao cбt lаm
бo, rбch tả tơi, khфng đủ che giу lạnh thấu
xương của nъi rừng. Thế mа cũng cу nhiều tщ
nhвn khйo tay vа nghịch ngợm, khвu bao cбt
thаnh bộ đồ lớn, đủ ba mảnh, vа lаm luфn cả
cбi “cа vạt”, mang vаo trфng cũng sang trọng
như đi ăn đбm cưới. Nhớ lại thời đу mа rщng
mмnh. Cтn sống sуt, vа đến được đất nước tự
do nаy, cũng lа một điều mầu nhiệm lạ lщng.
Фng Tư đi ra đường, xe cộ vщn vụt qua lại
liкn miкn. Lề đường rộng, phẳng phiu, sạch
sẽ. Bкn kia lа giao điểm của hai xa lộ, cбc
nhбnh cầu cao đan uốn йo chồng chất lкn
nhau, vтng vиo trкn khфng, như những nщi
rối. Фng Tư thầm cбm ơn tiền nhвn đг đổ sức
lực, mồ hфi, tаi nguyкn khai phб vа xвy dựng
nкn những tiện nghi nầy cho фng nhảy xổm vаo
hưởng dụng, mа khфng ai cу một lời ganh
ghйt, tị hiềm. Фng, từ một trong những nước
lạc hậu nhất của hаnh tinh nầy, bị chнnh
quyền cuả xứ фng bạc đгi, kỳ thị, kềm cặp vа
lấy hết cбc tự do cơ bản. Đến đất nước nаy,
фng được bмnh đẳng, cу cфng ăn việc lаm hợp
với khả năng, con cбi фng được đến trường,
học hаnh thаnh tаi, cу nghề nghiệp vững chắc
vа sống với mức trung lưu. Фng cảm thấy cтn
nợ quк hương mới nầy quб nhiều thứ, từ tinh
thần đến vật chất, mа biết khфng bao giờ trả
lại được một phần nhỏ nаo. Фng Tư vừa đi bộ
vừa ca hбt nho nhỏ.<br>
<br>
Một người cảnh sбt cao lớn dềnh dаng đi
ngược đường chаo фng, фng chаo lại bằng lời
cбm ơn đг giữ gмn an ninh cho dвn chъng sinh
sống. Người cảnh sбt cười vа nуi đу lа bổn
phận, vм lương bổng của фng ấy được trả bằng
thuế của dвn chъng, trong đу cу фng. Фng Tư
thấy trong lтng bмnh an, фng khфng lаm điều
gм phạm phбp, thм khфng sợ ai cả. Фng đọc
trong bбo, thấy cу những xứ, dщ khфng lаm gм
sai quấy cả, cũng bị cảnh sбt giao thфng
chận lại đтi tiền, nếu khфng cho tiền, thм
bị quy kết đủ thứ tội mа mмnh khфng cу.<br>
<br>
Nắng chiếu hoe vаng cả dгy phố của một ngаy
thu, фng Tư bước đi mа lтng rộn rг. Gặp ai
cũng chаo, cười vui vẻ. Nghe фng chаo hỏi
nồng nhiệt, mọi người đều vui theo. Thấy một
фng cụ mặt mаy đăm đăm rầu rĩ đi ngược
đường, фng Tư lớn tiếng:<br>
<br>
<i>“Chаo cụ? Cу mạnh khỏe khфng? Hфm nay
trời nắng đẹp quб!”</i> Фng cụ trả lời qua
loa: <i>“Tаm tạm, chưa chết! Chбn cбi mớ
đời.”</i> Фng Tư nуi to: <i>“Việc chi mа
chбn đời cho mệt cụ ơi. Chưa chết lа vui lắm
rồi. Cụ cу biết lа chъng ta đang sung sướng
phước hạnh, tội chi phн phạm thời gian để
buồn nản?”</i> Фng cụ thở dаi: <i>“Ai cũng
cу nhiều việc вu lo! Đời đвu cу giản dị! А,
nầy, mа hмnh như фng đau chвn, bước đi khфng
được bмnh thường? Thế thм vui nỗi gм? ”</i> Фng
Tư cười lớn:<i>“Vвng, tфi đau chвn, nhờ đau
chвn mа tфi thấy được niềm vui hфm nay lớn
hơn, vм cтn đi được, bước được, chứ chưa
phải nằm nhа. Cụ ơi, nếu lo вu mа giải quyết
được những khу khăn, thм nкn lo. Nhưng nếu
lo вu, mа khфng giải quyết chi được, thм hгy
vui lкn, cho đỡ phн phạm ngаy thбng trời
cho”</i> Фng cụ giа lắc đầu bỏ đi.<br>
<br>
Фng Tư xа vаo ngồi trкn ghế đб mбt lạnh của
cфng viкn dưới tаng cвy cу bуng nắng lung
linh. Nhмn bọn trẻ con chơi đщa la hйt lăn
lộn trкn bгi cбt, фng vui lвy với cбi hồn
nhiкn của chъng. Bкn kia đồi cỏ, cу đфi nam
nữ nằm dưới gốc cвy, kк đầu lкn tay nhau,
tуc đổ dаi уng бnh, thỉnh thoảng vang tiếng
cười rъc rнch. Đất nước nầy ấm no vа thanh
bмnh quб, sao cу nhiều người cтn kкu ca đời
sống khу khăn? Phải chăng những kẻ nаy chưa
biết an phận, muốn được nhiều hơn điều đang
cу, đang đủ. Khфng thấy được phước hạnh lа
lỗi tại họ. Фng dong tay bắt vаi tấm lб rơi
đang quay cuồng trong giу vа lấy bъt ghi lкn
mặt lб mấy giтng thơ vừa thoбng qua trong
trн để ca ngợi cuộc đời. Thấy bгi cỏ кm mбt,
фng nằm dаi, những vтng trтn sбng mаu vаng
rải rắc trкn mgười фng. Giу hiu hiu mбt từ
hồ nước vờn qua lаm mơn trớn thịt da. Фng Tư
rъt từ tъi quần một cuốn sбch nhỏ cу nhan đề
“14 ngаn điều lаm nкn hạnh phъc”. Tбc giả
tập sбch nhỏ nầy, thấy đвu đвu cũng lа hạnh
phъc trаn đầy. Vấn đề lа cảm nhận được cбi
sung sướng, cбi hạnh phъc đang cу. Từ việc
đặt chвn lкn một tấm thảm mềm кm бi, đến
việc cắn một trбi ngọt chнn mọng trong
miệng, đến mơ mộng được hбt trкn bục một hộp
đкm, nghe một lời nуi dịu dаng yкu thương…<br>
<br>
Hạnh phъc vа sung sướng cảm nhận được từ
những điều rất nhỏ nhặt, đơn sơ, tầm thường
nhất trong sinh hoạt hаng ngаy. Khфng cần
phải lа фm chặt người yкu trong vтng tay,
cũng chẳng phải vật nhau lăn lộn trкn
giường, cũng khфng cần đến việc cầm trong
tay cбi vй số trъng độc đắc, hoặc lаm chủ
được một tтa lвu đаi sang trọng… Фng nghĩ,
chắc sẽ cу người cho tбc giả tập sбch nầy lа
kẻ “lạc quan tếu”. Nhưng thа lạc quan tếu
hơn lа bi quan. Đời nầy, cу nhiều người đắm
mмnh trong hạnh phъc, mа cứ tưởng đang ngụp
lặn trong bể khổ. Hoặc đang được phước hạnh
mа khфng biết vа xem thường, chỉ khi mất đi,
hay đг trфi qua, mới biết, thм đг quб muộn
mаng.<br>
<br>
Nắng đг xфng hơi nồng nуng, фng Tư đуn
chuyến xe buэt ra về. Cбi vй xe cho người
giа rẻ rề, chỉ bằng một phần ba vй bмnh
thường. Фng nуi lời cбm ơn tаi xế, vа thấy
mang ơn những người cщng đi xe cфng cộng
nầy, vм xem như họ đг giбn tiếp gбnh một
phần tiền vй cho фng.<br>
<br>
Về nhа, bа Tư đг dọn sẵn cơm trưa, mời фng
rửa rбy cho sạch sẽ mа ra ăn. Thấy ly nước
chanh muối, фng cầm uống, chất nước ngọt
ngаo mằn mặn chua chua, ngon lаnh đi qua cổ
họng. Фng nhмn vợ với бnh mắt thương yкu vа
nуi lời cбm ơn cho bа vui. Chưa ăn, mа thấy
bбt canh bфng bн nấu tфm đг biết ngon. Những
mуn ăn thanh đạm nаy, với фng, cтn ngon hơn
sơn hаo hải vị.<br>
<br>
Ăn xong, cтn chъt cơm thừa, bа Tư bỏ vаo
chйn, cất vф tủ lạnh, khфng dбm đổ đi, vм sợ
phн phạm của trời. Bа nhắc cвu nуi của фng:<i>“Ngay
giờ khắc nầy, trкn thế giới cу hơn năm trăm
triệu người đang đуi rг, khфng cу một miếng
gм đề ăn, vа cу hơn vаi tỉ người ăn chưa no
bụng, vа nhiều tỉ người khбc quần quật ngаy
đкm, cũng chỉ mong cу đủ no mа thфi.”</i> Đг
từng đуi, nкn фng bа khфng dбm phн phạm thức
ăn.<br>
<br>
Фng Tư mừng vм ăn cтn thấy ngon miệng, khфng
như một số người khбc, ăn gм cũng như nhai
đất sйt, khфng muốn nuốt, vм nhạt miệng, mất
vị giбc. Một số người khбc cтn tệ hại hơn
nữa, họ khфng cтn ăn bằng miệng được, mа ăn
bằng bụng, nhờ ống dẫn thức ăn nối với dạ
dаy, như đổ xăng cho xe hơi.<br>
<br>
Фng Tư ngồi vаo bаn mở mбy vi tнnh lướt mau
tin tức thế giới biến động. Đфi khi thấy gнa
thị trường chứng khoбn tụt dốc xuống thấp,
lаm nhiều nhа bмnh luận lo ngại. Nhưng фng
Tư cười, фng chẳng thиm để э, khфng cần quan
ngại chi cả. Chứng khoбn lкn hay xuống, cũng
thế thфi. Фng cу lo ngại hay quan tвm cũng
chẳng thay đổi được gм. Với số tiền hưu
khiкm tốn, vа cбch ăn tiкu trong khả năng
tаi chбnh, фng bа Tư chưa bao giờ thấy thiếu
thốn cбi gм. Cу một фng bạn khoe rằng nay đг
thаnh triệu phъ. Bа Tư đщa vа hỏi, triệu phъ
thм khбc người khфng lа triệu phъ cбi gм?
Фng bạn lъng tъng ấp ъng khфng biết phải trả
lời ra sao. Nhưng фng bа Tư chắc chắn rằng,
họ нt tiền, nhưng được sung sướng, đầy đủ
hơn nhiều người giаu triệu phъ khбc.<br>
<br>
Фng Tư rа mắt qua cбc tin tức vа cбc biến cố
mới nhất. Thật lа tuyệt diệu vа thần kỳ.
Chuyện vừa xảy trong giờ trước, đг được
tường thuật ngay. Dạo một vтng tin tức xong,
фng quay qua mở vi-thư của bạn bи. Cу những
người bạn xa cбch hаng ngаn dặm, mấy chục
năm nay chưa gặp lại nhau, mа thư từ qua lại
liкn miкn, tưởng như gần gũi trong gang tấc.
Tha hồ hаn huyкn tвm sự. Tмnh cảm qua lại
thвn thiết chứa chan. Nhờ mбy vi-tнnh, khi
viết, tha hồ bфi xoб tẩy sửa lung tung, mа
khфng cần phải xй tờ nầy, viết lại tờ kia,
vф cщng tiện lợi. Thư viết xong, chỉ cần một
cбi nhấp con chuột, bạn фng nhận được ngay
tức thм. Khфng cần phải nhờ bưu điện chuyển
đi cу khi cả tuần mới đến. Hаng chục lб thư
của bạn bи khắp nơi trкn thế giới chuyển đến
фng đủ điều hay, lạ, nhiều bаi thuốc hiệu
nghiệm, trăm bản nhạc du dương, ngаn hмnh
ảnh tuyệt vời của cбc thắng cảnh thiкn
nhiкn, cбc đoạn phim ngắn đủ thể loại của
nhiều vấn đề khбc nhau. Фng cбm ơn khoa học
kỹ thuật tiến bộ, đem thế giới mкnh mфng lại
gần gũi trong khфng gian vа cả thời gian.<br>
<br>
Mỗi khi nghe tin một người giа bệnh hoạn qua
đời, фng Tư mừng cho họ thoбt được thời gian
đau yếu sống khфng chất lượng. Nhiều người
nằm liệt vаi ba năm, khфng sống, khфng chết.
Cтn cу những kẻ phải cưa tay cưa chвn. Фng
vẫn thường mong sau nаy, nếu được chết, thм
chết mau chуng, yкn lаnh, khỏi qua thời gian
bệnh hoạn lвu ngаy.<br>
<br>
Cу một bạn giа mỉa mai, cho фng Tư lа “kẻ tự
sướng” фng chỉ cười vа nуi : <i>“Thа tự
sướng hơn lа tự khổ”</i><br>
<br>
Фng Tư thường nghĩ rằng, фng đг vа đang được
quб nhiều phước hạnh của trời ban, nhiều вn
nghĩa của nhвn loại, xг hội, nhiều tмnh
thương của gia đмnh, bạn bи, người quen vа
cả chưa quen. Фng thấy sung sướng hạnh phъc.
Фng tội nghiệp cho những người suốt đời than
van, nắng khфng ưa, mưa khфng chịu, vа tự
bфi đen ngаy thбng đẹp đẽ của họ, vа dмm đời
vаo bất mгn, khổ đau ./</span><span style="font-family: Helvetica, sans-serif">.</span></div>
</div>
</div>
</div>
</div>
<div style="text-align: center; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif"> </span></div>
</div>
<div>
<div style="text-align: center; background: white">
<span style="font-family: Helvetica, sans-serif"> </span></div>
</div>
</div>
</div>
</div>
<div dir="ltr" style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, 'Lucida Grande', sans-serif; font-size: 16px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: normal; orphans: auto; text-align: -webkit-left; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: 1; word-spacing: 0px; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: rgb(255, 255, 255)">
<b><span style="font-family: Helvetica, sans-serif">Phan Cao Tri</span></b></div>
</body>
</html>