Thánh Gioan nói: “Thiên Chúa là tình yêu”. Ngài đã mang tình yêu
đó ban xuống cho nhân loại qua Người Con dấu ái. Ngài đã biểu lộ
tình yêu của mình qua cuộc sống và cái chết của Người con duy nhất
là Chúa Giê-su. Đó là một tình yêu tự hiến, một tình yêu dám chết vì
yêu, một tình yêu trao ban trọn vẹn đến nỗi dốc cạn đến giọt máu
cuối cùng cho người mình yêu. Yêu là tự hiến, yêu là cho đi đến nỗi
quên cả chính mình cho người mình yêu được an vui hạnh phúc.
Người ta kể rằng: Ở một làng quê trên miền cao nguyên, có một gia
đình mẹ góa con côi. Bà chỉ có một người con gái duy nhất. Khi nó
lên ba. Bà để nó ở nhà một mình, còn bà ra đồng cấy lúa. Con bé ở
nhà một mình, buồn tay nghịch lửa, và vô tình ngọn lửa đã bốc cháy
vào vách nhà tre lá vây quanh. Ngọn lửa ngày một bốc lên cao. Con bé
loay hoay mãi cũng không thể ra khỏi biển lửa. Người mẹ từ dưới đồng
ruộng nhìn lên ngọn lửa đang bốc cháy căn nhà của mình. Bà đã bỏ tất
cả, chạy tất tưởi về nhà, và không ngần ngại nhảy vào lửa để cứu đứa
trẻ. Nhưng khi bà chạy ra tới cửa. Khung cửa tre lá đã đổ xập vào
bà. Khiến bà bị cháy bỏng toàn bộ khuôn mặt. Từ ngày đó khuôn mặt
của bà đã bị biến dạng. Bà không còn đủ can đảm cho ai nhìn khuôn
mặt mình nữa. Bà luôn ra đường với chiếc khăn che kín khuôn mặt của
mình.
Mười hai năm sau, cô bé ngày nào đã trở thành thiếu nữ 15 xinh đẹp.
Cô cùng với bạn bè đang tung tăng trên đường phố. Thình lình một cơn
lốc bay cao và vô tình hất tung chiếc khăn che mặt của một người đàn
bà đang đi đối diện. Các bạn bè cô la lên kinh hãi, và hỏi nhau
người đàn bà dó là ai mà ghê sợ vậy. Một chút chần chừ cô đã nói:
“Tôi không biết bà ấy là ai”.
Một lời nói xem ra khó chấp nhận. Đó là lời vô ơn tệ bạc. Đó là lời
đáng bị lên án ở mọi thời đại.
Thế nhưng, còn có một cuộc đời tang thương hơn nữa. Tang thương đến
nỗi người mang đầy thương tích từ đầu đến chân. Ngay cả trái tim
cũng không còn nguyên vẹn chỉ vì tình yêu. Đó chính là tình yêu của
Đức Kytô. Ngài đã mang lấy thương tích vì cứu độ chúng ta. Ngài đã
bị mất tất cả vì phần rỗi chúng ta. Nhưng liệu có mấy ai mạnh dạn
tuyên xưng tình yêu của ngài giữa thế giới, giữa bạn bè hàng xóm
láng giềng? Có mấy ai đã nhận ra rằng: Ngài đã mang lấy tất cả những
đau đớn đó vì chúng ta? Có mấy ai đã đền đáp tình yêu của Ngài bằng
đời sống sám hối canh tân đời sống của mình cho xứng với tình yêu
của Chúa? Hay chúng ta cũng vô ơn tệ bạc như cô gái kia. Cô mặc cảm
xấu hổ vì người mẹ dị hình ghê sợ. Cô đã quên rằng. Cô được như vậy
là nhờ tình thương bao boc chở che của mẹ. Cô được như vậy là nhờ sự
hy sinh tận tụy của người mẹ đến hao mòn vì con. Chúng ta có nhận ra
Chúa vẫn quan phòng gìn giữ chở che cuộc đời chúng ta hay không?
Chúng ta có biết rằng mỗi lầm lỗi của chúng ta là một nhánh gai, một
lỗ đinh, một lưỡi đòng đang ghim vào thân thể Chúa hay không?
Mỗi khi tôn kính Trái tim Chúa Giêsu, là dịp để chúng ta tạ tội với
Chúa, vì những lần chúng ta thờ ơ với tình yêu của Chúa, và còn tệ
hơn nữa là những lần chúng ta quay lưng lại với tình yêu tận hiến
của Chúa. Đồng thời chúng ta cũng được mời gọi noi gương yêu thương
của Ngài để sống với tha nhân. Sống bằng tinh yêu vô vị lợi để có
thể không chỉ yêu thương những kẻ thân thiết mà còn cả những người
xa lạ. Một tình yêu có thể tha thứ cho kẻ xúc phạm đến mình. Một
tình yêu có thể cứu chuộc anh em cho đến hơi thở cuối cùng mà thánh
Gioan đã nói: “Ngài đã yêu thương họ đến cùng”.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta khi nhận ra tình yêu của Chúa luôn
bao phủ trong cuộc đời chúng ta, thì cũng biết trao ban tình yêu của
mình cho anh chị em xung quanh. Amen