MỒNG
BA TẾT
Thánh hóa lao động
Ngày mồng ba Tết, chúng ta cầu
nguyện cho việc làm ăn trong năm mới được thịnh đạt, đồng thời cũng
xin Chúa thánh hóa chúng ta qua cuộc sống lao động hằng ngày.
I. Nhưng tại sao chúng ta lại
phải cầu nguyện cho việc làm ăn?
Ngày nay với sự
tiến bộ của khoa học kỷ thuật, nhiều người tưởng rằng mình đã chiếm
được chỗ đứng của Thiên Chúa. Có một thời chúng ta thường nghe thấy
người ta nói: Thằng trời xếp lại một bên, để cho nông hội
tiến lên làm Trời! Hoặc những câu như biến sỏi đá thành cơm gạo,
thay trời làm mưa.
Thế nhưng kinh
nghiệm cho chúng ta thấy nếu Chúa không cho thì chúng ta chẳng làm
được gì. Cơn động đất và sóng thần cũng như dịch cúm gà vừa qua là
bài học rất quí giá cho chúng ta. Chính vì thế mà người xưa dã có
câu: mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Người
nông dân ý thức được thân phận của mình nên đã cầu xin: Lạy Trời
mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày lấy đầy bát
cơm, lấy rơm đun bếp.
Về vấn đề bày thánh Phaolô viết rất hay: Phaolô trồng,
Apolô tưới, nhưng chính Thiên Chúa mới làm cho mọc
lên. Vì thế ngày mồng ba tết chúng ta cầu nguyện cho việc
cày cấy làm ăn là phải lẽ, vì không có Thiên Chúa thì: người lính
canh đêm cũng hoài công.
Một vị linh mục nọ qua đời, và được
đưa đến trước mặt thánh Phêrô để làm một thẩm tra. Thánh Phêrô hỏi:
- Ở dưới thế cha làm được điều gì?
Vị linh mục nhanh nhẹn và tự hào
trả lời:
- Thưa thánh Phêrô, con xây được
một ngôi thánh đường lớn.
Thanh nhân lấy bút ghi trên giấy:
Một điểm.
- Cha còn làm được gì nữa?
- Dạ, con còn xây một trường học
cho một ngàn học sinh.
Thánh Phêrô ghi tiếp: một điểm.
- Và gì nữa?
Vị linh mục bắt đầu suy nghĩ, rồi
trả lời:
-Dạ, con công tác nhiều vào các
công việc xã hội, từ thiện.
Thánh Phêrô ghi thêm: một điểm.
- Còn gì nữa? Thánh Phêrô hỏi tiếp.
Lần này vị linh mục lo lắng hỏi
thánh Phêrô:
- Dạ thưa thánh cả Phêrô, được bao
nhiêu điểm thì vào thiên đàng?
Thánh Phêrô vui vẻ trả lời: một
ngàn điểm.
Nghe nói thế, vị linh mục bỗng chột
dạ, nghĩ thầm: "Chết mình rồi, làm sao có được chừng ấy điểm đây?"
Nếu có moi óc kể tất cả các sự việc mình làm ở dưới thế e cũng không
đủ…"
Và vị linh mục bắt đầu lo sợ, rồi
hoang mang, không còn tự tin.
Trong lúc đó, thánh Phêrô nhắc lại:
- Cha còn làm được điều gì nữa, cứ
kể hết đi!
Với giọng nói nhuốm màu sắc khiêm
tốn và lo sợ, vị linh mục nói:
-Thưa thánh cả, NHỜ ƠN CHÚA con
cũng làm được đôi ba việc nhỏ.
Nghe vậy, thánh Phêrô lấy bút ghi
ngay: một ngàn điểm.
Ngài nói:
-Thế là cha được một ngàn lẻ ba
điểm rồi đấy. Cha đã dư được ba điểm. Mời cha vào!
Phải! Tất cả là nhờ ơn Chúa.
II. Những giá trị
của lao động.
Chúa Giêsu đã nói:
Cha Ta hằng làm việc, và Ta cũng vậy. Khi quả quyết như thế
Chúa Giêsu muốn cho chúng ta hiểu rằng: lao động
làm việc là qui luật của tình yêu và cũng là qui luật của sinh tồn.
*Làm việc là qui luật
của Tình yêu
Thiên Chúa đã không dựng nên
một vũ trụ hoàn hảo mà Người đã chỉ dựng nên một vũ trụ còn dang
dở. Người muốn con người cộng tác với Người để làm cho công trình
của Người càng ngày càng hoàn hảo hơn. Trong bài đọc (sách sáng
thế), tác giả nói: “Sau khi dựng nên con người, Thiên Chúa đã đặt nó
trong vườn địa đàng, không phải chỉ để hưởng thụ, mà còn để canh tác
giữ vườn”. Như thế làm việc là sứ mạng cao cả Thiên
Chúa đã giao cho con người ngay từ khi mới tạo dựng nên nó và khi
làm việc là con người thể hiện tình yêu của mình đối với Thiên Chúa.
Nếu con người không làm việc thì
quả họ đã không chu toàn được sứ mạng của mình. Điều này chính mỗi
người phải quyết định cho mình. Nếu không muốn làm việc thì con
người có muôn vàn cái cớ để thoái thác. Nhưng nếu đã muốn làm việc
thì họ chẳng sợ bất cứ một trở ngại nào.
Một ông chủ kia giao cho bảy người
thợ cưa, mỗi người phải cưa một khúc cây.
Người thứ nhất nói: khúc cây của
tôi còn tươi quá, nguyện lưỡi cưa sẽ mắc trong đó. Tôi
chờ cho đến khi khúc cây đó khô rồi tôi mới cưa, thế là anh ta nghỉ.
Người thứ hai: lưỡi cưa của
tôi cùn quá., tôi chờ ông chủ đổi cho tôi lưỡi cưa
khác bén hơn rồi tôi mới cưa. Và anh ta cũng nghỉ.
Người thứ ba: khúc cây này
cong bên này cong bên kia. Tôi chờ ông chủ đổi cho tôi khúc
cây khác thẳng hơn. anh cũng đi nghĩ.
Người thứ bốn: khúc cây của
tôi quá cứng, cứng gấp hai lần khúc cây thường. Tôi chờ có
khúc khác mềm hơn. Anh ta cũng nghỉ.
Người thứ năm: hôn nay trời
nóng quá, đợi ngày nào mát trời hãy cưa. Anh ta cũng nghỉ.
Người thứ sáu: hôm nay tôi
nhức đầu đợi tới khi nào khỏi tôi mới cưa. Và anh ta cũng
nghỉ.
Người thứ bảy cũng nhận một khúc
cây còn tươi, nó cũng cong bên này cong bên kia, thịt nó cũng rất
cứng, lưỡi cưa của anh cũng cùn, trời hôm đó cũng nóng và anh đó
cũng nhức đầu. Nhưng anh đi mài lưỡi cưa và bắy tay vào việc. Nhờ
lưỡi cưa đã đượa mài, khúc cây đã được cưa xong, do trời nóng và do
làm việc, anh ta đổ mồ hôi ra và hết nhức đầu. Anh sung sướng vì
hoàn thành công các được giao.
Hôm sau anh xin ông chủ cho anh một
khúc cây khác để cưa. (A.R Wells)
Vâng! Dù ở vườn địa đàng, Ađam
cũng vẫn phải “canh tác”. Cuộc sống ở địa đàng
rất hạnh phúc, nhưng cái hạnh phúc ấy con người phải “canh
tác”, nghĩa là phải ra tay kiến tạo. Chính trong lúc làm
việc con người mới cảm thấy hạnh phúc. Ngôi vườn hạnh phúc con người
phải “giữ gìn” bằng việc làm của mình.
* Đàng khác làm việc còn
là qui luật của sinh tồn.
Lao động ngoài mục đích
giúp ta thánh hóa cuộc sống, nó còn có mục đích giúp bảo tồn cuộc
sống của chúng ta.
Trong Kho tàng những câu
chuyện ngụ ngôn người ta đọc được câu chuyện này: Một người nông dân
nọ có một con lừa già. Một hôm con lừa bị rơi xuống giếng và đau đớn
kêu la thống thiết. Sau khi cẩn thận đánh giá tình hình, dù rất
thương cảm cho con lừa, nhưng người nông dân cũng phải quyết định
nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn. Anh gọi thêm mấy người
hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa với ông.
Lúc đầu con lừa bị kích động
vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng xuổng…..
từng xuổng đất tiếp theo nhau rơi trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe
lên:
-
Cứ mỗi lần xuổng đất rơi xuống
đè lên vai, mình sẽ lắc cho đất rơi xuống và bước lên trên.
Và nó đã làm như vậy, từng
chút từng chút một.
-
Hất nó xuống và bước lên trên,
hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên – con
lừa lặp đi lặp lại để tự cổ vũ mình.
Mặc cho sự đau đớn phải chịu sau mỗi xuổng đất. Mặc
cho sự bi đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa liên
tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, và tiếp tục theo
đúng phương châm "hất nó xuống và bước lên trên".
Không mất nhiều thời gian, cuối cùng con lừa già, dù
bị bầm dập và kiệt sức, đã hoan hỉ và đắc thắng bước ra khỏi cái
giếng. Những gì tưởng như sẽ đè bẹp và chôn sống nó, trên thực tế đã
cứu sống nó… đều là nhờ cái cách mà con lừa đối diện với nghịch cảnh
của mình.
Cuộc sống là như vậy đó. Nếu chúng ta đối mặt với
những vấn đề của mình một cách tích cực, khước từ sự hoảng loạn, sự
cay đắng và sự thương hại…, những nghịch cảnh tưởng như chôn vùi
chúng ta sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không ngờ tới.
Hãy "Hất nó xuống và bước lên trên", để bước ra khỏi cái giếng mà
bạn đang gặp phải.(Nước Biếc.)
Cuộc đời đâu phải là thiên đàng. Đâu có phải lúc nào
cuộc đời cũng trải thảm đỏ để chào đón chúng ta. Cuộc đời là một bãi
chiến trường. Nó đang chờ đợi chúng ta bước vào với tinh thần chiến
đấu. Hãy can đản đối đầu với mọi khó khăn trong cuộc sống và đừng
lẩn tránh. Thái độ lẩn tránh chẳng khác gì thái độ đầu hàng. Khi nói
về việc Giêsu vác Thánh Giá lên đỉnh đồi Golgotha, một nhà văn hào
của Pháp đã nói: Đồi Calvê ở đầu đường và vinh quang cũng xuất hiện
ở đó”
Sir Wilfred Grenfeur nói: "Niềm vui thật sự không bắt nguồn từ sự
giàu có hay những lời khen ngợi của người khác mà từ những việc làm
bé nhỏ có ý nghĩa".
Jonn Ruskin: "Phần thương cao quí nhất cho công sức lao động của một
người không phải là những gì người ấy nhận được mà chính là qua đó
anh ta đã tự cảm nhận được mình đã trưởng thành như thế nào."
Hãy hất xuống …hất xuống những
khó khăn, những thách đố, những trù dập của cuộc đời và bước lên
trên cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn. Amen.