LỘC BÌNH AN
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
Ngày Mồng Một Tết, ngày
linh thiêng nhất trong năm, ngày cầu bình an cho năm mới. Mỗi xứ đạo
đều tổ chức hái lộc đầu xuân.
Lộc Thánh là những câu Lời Chúa được tuyển chọn trong Thánh Kinh.
Lộc được treo trên những nhánh mai vàng rực rỡ đặt trên Cung Thánh.
Sau bài giảng, Cha chủ tế hái Lộc Đầu Xuân. Lần lượt Hội Đồng Mục
Vụ, các đoàn thể, đại diện gia đình lên hái Lộc.
Sau thánh lễ, mọi người ra về mang theo niềm vui và hạnh phúc, bình
an và Ơn Thánh. Gia đình sum họp trước Bàn Thờ đọc kinh nguyện, dâng
một năm mới lên Chúa và Đức Me. Người cha hoặc mẹ trịnh trọng mở Lộc
Thánh đọc cho cả nhà nghe. Mỗi Lộc thích hợp với từng gia đình. Lộc
Thánh được đặt trang trọng trên bàn thờ, dưới chân thập giá. Câu
chuyện ngày tết đi thăm nhau thường hàn huyên về Lộc Lời Chúa mỗi
nhà.
Lời Thánh Vịnh 27 nói lên niềm cậy trông: “Tôi vững vàng tin tưởng,
sẽ được thấy ân lộc Chúa ban trong cõi đất dành cho kẻ sống. Hãy cậy
trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào!Hãy cậy trông vào
Chúa.
Vững vàng tin tưởng và cậy trông vì người Kitô hữu xác tín vào Lời
Chúa Giêsu dạy: “Các con cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ
gõ thì sẽ mở cho”. (Mt 7,7).
Không phải bây giờ người ta mới hái lộc. Từ ngàn xưa, thửơ địa đàng
đã có chuyện người con gái đi hái lộc đầu xuân rồi. Ngày khai sinh
vũ trụ đã được sách Sáng thế kể lại:
Trời đất trống không mông quạnh và tối tăm bao phủ, Thiên Chúa phán:
Hãy có ánh sáng. Và đã có ánh sáng. Thiên Chúa thấy ánh sáng thật là
tốt lành. Thiên Chúa phán: Đất hãy xanh um thảo mộc tươi tốt. Và đã
xảy ra như vậy. Đất lên màu xanh. Cây có quả đã sinh quả. Cây có hoa
đã nở hoa. Thiên Chúa thấy màu xanh thật tốt lành. Thiên Chúa đã làm
hai cái đèn, cái lớn cai quản ban ngày, cái nhỏ cai quản ban
đêm.Thêm vào Ngài trang điểm bầu trời bằng các sao.Thiên Chúa thấy
thế thật tốt lành. ( St 1,1-4 ) Đó là ngày Tết đầu tiên của nhân
loại. Trầm Hương rất thi vị trong bài ca “Bước chân người hái lộc
trường sinh”: vũ trụ chào đời, mùa xuân về theo gió, nắng phủ cho
rừng lá xanh, muôn hoa xinh tươi vẫy gọi. Thiên Chúa chúc lành trao
quyền làm chủ muôn loài cho Nguyên Tổ với một điều kiện duy nhất là
phải tuân phục “Mọi cây trong vườn ngươi đều được ăn. Nhưng cây ”sự
biết tốt xấu” ngươi không được ăn, vì chưng ngày nào ngươi ăn nó,
tất ngươi phải chết” ( St 2,16-17).
Adam, Evà phơi phới trong hạnh phúc mùa xuân địa đàng.
Thế rồi một hôm, Evà đi dạo một mình trong vườn Eden, ngang qua cây
biết lành biết dữ. Bước chân Evà rạo rực đi hái lộc trường sinh
nhưng xui xẻo gặp phải Satan quyến rũ. Lời Satan đường mật: Evà, Evà
ơi, cô có muốn giữ mãi nhan sắc tuyệt vời này không ? hay cô có muốn
bằng Đức Chúa Trời không ? Evà phản kháng: không dám đâu, không dám
đâu, đừng dụ dỗ tôi,Thiên Chúa đã dặn kỹ lắm rồi. Sau một hồi đôi co
lý sự, con rắn ngọt ngào: ”Chẳng chết chóc gì đâu, Thiên Chúa biết
ngày nào người hái lộc ấy mà ăn mắt các ngươi sẽ mở ra và các ngươi
sẽ nên như Thiên Chúa, biết cả tốt xấu” (St 3,4-5). Người thiếu nữ
thấy giấc mơ đẹp như màu hồng của trái táo “nhìn thì đã thấy sướng
mắt” (St 3,6). Nàng đã hái. Nàng đã ăn. Nàng chia cho chồng với ước
mơ hão huyền là chồng được thông minh như Thiên Chúa.
Còn Adam thì sao ? Một cuộc đấu tranh quyết liệt giữa tiếng lương
tâm và lời nài nỉ của người yêu: ăn đi anh, ăn đi, đây là cơ hội
ngàn vàng, cơ hội chúng ta bằng Đức Chúa Trời đó anh; Adam đừng ăn,
nếu ăn sẽ vi phạm luật Chúa truyền, đừng, xin đừng.
“Và ông đã ăn” ( St 3,6). Lời Thánh Kinh ngắn gọn diễn tả sự yếu
đuối, nhu nhược đến sa ngã của Adam trước cám dỗ quá ư dịu ngọt.
Thôi rồi, xong hết cả rồi, còn đâu địa đàng, còn đâu ân nghĩa Thiên
Chúa dành cho ngươi, Adam ơi !
“Mắt họ liền mở ra và họ thấy mình trần truồng nên kết lá vả che
thân” ( St 3,7). Lời bài ca “Vườn Địa Đàng” của Trầm Hương man mác
buồn: Adam, anh đi về đâu đó, bên kia, bên kia trời lộng gió, tiếng
Giavê vẫy gọi trong nắng chiều. Adam, anh đi về đâu đó, Adam, quên
đi lời Thiên Chúa, hái trái trăng ngon ngọt nhưng đắng cay. Adam,
sao anh lại chạy trốn, bóng Giavê đứng đợi bên gió ngàn. Adam, quên
ân tình Thiên Chúa, xoá tan đi nụ cười trong nắng mai.
Kể từ đó Địa đàng đóng ngõ cài then. Xuân địa đàng đã thành mùa đông
ảm đạm cho trần thế. Kinh thánh viết về một nỗi đớn đau làm sao:
“Những gai cùng góc nó sẽ mọc lên cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ lả ngoài
đồng nội. Mồ hôi đẫm mặt, ngươi mới có bánh ăn cho đến lúc ngươi về
lại với bụi đất” ( St 3,18-19).
Đó là sự tích hái lộc đầu năm, mùa xuân êm đềm thành chìm vắng lặng
lẽ.
Và cũng từ đó lời kinh cầu luôn vang vọng qua các thế hệ “Trời cao
hãy đỏ sương xuống và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi. Trời cao hãy
đỏ sương xuống và ngàn mây hãy mưa đấng cứu đời”. Nhân loại đã biết
mình thiếu thốn lộc gì, họ đã muốn giơ tay hái Lộc Trời Cao.
Thiên Chúa đã nghe tiếng vọng cầu kinh. Lộc Trời Cao đã gởi xuống
đất thấp, Lộc Đấng Cứu Thế. Con Thiên Chúa vào đời trồng cây Thập
giá. Lộc Thập giá của Ngài nối lại tình người với tình thánh.Thánh
giá Chúa Kitô là nhịp cầu liên kết con người với Thiên Chúa và con
người với nhau. Sự giao hoà ấy nẩy Lộc Bình An. Tặng vật cao quý mà
Chúa lưu lại cho nhân loại là Lộc Bình An: “Thầy để lại bình an cho
các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con, bình an mà thế gian
không thể ban được” ( Ga 14,27). Sau khi Phục sinh, gặp các môn đệ,
lời đầu tiên của Chúa là: Bình an cho các con ( Ga 20,19). Tám ngày
sau, trở lại thăm họ, Chúa vẫn một lời chào: Bình an cho các con (Ga
20,26). Sai các môn đệ ra đi truyền giáo Chúa căn dặn: “Vào nhà nào,
trước tiên hãy nói: bình an cho nhà này”( Lc 10,5).
Bình an không chỉ là lời cầu chúc mà còn là sự sống để ban tặng cho
nhau. Lộc Bình An là chính Chúa, ai xa lìa Ngài là đánh mất sự bình
an.
Chúa là Lộc Đầu Xuân của mỗi gia đình, mỗi người. Một ngày có Chúa
sẽ tràn đầy xuân hạnh phúc và lộc bình an.
Lối vào vườn Eden, dấu chân người xưa hái lộc vẫn còn in nét vẫy
gọi.
Lối lên đồi Canvê, lời chúc bình an vẫn mãi vọng ngân.
Chúa ơi, đầu năm hái lộc, con phải chọn lựa, lối nào con đi ?