ĐẦU NĂM - TẠ ƠN VÀ KHÁM PHÁ
Ðức
Cha J.B. Bùi Tuần
Đầu năm là mốc thời gian trọng đại. Dịp này, con
cái Chúa hướng lòng về Cha trên trời. Một việc không thể thiếu là tạ
ơn Cha.
Trong tâm tình tạ ơn thường có cảm nhận tình
thương của Chúa. Cảm nhận sẽ trở thành khám phá, khi linh hồn được
đưa vào một cõi tình yêu mênh mông êm đềm, mà Chúa dành riêng cho
họ.
1/ Bài học tạ ơn và khám phá
Khám phá riêng tư ấy không luôn xảy ra trong việc
tạ ơn. Khám phá đó là do Chúa ban. Không phải bất cứ ai cũng được ơn
riêng ấy. Vậy những người được Chúa ban ơn đặc biệt đó là ai? Chúng
ta tìm được câu đáp ở lời sau đây của Chúa Giêsu: "Ngay giờ ấy, được
Thánh Thần thúc đẩy, Đức Giêsu hớn hở vui mừng và nói: 'Lạy Cha là
Chúa trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho
bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải
cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha'" (Lc
10,21).
Như vậy, những người được Chúa ban ơn khám phá
thấy tình xót thương Chúa chính là những kẻ bé mọn.
Để hiểu thế nào là kẻ bé mọn, mà Chúa Giêsu đề
cao ở đây, trước hết chúng ta nên đọc lại đoạn Phúc Âm sau đây:
"Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: 'Thưa
Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con',
Chúa Giêsu bảo các ông: 'Thầy đã thấy Satan như một tia chớp từ trời
sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp trên rắn
rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh
em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em,
nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời'" (Lc 10,17-20).
Đoạn Phúc Âm trên đây cho chúng ta thấy: Những kẻ
bé mọn Chúa Giêsu muốn đề cao chính là nhóm Bảy Mươi Hai.
Họ đã được Chúa sai đi.
Họ đã đến với những người nghèo hèn, cùng khổ, để
tiếp cận, để cứu giúp, để loan báo Tin Mừng, để giúp sám hối, để xua
đuổi quỷ dữ.
Họ làm những việc bác ái đó nhân danh Chúa Giêsu
với nhận thức tự mình chẳng có gì.
Đang khi họ vui mừng vì những thành công đó, Chúa
Giêsu đã cho họ khám phá thấy tình xót thương Chúa dành cho họ còn
cao quý hơn nhiều, đó là tên họ được ghi trên trời.
Nói tóm lại, nhóm Bảy Mươi Hai được Chúa Giêsu
gọi là những kẻ bé mọn, vì hai lý do:
1. Họ đã đến với những kẻ nghèo hèn, cùng khổ,
để cứu giúp và chia sẻ. Họ khiêm tốn trở thành bé mọn với bất cứ kẻ
bé mọn nào.
2. Họ khiêm tốn nhận mình đã cho đi những gì
mình đã nhận từ lòng xót thương Chúa. Họ chỉ làm theo ý Chúa và nhân
danh Chúa, Đấng đã sai họ đi. Họ luôn bé mọn, nghèo khó.
Chúa dạy họ không nên vui vì những thành công
trước mắt, nhưng hãy vui vì phần thưởng cao quý Chúa dành riêng cho
họ, đó là tên họ được ghi trên trời. Nghĩa là họ được Chúa cứu độ,
được Chúa thánh hoá, được Chúa tuyển chọn. Khám phá đó sẽ cho họ
thấy tình thương Chúa là vô biên, vô bờ, đem lại cho họ sự bình an
và hạnh phúc đời đời, không gì sánh kịp.
Chúa Giêsu đã hớn hở vui mừng tạ ơn Đức Chúa Cha,
vì những lạ lùng đã xảy ra cho những kẻ bé mọn. "Lạy Cha, con xin
ngợi khen Cha, vì... đã mạc khải những điều này cho những kẻ bé mọn"
2/ Thực hiện bài học tạ ơn và khám phá
Những gì Chúa Giêsu đã nói và đã làm trên đây,
nên được coi là bài học quý giá cho chúng ta mọi ngày, nhất là những
dịp tạ ơn Chúa. Bài học đó có thể thực hiện bằng những việc sau đây:
a. Chúng ta khiêm tốn nhận mình hèn mọn, yếu
đuối, bé nhỏ. Nếu ta có điều gì tốt, làm được việc gì lành, thì đều
do Chúa ban ơn.
b. Chúng ta khiêm tốn cầu xin Chúa giúp chúng ta
khám phá ra những ơn lành Chúa đã ban cho chúng ta. Tôi được Chúa
ban ơn trở về, tôi được Chúa cứu độ, tôi được Chúa kêu gọi, tôi được
Chúa tha thứ, tôi được Chúa sai đi, tôi được Chúa ban ơn chia sẻ
tình Chúa cho người khác, tôi được Chúa yêu thương đặc biệt.
c. Chúng ta khiêm tốn vui mừng trong tình yêu của
Chúa, theo gương Chúa và Đức Mẹ. Chúa Giêsu "hớn hở vui mừng, ca
ngợi Chúa Cha". Tình cảm đó cũng được thấy nơi Đức Mẹ Maria, khi Mẹ
đi viếng thăm bà chị họ Isave. Mẹ đã khám phá thấy tình Chúa xót
thương Mẹ là hết sức lạ lùng, nên lòng Mẹ trào dâng lên những lời
cảm tạ đầy hớn hở, vui mừng, ca ngợi Chúa: "Linh hồn tôi tung hô
Chúa". Tình cảm vui mừng cảm tạ Chúa có hương sắc thiêng liêng siêu
thoát, có sức nâng tâm hồn lên với Chúa. Không một chút vẩn đục bởi
bất cứ tư tưởng thế tục nào.
d. Chúng ta khiêm tốn để lòng mình nghỉ ngơi
trong sự chiêm niệm ngắm nhìn Chúa, với hết lòng tin tưởng phó thác
nơi Chúa. Chúa là nguồn mọi sự tốt lành. Chúa là cùng đích cuộc đời
của ta.
3/ Tỉnh thức trong tạ ơn và khám phá
Thánh Phaolô khuyên: "Anh em hãy tỉnh thức mà cầu
nguyện và tạ ơn" (Cl 4,2). Lời khuyên trên đây của thánh Tông đồ nên
được áp dụng thường xuyên trong tạ ơn và khám phá.
Trước hết, cần tỉnh thức về phương diện khiêm
tốn. Khiêm tốn thực chất, khiêm tốn luôn luôn, khiêm tốn trong mọi
sự. Có thể nói, cái làm cho việc tạ ơn và khám phá đẹp lòng Chúa
chính là sự khiêm tốn. Đức Mẹ Maria suốt đời khiêm tốn, nên suốt đời
Mẹ là lễ tạ ơn và khám phá tình xót thương của Chúa.
Khiêm tốn, nên luôn giữ tự do tâm hồn. Tỉnh thức
không để mình bị áp lực do bất cứ quyền lực nào của ma quỷ, thế gian
và xác thịt. Tâm hồn nhờ vậy sẽ rất nhẹ nhàng vâng phục thánh ý
Chúa. Thánh ý Chúa là muốn chúng ta sẵn sàng phục vụ.
Vì thế, cũng cần tỉnh thức trong việc phục vụ.
Mỗi nơi ta ở, mỗi thời ta sống, đều có những dấu chỉ về thánh ý
Chúa. Ta sẽ nghe được tiếng gọi của Chúa trong các dấu chỉ đó, để
phục vụ. Không thể tạ ơn, nếu phục vụ sai thánh ý Chúa.
Nhờ tỉnh thức, chúng ta sẽ khám phá thấy tình
Chúa thương chúng ta, ngay cả khi chúng ta sống trong muôn vàn đau
khổ. Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, chúng ta cũng sẽ khám
phá thấy Chúa ban cho chúng ta vẫn có khả năng phục vụ các linh hồn
bằng nhiều cách hiệu nghiệm.
Nếu không tỉnh thức, việc gọi là tạ ơn Chúa có
thể sẽ trở thành dịp phô trương cái tôi, và việc gọi là khám phá
tình yêu Chúa cũng dễ là dịp khoe khoang thành tích. Tệ hại nhất là
vô ơn và lạm dụng ơn Chúa cũng như danh nghĩa Chúa.
Cúi xin Mẹ Maria thương giúp chúng ta biết noi
gương Mẹ mà tạ ơn Chúa và khám phá tình Chúa xót thương.