Tết vui tưng
bừng, Xuân mừng khấp khởi. Ai cũng có thể cảm nhận mùa Xuân. Nhưng
tại sao lại thương Tết? Nếu là thương mến hoặc thương yêu thì không
có gì đáng nói, nhưng điều đáng quan tâm ở đây vì thương này là
“đáng thương”, là “tội nghiệp”.
Người ta đón
Xuân và ăn Tết vì người ta có những niềm vui, cuộc đời đầy may mắn,
luôn xuôi chèo mát mái và hanh thông mọi bước đời. Họ là những người
“đẻ bọc điều” hoặc “có tràng hoa quấn cổ”. Họ may từ khi chào đời,
lớn lên cũng chưa phải nặng đầu suy nghĩ, hầu như chưa biết thế nào
là nỗi khổ – cả tinh thần và vật chất.
Trong khi trời
đất vào Xuân, phố xá nhộn nhịp, bước chân người như trẩy hội, thì
còn có bao người phải lầm lũi “đi bên cạnh cuộc đời”, họ không mong
Tết, vì Tết có về thì họ cũng chẳng thấy mùa Xuân ở đâu, thậm chí họ
không hề muốn Xuân về! Không phải họ không thích vui, mà họ không
thể an tâm mà vui. Lòng họ trĩu nặng ưu sầu, lo toan chật tháng ngày,
hình như họ đã quên cười từ lâu rồi!
Khi bạn đang
nô nức nói cười, cụng ly chúc mừng nhau, cùng nhau ăn những miếng
ngon trên bàn tiệc Xuân,… bạn có bao giờ chợt nghĩ đến họ và cầu
nguyện cho “những người không có Tết”? Họ là ai?
Rất đa dạng,
cả tinh thần và vật chất. Khôn xiết kể! Chẳng hạn đó là…
● Những người
nghèo rớt mồng tơi, lụi đụi suốt năm, làm nhiều mà chẳng có dư tiền
sắm Tết. Họ nghèo lắm, ăn bữa nay đã phải lo bữa mai, khổ vô cùng,
hầu như chưa có thời gian rảnh, mở mắt ra đã tìm kế sinh nhai cho
đến khuya, chân lấm tay bùn, áo đẫm mồ hôi, thế mà họ vẫn không có
được giấc ngủ bình an!
● Những người
sớm tối thui thủi một mình, lạc loài giữa rừng người, bơ vơ giữa chợ
đời. Có thể đó là những người mồ côi cha mẹ – nhất là những trẻ thơ,
những người đổ vỡ hôn nhân, những người có tang vào những ngày “năm
hết, Tết đến”, những người phải ăn nhờ ở đậu vì tha phương cầu thực,
sớm tối rối bời lắng lo,… Đôi khi họ muốn bật khóc nhưng cũng chẳng
còn nước mắt mà khóc!
● Những người
không cửa, không nhà, nay đây mai đó, sống kiếp người chẳng khác dân
du mục, thuê nhà trọ cũng chẳng yên, chủ lúc nào cũng “đe” tăng giá.
Ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, bệnh cũng ráng chịu chứ cũng
không dám mua viên thuốc uống cầm chừng!
● Những người
thua lỗ trong công việc làm ăn, bị phá sản công ty,… khi không họ
bỗng thành nợ như Chúa Chổm, thậm chí còn phải trốn chui trốn nhủi
hết chỗ này đến chỗ kia, ăn không ngon mà ngủ cũng chẳng yên. Không
chỉ vậy, có khi chính những người thân thuộc nhất – dù là vợ, chồng,
cha mẹ hoặc con cái – cũng tránh xa họ như tránh xa dịch bệnh!
● Những người
bị bệnh nọ tật kia – nhất là những người bị chứng ung thư quái ác,
họ phải nằm co ro một mình, muốn uống miếng nước cũng không thể tự
thân vận động, mà phải nhờ người khác. Gặp những đứa con ngoan, đứa
cháu tốt thì còn đỡ tủi thân, không may mà gặp những nghịch tử và ác
tôn thì thật bất hạnh, chỉ còn biết khóc và chỉ mong mình được mau
chết!
● Những người
thất vọng vì điều này hoặc lẽ nọ, ưu tư chồng chất, khổ tâm tột cùng.
Họ muốn có ai cùng tâm sự để họ trải tấm lòng cho nhẹ bớt, nhưng đâu
ai muốn gần người u buồn, vì sợ xui xẻo trong năm mới. Đôi mắt xa
xăm, ý nghĩ mông lung, ngồi ủ rũ, có ai thọc lét chắc họ cũng không
thể cười nổi, thế thì làm sao họ có được niềm vui Xuân?
● Những người
phải chịu cảnh tù đày và những người phải di tản chỉ vì thiên tai,
vì chiến tranh, vì bị áp bức, bị bóc lột, bị hắt hủi, bị khinh miệt,
bị hành hạ,… Đời họ chỉ còn hiện tại, tương lai mù mịt coi như không
có!
Và còn biết
bao những cảnh đời đáng thương khác vẫn hằng ngày ở ngay bên chúng
ta.
Trăm người
trăm cảnh đọa đày
Những
người không Tết, biết ai bạn cùng!?
Cố NS Trịnh
Công Sơn nói: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”.
Tấm lòng đó là yêu thương, là cảm thông, là động lòng trắc ẩn và thể
hiện lòng thương xót. Thật vậy, ai có lòng yêu thương đồng loại thì
mới xứng đáng nhận danh hiệu con người. Là Kitô hữu thì điều đó càng
phải được ưu tiên hơn, có vậy mới xứng đáng là môn đệ của Đại Sư
Giêsu: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm
này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13:35). Chúa Giêsu
đã luôn cảm thông nên mới “chạnh lòng thương” những con người khốn
khổ mà Ngài gặp ở bất cứ nơi nào (x. Mt 9:36; Mt 14:14; Mt 15:32; Mt
18:27; Mt 20:34; Mc 1:41; Mc 9:22; Lc 7:13), Ngài cũng BẮT BUỘC
chúng ta phải sống trọn Luật Yêu Thương, và phải trả cho đến “đồng
xu” cuối cùng (Mt 5:26).
Thánh Phaolô
xác định: “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân
tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật” (Rm 13:8).
Ngày Xuân, có
thể trong chúng ta có nhiều người còn may mắn được hưởng những ngày
tết cổ truyền một cách thoải mái. Xin hãy dành một vài phút để cầu
xin Thiên Chúa chúc lành cho những người xấu số hơn mình, xin cho họ
cũng được chút vui khi Tết đến, Xuân về.
Cũng rất có
thể nỗi bất hạnh của họ là do lỗi của chúng ta, vì tất cả đều có mối
liên đới – dù đó là tội lỗi. Vả lại, có thể họ chịu bất hạnh để
chúng ta được hạnh phúc. Và nếu vậy, chúng ta phải có trách nhiệm và
liên quan tới họ.
Lạy
Chúa giàu lòng xót thương, xin bớt gánh nặng khổ đau cho những con
người đau khổ đang ở khắp nơi, đặc biệt trên quê hương Việt Nam của
chúng con, để họ có thể nở nụ cười trong những ngày Xuân. Chúng con
cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ
chúng con. Amen.