LỄ GIAO THỪA
Anh chị em thân mến
Năm cũ đang dần dần khép lại và năm mới đang dần dần mở ra cho chúng
ta. Năm cũ đang lui dần vào quá khứ và năm mới đang từ
từ
dẫn chúng ta vào tương lai. Quá khứ - Tương lai - không nằm ở trong
tay chúng ta. Một giây qua đi chúng ta không thể nào tóm lại được.
Một phút chưa tới chúng ta cũng chẳng cĩ cch no để cĩ được nắm trong
tay. Thời
gian
không
nằm trong tay của
con người nhưng nằm trong tay của
Thiên
Chúa.
Chinh
Thiên
Chúa
mới là
chủ của thời gian nhưng Thiên
Chúa
thương
lại ban thời gian đó
cho con người để con người sử dụng. Con người sử dụng thời gian để làm
gỡ thỡ Sách
Giảng Viên
đã
có
những gợi ý rất hay:
Ở dưới bầu trời này,
mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có
thời
có thời để chào đời, có thời để lìa
thế
có thời để trồng cây, có thời để nhổ
cây
có thời để giết chết, có thời để chữa lành
có thời để phá đổ, có thời để xây
dựng
có thời để khóc lóc, có thời để vui
cười
có thời để than van, có thời để múa
nhảy
có thời để quăng đá, có thời để lượm
đá
có thời để ôm hôn, có thời để tránh hôn
có thời để kiếm tìm, có thời để đánh
mất
có thời để giữ lại, có thời để vất đi
có thời để xé rách, có thời để vá khâu
có thời để làm
thinh,
có thời để lên tiếng
có thời để yêu thương, có thời để thù
ghét
có thời để gây chiến, có thời để làm
hoà.
Vì mọi sự Thiên Chúa
làm sẽ tồn tại mãi
mãi.
Không có gì để thêm, chẳng có gì để
bớt.
Điều gì đang có, xưa kia đã
có,
điều gì sẽ có, xưa đã
có
rồi.
Vâng quả đúng như vậy: mọi sự đều có lúc, mọi việc
đều có thời và thời giờ đi thật mau.
Dù ta muốn hay không muốn,
bằng lòng hay không bằng lòng, vui hay buồn,
sướng hay khổ,
thời giờ vẫn cứ đi, luôn luôn đi về phía trước.
Trong một bài thơ cổ, người ta đọc thấy những dòng chữ này:
Khi tôi là một đứa trẻ, tôi cười tôi khóc
thì lúc đó thời gian bò tới
Khi tôi là một thanh niên, tôi táo bạo hơn
thì thời gian đi bộ
Khi tôi trưởng thành, tôi là người chững chạc
thì thời gian chạy
Cuối cùng khi tôi bước vào tuổi chín mùi, tuổi già
thì thời gian bay
Chẳng bao lâu nữa là tôi chết
Thì thời gia đi mất
Ôi lạy Chúa, khi cái chết đến
thì ngoài Chúa ra, không còn gì là quan trọng nữa.
Và đây là một bài thơ nói về cuộc sống của chúng ta
Cuộc sống là một cơ hội – hãy nắm lấy.
Cuộc sống là một vẻ đẹp – hãy chiêm ngưỡng.
Cuộc sống là một giấc mơ – hãy nhận ra.
Cuộc sống là một thử thách – hãy đương đầu.
Cuộc sống là bổn phận – hãy hoàn thành.
Cuộc sống là một trò chơi – hãy tận hưởng.
Cuộc sống là một lời hứa – hãy thực hiện.
Cuộc sống là một nỗi buồn – hãy vượt qua.
Cuộc sống là một bản nhạc – hãy hát lên.
Cuộc sống là một trận đấu – hãy chấp nhận.
Cuộc sống là một thảm kịch – hãy đối đầu.
Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu – hãy can đảm dấn
thân.
Cuộc sống là một niềm may mắn – hãy nắm lấy.
Cuộc sống là sự sống – hãy tranh đấu vì nó.
Cuộc sống vô cùng quý giá – đừng hủy hoại nó
Hãy vững tin gieo cho mình một hạt mầm để một năm sau nữa bạn sẽ là
người hạnh phúc nhất khi đón nhận những thành quả bạn đạt được bằng
tất cả sự nỗ lực của mình.
Như
vậy
vấn đề còn lại là tôi phải sử dụng thời giờ Chúa ban cho tôi như thế
nào?
Vào một ngày cuối năm khi những giờ phút cuối cùng của năm cũ đang
dần dần lui vào quá khứ, và giờ phút giao thừa đang dần dần đi tới
với tất cả những huyền bí của thời gian.
Trong một túp lều tranh nhỏ bé, một bác nhà quê đang ngôi lim dim,
lẻ loi một mình trong cô quạnh. Trí khôn bác đang dồn dập những ý
tưởng mơ hồ viển vông về ngày Tết đang tới.
Tết tới, những gia đình bác quá nghèo thành thử chẳng thấy được
hương vị gì của của ngày tết.
Đang khi tâm hồn của bác còn phảng phất trong trong cõi mông lung vô
hạn, thì bỗng tự trên ngọn tháp nhà thờ đồng hồ buông xuống 12 tiếng
chuông vàng, thanh trong hoan hỉ. Giây phút linh thiêng của đêm giao
thừa vừa mới bắt đầu, thì đột nhiên bác ta thấy một chàng thanh niên
lạ mặt xô cửa bước vào, đi thẳng tới, nặng nề đặt xuống trước mặt
bác một gói gì nằng nặng. Sau đó người thanh niên nhìn chằm chằm vào
đôi mắt còn đang ngỡ ngàng của bác và nói:
- Đây là một túi vàng. Túi vàng này ngươi hãy dùng cho khôn ngoan,
rồi ngươi sẽ gặp được hạnh phúc.
Nói xong người thanh niên lạ mặt ấy nhún chân một cái rồi bay thẳng
lên nóc nhà và biến đi trong đêm tối vào cõi thanh không.
Trước cảnh tượng vừa lạ lùng vừa đột ngột đó bác nhà quê cảm thấy
rất sửng sốt và hoang mang. Bác đưa tay lên dụi mạnh
vào mắt xem mình còn thức hay đã ngủ,
- Tôi mơ chăng?
Không! Bác không mơ. Hay có thể nói một giấc mơ đã trở thành sự
thật.
Tâm hồn bác dần dần chấn tỉnh lại và thấy đây không phải là một giấc
mơ mà là một sự thật, một sự thật hoàn toàn hiển nhiên.
Sau một vài phút suy nghĩ, bác liền nghiêm chỉnh tự nói với chính
mình:
"Với số vàng này, một phần tôi sẽ dùng để trả nợ.
Còn dư bao nhiêu, tôi phải tiêu xài cho thật khôn ngoan."
Kính thưa anh chị em
Câu chuyện trên đây là câu chuyện của tôi, của anh chị em, của mỗi
người chúng ta. Một năm mới nữa lại sắp tới. Đây là thời gian Chúa
ban tặng cho chúng ta. Chúng quí hơn túi bạc, túi vàng. Thánh
Bernađinô nói: "Thời giờ quí bằng Thiên Chúa"
Thời giờ quí hơn vàng hơn bạc. Vàng bạc mất đi chúng ta có thể có
lại. Vàng bạc mất đi chúng ta có thể tìm thấy. Nhưng một giây một
phút qua đi là qua đi mãi mãi. Cho dù có là thần là thánh đi nữa
chúng ta cũng không thể nào tìm lại được một giây, một phút đã qua
đi.
Thời giờ quí giá hơn vàng bạc. Vậy tôi phải bắt chước bác nhà quê
kia. Một mặt tôi dùng thời giờ Chúa ban cho tôi trong
năm mới này để trả nợ những gì tôi mắc nợ Chúa. Trong suốt một năm
qua, Người đã ban cho tôi muôn vàn ơn cao quí: Ơn Bình an, ơn trung
thành, ơn được sống trong ơn thánh. Chúa chăn nuôi tôi như mục tử
chăn dắt đoàn chiên. Thế nhưng trong suốt năm qua, rất nhiều lần tôi
đáp lại bằng những thất tín nặng nề. Trước thềm năm mới, tôi xin
dâng lên Chúa Xuân những lời cáo lỗi chân thành.
Mặt khác, tôi sẽ dùng năm mới này cho khôn ngoan, lợi
dụng từng giây từng phút mà góp công chuộc tội.
Nếu trong năm mới này hình ảnh Chúa Xuân trong hồn
tôi được thêm tốt đẹp, thì năm mới này sẽ là một năm hồng ân và cuộc
đời tôi sẽ ngập tràn hạnh phúc. Amen.