|
(Mt 5, 1-10)
Lẽ đất trời có khởi thuỷ phải có tận cùng, một năm có bắt
đầu ắt phải có kết thúc, bắt đầu vào lúc giao thừa, cũng lại
kết thúc vào lúc giao thừa. Và đây là giây phút thiêng liêng
và tuyệt đẹp, trời đất giao hòa, âm dương đan dệt vào nhau,
mỗi người đều cảm thấy như có một cái gì đó thôi thúc, nhưng
cũng có một cái gì đó níu kéo lòng ta, chúng ta đang ở vào
thời khắc cũ giao lại, mới đón lấy, năm cũ sang năm mới.
Trong giờ phút huyền nhiệm này, mở ra những ngày mới, giúp
con người hy vọng, cậy trông và tín thác vào Đấng tác tạo cả
đất trời, Đấng ấy là Cứu Chúa của chúng ta. Không gì thích
hợp bằng việc chúng ta phải làm trước tiên là hướng tâm hồn
lên Chúa là nguồn mạch mọi ơn phúc, để xin Ngài giáng phúc
thi ân cho mọi người, mọi nhà, hầu tất cả được sống bình an
và yêu thương trong sự quan phòng của Chúa là Đấng Giầu Lòng
Thương Xót và thứ tha.
Lời Thánh vịnh 133,3 mới đẹp làm sao : “Cúi
xin Đấng tạo thành trời đất, xuống cho đoàn con muôn ngàn
phúc cả từ núi thánh Sion” ( Tv 133, 3 ). Lời
nguyện dưới đây lôi kéo chúng ta về với Chúa, Đấng là Alpha
và Ô Mêga, là Nguyên thủy và là Cùng đích: “Lạy
Thiên Chúa là Đấng vô thủy vô chung, là căn nguyên và cùng
đích vạn vật, trong giờ phút giao thừa này, chúng con hướng
tâm hồn lên Chúa. Cúi xin Chúa rộng ban cho chúng con một
năm dồi dào phúc lộc, và đầy lòng hăng hái làm việc lành để
tôn vinh danh thánh” (Lời Ca nhập lễ).
Lời Môsê ngỏ với Aaron và các con ông Aaron như sợi dây lôi
kéo phúc lành và bình an của Chúa xuống cho dân : “Nguyện
Đức Chúa ban phúc lành và gìn giữ anh em ! Nguyện Đức Chúa
tươi nét mặt nhìn đến anh em! Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn
và ban bình an cho anh em” (x. Ds 6, 22.27).
Chúc như thế là đặt con cái Israel dưới quyền bảo trợ của
danh Chúa và Chúa sẽ chúc lành cho chúng. Tác giả Thánh Vịnh
nói cho chúng ta biết lý do tại sao phải hướng lòng lên Chúa
và van xin Ngài : “Ơn
phù hộ tôi đến từ Đức Chúa là Đấng dựng nên cả đất trời”
(Tv 120, 1-2). Nếu như khi xưa thánh Phaolô đã khuyên tín
hữu Thêxalônica, nay ngài cũng khuyên chúng ta : “Hãy
cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh”
(1Tx 5,16).
Trước thềm năm mới, mỗi người chúng ta đều mang trong mình
những những tâm tư và ước muốn. Ưu tư nhìn lại quá khứ, hy
vọng hướng tới tương lại. Vậy giờ đây chúng ta có những tâm
tình nào, ước muốn gì, chờ đời gì và nhất là nói gì với Chúa
? Chắc chắn một điều là ai cũng xin Chúa là Đấng vô thủy vô
chung, là căn nguyên và cùng đích vạn vật, rộng ban cho một
năm mới phúc lộc dồi dào, và lòng hăng hái làm việc lành để
tôn vinh Danh Chúa.
Về phương diện con người, điều đầu tiên trong năm mới chúng
ta cầu chúc cho nhau đó là chúc được bình an, hạnh phúc, vui
vẻ, may mắn, mà người có đạo còn chúc nhau được đầy niềm vui
và phúc lành của Thiên Chúa.
Về phía Thiên Chúa, vì Ngài là Thiên Chúa Tình Yêu, Ngài yêu
thương con người và hằng mong muốn con người được hạnh phúc,
nên Ngài sẵn sàng chúc phúc cho chúng ta, chúng ta hãy tin
tưởng vào Ngài. Ngài vui khi nhìn thấy chúng ta mạnh khoẻ,
cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cha mẹ nào mà không vui khi thấy
con cái mình lớn lên, khôn ngoan, khoẻ mạnh? Huống chi là
Thiên Chúa, Đấng đã dựng nên chúng ta, không để chúng ta hư
không đời, mà lại sinh ra ta cho ta được làm người…lại cho
Ngôi Hai Xuống thế làm người để cứu độ, giải thoát ta khỏi
mọi tội lỗi và sự dữ, cứu chúng ta khỏi án phạt đời đời. Lời
Chúa trong Thánh lễ Giao thừa minh chứng rõ ràng rằng, Thiên
Chúa muốn chúng ta là những người hạnh phúc (x. Mt 5, 1-10).
Năm hết, Tết đến, người ta đều chúc nhau thật nhiều sức
khoẻ, bình an, khang an và hạnh phúc trong năm mới. Chúc
nhau đong đầy hạnh phúc, xuân sang đắc lộc, gia đình hạnh
phúc, vạn sự cát tường… tựu chung lại là cầu mong cho nhau
được hạnh phúc. Câu hỏi được đặt ra : Đâu là căn nguyên hạnh
phúc của đời người chúng ta ? Chúng ta phải quả quyết rằng :
chỉ có Chúa mới là nguồn hạnh phúc của đời chúng ta, là hoan
lạc của mọi tâm can, là bình an cho đời tươi thắp sáng.
Ở đầu mỗi câu Tin Mừng (Mt 5, 1-12) hôm nay là một loạt các
từ “phúc”, chúng ta có thể suy diễn rằng, Thiên Chúa là Hạnh
Phúc, nên Chúa cũng muốn chúng ta là những người hạnh phúc,
những phúc nhân.
Thánh lễ Giao thừa này, Tin Mừng trình bày bài giảng đầu
tiên của Chúa Giêsu nói với dân chúng trên ngọn đồi thoai
thoải quanh hồ Galilêa. Thánh Mathêu viết: “Khi
thấy đám đông, Chúa Giêsu lên núi: Người ngồi xuống và các
môn đệ đến gần. Người bắt đầu giảng dạy họ” (Mt
5,1-2). Chúa Giêsu tuyên bố “phúc” cho người có tinh thần
nghèo khó, người sầu khổ, người có lòng thương xót, những
người đói khát công lý, có lòng trong sạch, những người bị
bách hại (x. Mt 5,3-10). Ðây không phải là một ý thức hệ
mới, nhưng là một giáo huấn đến từ trên cao và liên hệ tới
thân phận con người chúng ta, thân phận mà Chúa đã muốn nhận
lấy khi nhập thể, để cứu vớt. Vì thế, “Bài
giảng trên núi được gửi đến tất cả mọi người, trong hiện tại
và tương lai… và người ta chỉ có thể hiểu và sống bài giảng
này trong hành trình theo Chúa Giêsu, đồng hành với Người”
(Ðức Giêsu thành Nazareth, tr. 92). Năm Mới khởi đầu, chắc
chắn các Mối Phúc là một chương trình sống mới cho chúng ta,
để được giải thoát khỏi những giá trị giả dối của trần gian
và cởi mở đối với những thiện ích chân thực, hiện tại cũng
như tương lai. Thực vậy, khi Thiên Chúa an ủi, thỏa mãn sự
đói khát công lý, lau sạch nước mắt của những người sầu khổ,
có nghĩa là Thiên Chúa mở Nước Trời, nơi hạnh phúc cho họ.
Trước thềm năm mới, chúng ta hãy khẩn cầu các thánh là những
người đã được xem là phúc nhân, đặc biệt xin Mẹ Maria, là
‘Đấng đầy ơn phúc’, giúp con cái Mẹ trở thành những phúc
nhân trong năm mới, nhất là trước tòa Chúa Giêsu Kitô, Con
Mẹ đến muôn thủa muôn đời ! Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
|