SỐNG CHỮ HIẾU
Lm.Jos
Tạ Duy Tuyền
Chuyện xảy ra ở hành lang một bệnh
viện. Cô con dâu nhăn mặt nói với chồng: “ở nhà đủ thứ phải lo, làm
sao mà vô trong đây hầu ba được? Anh nói cô Năm hay cô Bảy ở không
thì chia nhau vô chăm sóc ba “. Anh con trai chưa kịp trả lời thì có
lẽ cô Năm hay cô Bảy gì đó đã cong môi phản đối: ” Tui cũng có đủ
thứ chuyện để lo chứ bộ, quên tui đi”. Một cậu con trai khác cau cau
lông mày: “Nói chung là ai cũng bận hết, với lại ba mắc bệnh lây
nhiễm, vô hầu ba rồi lỡ bị lây thì làm sao ? “. Cô con dâu trưởng
phán một câu: “Thôi khỏi bàn tán gì hết, mướn người nuôi là xong
chuyện “.
Tất nhiên sau đó, sự việc xảy ra đúng
như hoạch định của họ. Một phụ nữ khỏe mạnh, có dáng vẻ nông dân
đang nuôi một người bệnh nằm giường bên cạnh ông cụ đã chủ động đề
nghị nuôi bệnh cho ông cụ luôn. Công việc tỉ mỉ, cần sự chu đáo, từ
việc cho uống sữa, uống thuốc đến thay quần áo, lau người, nhưng chị
vẫn làm với sự chăm chút, không để lộ bất cứ thái độ ghê tởm nào,
lại còn có vẻ hiền hậu, dịu dàng như con đối với cha mẹ.
Trong lúc ấy, có lẽ yên tâm vì cha đã
có người chăm sóc, đám con trai, con gái, dâu, rể hơn một chục người
của ông cụ thỉnh thoảng mới lượn qua như một luồng gió nhẹ. Tiếc
thay, sự chăm chút của chị phụ nữ không kéo dài bao lâu, chỉ hơn một
tuần sau là ông cụ đã qua đời. Con cái, cháu chắt ông kéo vào mới
đông chứ. Họ khóc lóc khá ồn ào nhưng vẫn bình tĩnh chỉ huy việc
khâm liệm ông cụ, và ở hành lang lại xảy ra một cuộc cãi vã xem
người nào phải chi nhiều nhất cho đám tang ?… Anh con trai trưởng
cầm một xấp tiền đến trả cho chị phụ nữ đã nuôi bệnh cha mình. Hai
mắt đỏ hoe, chị trả lời: ” Tôi nuôi cụ ấy vì thấy xót xa cho cụ có
lắm con nhiều cháu mà chẳng ai đoái hoài, chứ tôi có làm cái nghề
này đâu mà lấy tiền ?”.
Đám người đang khóc mếu, cãi nhau…
đột nhiên im bặt. Rồi từng người một lẻn ra ngoài…
Đúng là “một mẹ nuôi được 10 con
nhưng 10 con lại không nuôi được một mẹ”. Cho dù câu ca dao xưa dạy
rằng:
Đói lòng ăn hột chà là
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng
Thế nhưng, lời dạy ấy dường như chỉ
dừng lại nơi môi miệng mà rất khó mang ra thực hành. Dẫu biết rằng
đi khắp thế gian cũng không có tình nghĩa nào cao sâu cho bằng tình
cha tình mẹ yêu con. Dẫu biết rằng không ở đâu có tình yêu chân
thành cao cả như tình cha mẹ yêu con.
Con đi khắp vạn nẻo đường
Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền
Người con yêu quý nhất trên đời
Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu
Ngày xuân con cái sum vầy bên cha mẹ
không chỉ để nhận phong bao lì xì hay chỉ để kính biếu các ngài đồng
quà tấm bánh mà quan yếu là để nhận sự chúc lành của các ngài, để
nói lời cám ơn các ngài và tỏ tâm tình tri ân về tình yêu thẳm sâu
mà các ngài dành cho con cháu. Ngày xuân là dịp để con cháu thổ lộ
chữ hiếu dành cho các bậc sinh thành. Đây là dịp để nói lên tấm lòng
chân tình tri ân dâng lên bậc sinh thành:
Tạ ơn cha đã cho con nhìn thấy
Núi rất cao và biển rất tuyệt vời
Tạ ơn mẹ, đã cho con hơi thở
Và trái tim nhân ái làm người
Đây là dịp con cái biểu lộ chữ hiếu
qua những hành vi không chỉ dâng hương kính bậc tổ tiên mà còn khiêm
cung cúi mình kính lạy các bậc sinh thành.
Lạy thứ nhất con kính mừng tuổi mẹ
Phong sắc hồng hào tâm thể khang an
Những lo toan cơm áo chẳng dễ dàng
Nên quá ít thời gian hầu cận mẹ
Lạy thứ hai xin tạ lòng trời bể
Ơn sinh thành dưỡng dục kể sao khuây
Mỗi lần xuân con cháu tụ về đây
Mừng tuổi mẹ kính dâng thêm một tay
Như thế, mùa xuân còn là mùa của đoàn
tụ, của sum họp. Mùa xuân không chỉ có không gian rạng ngời mà lòng
người cũng tràn ngập niềm vui vì có nghĩa tình đằm thắm của tình cha
mẹ, ông bà, anh em một nhà sum vầy bên nhau. Ước chi mùa xuân mãi ở
lại đây để tình nghĩa gia đình mãi hòa hợp yêu thương, để con cháu
mãi sum vầy bên cha mẹ và anh em hòa hợp bên nhau.
Xin Chúa làm chủ thời gian xin ban
cho nhân gian một mùa xuân hạnh phúc sum vầy bên nhau. Xin Chúa xuân
chúc lành cho những ngày sum họp gia đình được đằm thắm yêu thương.
Amen