LÒNG THẢO HIẾU
VỚI TIÊN NHÂN
Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi
1. Lòng hiếu thảo với
Tiên nhân
Sách khải huyền có viết
: "Phúc thay kẻ nhắm mắt lìa đời, đã lìa đời trong ơn nghĩa Chúa.
Trải qua bao nhọc nhằn vất vả, giờ đây họ xứng đáng nghỉ ngơi. Vì
công đức xưa kia vẫn còn theo họ mãi" (Kh 14, 13). Lời Kinh
thánh giúp ta hiểu rõ của những người đi trước đã nhắm mắt lìa đời
trong ân nghĩa Chúa. Niềm tin Kitô giáo dậy nhân loại, dậy mỗi người
Kitô hữu rằng bổn phận của người còn sống có bổn phận và nghĩa vụ
đối với những người đã khuất, đặc biệt đối với các bậc tiền nhân,
tiên tổ, ông bà, cha mẹ. Đây cũng là điều răn thứ bốn trong mười
thập giới của Đạo công giáo. Riêng đối với người Việt Nam vấn đề đạo
hiếu có một tầm quan trọng đối với cá nhân, gia đình và họ hàng thân
tộc.
NGƯỜI VIỆT NAM MANG NẶNG
CHỮ HIẾU
Đối với người Việt Nam
chữ hiếu luôn đứng đầu trong mọi đức tính sẵn có của con người.
Người Việt Nam vốn lấy đạo đức làm căn ban cho cuộc sống, cho bản
thân, cho gia đình và cho dòng tộc của mình. Con cái thảo hiếu với
cha mẹ lúc còn sống, khi cha mẹ đã khuất, người con hiếu thảo là
người con luôn tưởng nhớ tới cha mẹ bằng việc cầu nguyện, xin lễ cho
những người thân đã mất. Người Việt thường có bàn thờ gia tiên để
tôn kính tổ tiên, ông bà cha mẹ đã qua đời. Sự hiếu thảo của con cái
được thể hiện bằng nhiều cách như khi cha mẹ còn sống, con cái kính
trọng, nuôi dưỡng, vâng phục cha mẹ và khi các vị đã mất, con cái
cháu chắt lại tưởng nhớ tới các bậc tiền nhân trong những ngày giỗ,
ngày kỵ, này tết nơi gia đình, nơi dòng tộc của mình. Người Việt Nam
cũng không chỉ đóng khung trong gia tộc, gia đình mà họ còn đi xa
hơn biết ơn cả đối với những người đã hy sinh để xây dựng quê hương,
bảo vệ đất nước.
Tấm lòng tốt, sự biết ơn
là một nét độc đáo trong nền văn hóa và đạo đức của người Việt Nam.
Chính vì thế, người Kitô hữu Việt Nam đã cảm nghiệm sâu xa giới luật
thứ bốn của đạo công giáo và hài hòa với truyền thống tôn kính,
tưởng nhớ, ghi ơn những người đã có công với đất nước, quê hương,
dân tộc.
NIỀM TIN KITÔ GIÁO
Người Kitô hữu thể hiện
chữ hiếu Kitô giáo bằng nhiều cách : khi cha mẹ còn sống, con cái
chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, khi cha mẹ đã khuất lòng hiếu thảo
được thể hiện bằng việc cầu nguyện, dâng lễ, làm việc lành dành
riêng cho cha mẹ đã qua đời. Việc chăm sóc mồ mả, nhớ ngày giỗ, ngày
kỵ, hương nhang, nến đèn cho người chết cũng là một cách biểu tỏ
lòng biết ơn đối với những kẻ đã khuất, đã chết. Xưa có quan niệm
theo Chúa, theo đạo công giáo là bỏ tổ tiên, bỏ ông bà cha mẹ, quan
niệm ấy đã lỗi thời vì xưa kia đã có ngộ nhận như thế. Nay, người
công giáo là người nhận mọi người là anh em. Theo Chúa, theo đạo,
người Kitô hữu như được dọn trước để mở rộng vòng tay đón nhận mọi
người. Người Kitô hữu không chỉ đóng khung trong gia đình, gia tộc,
họ hàng của mình mà họ còn có nhiều tổ tiên, ông bà, cha mẹ vì đạo
Chúa bao gồm tất cả mọi người không loại trừ bất cứ ai. Trong tình
yêu của Chúa mọi người đều là anh em với nhau. Đức ái Kitô giáo
không phân biệt, không loại trừ bất cứ người nào.
Ngày mồng hai tết, Giáo
Hội Việt Nam dành ngày này để kính nhớ tổ tiên, ông bà cha mẹ, đây
là một việc làm thật đáng trân trọng và hữu ích vì trong những ngày
tết, mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc sum vầy, êm ấm để ăn tết, tưởng
nhớ, dâng lễ và cầu nguyện cho những bậc tiền nhân là một nghĩa cử
cao đẹp và là một nhắc nhớ cho mọi người hãy sống hiếu thảo, hãy
thực hành giới luật thứ bốn của thập giới Kitô giáo. Sống đạo hiếu
là nét son văn hóa và nét nổi bật đức tin của người Kitô hữu Việt
Nam.
Lạy Chúa là Cha rất nhân
từ, Chúa dậy chúng con phải giữ lòng hiếu thảo. Hôm nay, nhân dịp
đầu năm mới, chúng con họp nhau để kính nhớ tổ tiên và ông bà cha
mẹ. Xin Chúa trả công bội hậu cho những bậc đã sinh thành dưỡng dục
chúng con, và giúp chúng con luôn sống cho phải đạo đối với các Ngài
(Lời nguyện nhập lễ, lễ Kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ).