HIẾU LÀ GỐC CỦA
ĐỨC
Lm. Giuse Nguyễn
Hữu An
Người Việt nam rất trọng lễ giáo, coi trọng sự bền vững gia đình với
những tôn ti trật tự, với cung cách ứng xử theo mỗi bậc người. Theo
đó người Việt nam có nét đặc trưng trong cách thức chào hỏi, xưng hô
giao tiếp mà những ngôn ngữ của các dân tộc khác dù văn minh cũng
không có được. Linh mục F. Buzomi, dòng Tên, nhà truyền giáo đã đặt
chân lên mãnh đất Việt nam khá sớm vào ngày 18.1.1615, có nhận xét
chí lý : “Nhờ Khổng giáo, xã hội và gia đình Việt nam đã có một
tổ chức rất cao, người dân Việt nam có những đức tính, phong tục rất
đáng khâm phục, nó đã giúp rất nhiều vào công việc truyền giáo”
(Nguyễn Hồng”Lịch sử truyền giáo ở Việt nam”,Sài gòn 1959,tr.55).
Trong lễ giáo thì ân nghĩa là đầu tiên.Tôn kính tổ tiên là một cách
tỏ ân nghĩa đối với các vị tiên nhân, ông bà cha mẹ. Lúc ông bà cha
mẹ còn sống, con cháu phải phụng dưỡng tôn kính, vâng lời chiều ý
các ngài, ăn ở sao cho các ngài hài lòng. Khi các ngài qua đời, lo
an táng tử tế, con cháu thờ kính, giỗ chạp hàng năm.
Mỗi người Việt nam chúng ta có một đạo rất gần gũi, đó là Đạo Ông Bà
hay Đạo Hiếu.Trong mỗi gia đình người Việt, dù sang hay hèn cũng
dành một nơi trang trọng nhất để đặt bàn thờ gia tiên. Ông bà cha mẹ
dù có khuất đi nhưng vẫn luôn hiện diện gần gũi với con cháu. Những
ngày đầu tháng, ngày rằm, ngày tết, gia đình làm mâm cơm cúng ông
bà. Tấm lòng của con cháu tỏ bày lòng hiếu thảo biết ơn. Mỗi khi
trong gia đình có việc gì quan trọng như dựng vợ gã chồng cho con
cái, hoặc con cái thi cử đổ đạt… cha mẹ đều dẫn con cái đến trước
bàn thờ gia tiên để trình diện với các ngài, bày tỏ mọi việc để các
ngài chứng giám. (x.Gia đình Việt nam, mãnh đất phì nhiêu cho hạt
giống Tin mừng, thời sự thần học số 32 tháng 06/03)
Đạo Hiếu là cốt tuỷ của nền văn hoá Á châu trong đó có Việt nam.
Hiếu là gốc của đức. Người ta có 100 nết nhưng hàng đầu vẫn là
Hiếu. Chưa từng có người nào hiếu thảo lại bất trung, cũng như chưa
từng có người hiếu thảo nào lại bất nhân.
Cốt lõi của Hiếu bắt đầu bằng: tôn kính cha mẹ lúc còn sống, thờ
phượng cha mẹ lúc qua đời. Biết ơn cha mẹ phải được nói lên bằng
đạo hạnh, bằng thờ cúng tổ tiên. Đó là nhiệm vụ thiêng liêng, là
phẩm chất tối cao của con người.
Việc hiếu lễ từ ngàn xưa đã in sâu vào tâm linh mỗi người.Dân tộc
việt nam từ nam chí bắc dù ai theo tín ngưỡng nào, dù có bài bác
thần linh nhưng với ý niệm “Cây có cội, nước có nguồn” đều
coi trọng gia lễ.
Ca dao đã đúc kết lòng hiếu nghĩa ấy :
Cây có gốc mới nở ngành sanh ngọn,
nước có nguồn mới bể rộng sông sâu,
người ta có gốc từ đâu,
có cha có mẹ rồi sau có mình.
Đạo Hiếu chính là đạo của lòng biết ơn.Biết ơn trời đất, biết ơn tổ
tiên ông bà cha mẹ. Ơn cha nghĩa mẹ sinh thành, ơn chín chữ,đức cù
lao, ơn võng cực biển trời. Ai ai phụ, mẫu sinh ngã cù lao,dục
báo chi đức,hạo thiên võng cực. Cha mẹ sinh ra ta, nâng đỡ ta từ
cung lòng,vỗ về âu yếm, nuôi dưỡng bú mớm, bồi bổ cho lớn khôn, dạy
ta điều hay lẽ phải, dõi theo mỗi bước đường đời của ta, tuỳ tính
tình mỗi đứa con mà khuyên dạy, che chở bảo vệ con. Ơn đức cha mẹ
như trời biển “công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong
nguồn chảy ra”.
Đạo Hiếu là nền tảng văn hoá gia đình Việt nam.Người Việt yêu chuộng
những gì là tình,là nghĩa, coi tình nghĩa hơn lý sư ”một trăm cái
lý không bằng một tí cái tình”; chấp nhận ”bán anh em xa mua
láng giềng gần”; thích ”dĩ hoà vi quý”, độ lượng ”chín
bỏ làm mười”; quý trọng con người, không tôn thờ của cải “người
là vàng, của là ngãi; người làm ra của chứ của không làm ra người”;
mong muốn anh em bốn biển một nha ”tứ hải giai huynh đệ”; đề
cao tinh thần khoan dung “đánh kẻ chạy đi, ai đánh người chạy lại”.
Đỉnh cao của lòng nhân ái là “thương người như thể thương thân”.
Gia đình Việt nam có nhiều thế hệ sống với nhau “tứ đại đồng
đường”. Người Việt quan niệm “một mẹ già bằng ba hàng dậu”,
cha mẹ già không còn lo việc đồng áng, ở nhà chăm nom giữ cháu. Bầu
khí gia đình luôn ấm cúng, tuổi thơ con trẻ được ươm đầy tiếng ầu ơ
của bà, câu chuyện cổ tích của ông. Từ lúc chưa rời vành nôi trẻ thơ
đã được trau dồi cái nhân cái nghĩa. Khi lớn lên con cái lập gia
thất, cha mẹ cho miếng đất dựng căn nhà, con cháu sum vầy bên ông bà
cha mẹ, tối lửa tắt đèn có nhau. Chính gia sản tinh thần gia đình là
chất keo nối kết tầm hồn con người lại để rồi ai ai cũng cảm thấy “quê
hương mỗi người chỉ một ….đi đâu cũng phải nhớ về” (Quê hương,
Đỗ trung Quân). Dù đi học xa, đi làm xa, đi đâu xa cũng phải về với
gia đình sum họp những ngày cuối năm, ngày đầu năm. Ngày Tết là
những ngày thiêng liêng ấm áp tình gia đình. Con cháu quy tụ chúc
Tết với cử chỉ thành kính chắp tay chào lạy, dâng quà lễ mừng thọ.
Gia đình Việt nam là môi trường đào tạo con người toàn diện, tỉ mỉ
và hiệu lực nhất. Dưới mái trường này, con người được đào tạo cả về
kiến thức, tâm hồn, tư duy, nhân cách, lối sống để rồi có đủ bản
lãnh và khả năng bước vào đời sống xã hội. Gia đình là nơi đào tạo
căn bản nhất lòng đạo đức,giúp phát triển cái tài, nhân rộng cái đức
cho con vào đời.
Đạo Hiếu chính là sợi chỉ vàng nối kết mọi người, mọi sinh hoạt gia
đình. Đạo Hiếu làm nên bản sắc văn hoá người Việt. Như thế tâm thức
dân Việt rất gần với Tin mừng Đạo Chúa. Điều răn thứ bốn dạy thảo
kính cha mẹ được đặt ngay sau ba điều răn về Thiên Chúa đủ nói lên
tính cách quan trọng của nó. Sách giảng viên dạy: thảo kính cha
mẹ là thảo kính Chúa, tôn kính cha mẹ là tôn kính Chúa. Chính
Chúa Giêsu là mẫu mực hiếu thảo với Cha,yêu mến Cha,vâng ý Cha, luôn
làm đẹp lòng Cha. Chúa đã lên án bọn người lấy cớ để tiền của dâng
cúng vào đền thờ mà trốn tránh bổn phận giúp đỡ cha mẹ. Đạo Chúa
cũng là Đạo Hiếu.Hiếu với cha mẹ, đấng bậc sinh thành dưỡng dục.
Hiếu với Thiên Chúa và thờ phượng Người, đấng sáng tạo muôn loài,
dựng nên con người giống hình ảnh Người. Như vậy Đạo Chúa cũng chỉ
gồm chữ Hiếu. Thờ lạy Thiên Chúa là chân nhận Người chủ tể muôn
loài, con người có bổn phận tôn vinh thờ phượng tỏ bày lòng hiếu
thảo. Đối với tha nhân, Đạo Chúa dạy phải sống hiếu, phải thể hiện
hiếu. Điều răn trọng nhất “kính Chúa, yêu người” là điều răn
của Đạo Hiếu. Không một tôn giáo nào khai triển Đạo Hiếu cho bằng
Đạo Chúa. Hiếu với Chúa, hiếu với tha nhân, đặc biệt hiếu với tổ
tiên ông bà cha mẹ. Vì hiếu với Chúa nên phải tu thân tích đức để
làm vui lòng Chúa, xứng đáng làm con cái của Người. Vì hiếu với ông
bà cha mẹ nên phải sống đạo làm con, gĩư nề nếp gia phong lễ nghĩa,
làm vinh dự cho gia đình, gia tộc.
Chính từ tổ tiên ông bà cha mẹ mà người Việt nam có thể tìm đến với
Đấng là nguồn gốc mọi gia tộc trên trời dưới đất. Đạo Hiếu là một
điểm tựa,một bước đi khởi đầu thuận lợi, một lối đi dễ dàng, gần
gũi, một mãnh đất phì nhiêu để đưa con người vào Đạo Chúa. Loan báo
Tin mừng của Đạo Chúa chính là làm sáng lên những nét tinh tuý tiềm
tàng trong mỗi nền văn hoá. Đối với môi trường gia đình việt nam, đó
chính là “minh minh đức”, làm sáng cái đức sáng trong môi trường gia
đình. Đạo Chúa dạy có một Cha trên trời mà con người phải tôn kính
hiếu thảo; dạy yêu thương nhau “anh em hãy yêu thương nhau như
Thầy đã yêu thương anh em”; dạy sống chan hoà,bình dị ”anh em
hãy học cùng tôi vì tôi hiền lành và khiêm nhường trong lòng”,
dạy yêu quý sự sống “Tôi đến để chiên được sống và sống dồi dào’.
Tin mừng làm sáng lên những giá trị sáng ngời có sẵn trong môi
trường văn hoá Việt nam, mang đến cho các giá trị văn hoá ấy chiều
kích siêu việt, chiều kích cứu độ. (Quốc Văn, OP).
Đức Hồng y Nguyễn Văn Thuận đã đề cao vai trò gia đình,lòng thảo
hiếu của con cái “chủng viện thứ nhất,đệ tử viện thứ nhất, trường
sư phạm thứ nhất là gia đình công giáo. Không vị giám đốc tài ba,
chuyên môn đến đâu có thể thay thế cha mẹ được. Nếu cơ sở bậc nhất
ấy bị hỏng,tương lai Hội thánh và xã hội nhân loại cũng rung rinh
sụp đổ. Đức Gioan XXIII biên thư cho cha mẹ ngày ngài được ngũ tuần
:”Thưa thầy mẹ, hôm nay con được 50 tuổi. Chúa thương ban cho con
nhiều chức trong Hội thánh, đi nhiều nơi, học nhiều sách, nhưng
không trường nào dạy dỗ con, làm ích cho con hơn hồi con được ngồi
trên chân thầy mẹ” ( ĐHY 505).
Tinh thần hiếu hoà, lòng thảo hiếu của người Việt là điểm son đậm đà
bản sắc dân tộc. Tin mừng bén rễ sâu vào nền văn hoá ấy sẽ mang lại
mùa gặt bội thu trong Năm Thánh Truyền giáo này.