Kính Nhớ Ông Bà Tổ Tiên
Ông bà cha mẹ, tổ tiên là những người có công sinh thành, dưỡng dục
và xây dựng cuộc đời cho chúng ta. Các ngài tận tụy dạy dỗ chúng ta
sống đời sống làm người, đặc biệt nhờ các ngài mà chúng ta được biết
Chúa và yêu mến Ngài. Công lao của các bậc tiền nhân, ông bà, cha mẹ
thật bao la trời biển. Chính vì thế mà Ca dao Việt Nam có câu: “Công
cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một
lòng thờ mẹ kính cha cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”. Chữ hiếu đối
với chúng ta rất có giá trị hợp với đạo lý làm người. Hiếu là yêu
thương, là lòng kính yêu và biết ơn. Chúng ta phải sống chữ “Hiếu”
đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ, vì cuộc đời chúng ta được dệt nên
bởi biết bao công sức, sự hy sinh của các ngài. Thế nhưng, chúng ta
phải sống chữ “Hiếu” thế nào?
Ca dao VN có viết: cây có gốc mới nở nghành sanh ngọn, nước có nguồn
mới bể rộng sông sâu, người ta có gốc từ đâu có cha có mẹ rồi sau có
mình. Lòng thảo hiếu biết ơn của con cháu đối với ông bà cha mẹ rất
quan trọng đối với người Việt nam chúng ta. Tình cảm này không những
được thể hiện qua cách đền ơn đáp nghĩa của con cháu đối với ÔBCM
khi còn sống mà cả khi các ngài đã qua đời. Bởi vì đối với người
việt: con người có tổ có tông, như cây có cội như sông có nguồn.
Công cha như núi thái sơn,nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Con
người sinh ra ở đời chẳng có ai thân yêu gần gũi bằng cha mẹ của
mình. Công ơn sinh thành, công lao dạy dỗ, tình yêu thương ấp ủ
khiến con cháu lo sao cho tròn chữ hiếu. Đạo hiếu là lòng biết ơn,
biết ơn trời đất, biết ơn cha mẹ. Nói đến công ơn cha mẹ người ta
nói đến ơn chín chữ, đức cù lao, ơn võng cực biển trời: ai ai phụ
mẫu, sinh ngã cù lao, dục báo chi đức, hạo thiên võng cực. Con cái
có bổn phận kính trọng yêu mến, hiếu thảo.
Người Việt nam sống chết đều gắn bó với quê hương, vì lá rụng về
cội. Khi sinh ra cái nhau của ta được chôn nơi sân trong vườn nhà
mình, có khi là dưới viên đá lát lối đi. Khi ta chết,ta cũng muốn
được chết tại quê hương, được chôn cất trong đất của tổ tiên, đất
Thánh Giáo xứ. Quê hương là đất nước là nơi chôn nhau cắt rốn, vì
vậy người Việt nam suốt đời gắn bó với quê hương, với tổ tiên, ÔBCM.
Sống chữ “Hiếu” là chúng ta yêu mến, vâng lời, chăm lo cho ông bà
cha mẹ ngay khi các ngài còn sống với chúng ta. Nhất là chúng ta
phải luôn cố gắng trở nên con người tốt trong gia đình cũng như
ngoài xã hội. Vì, tất cả những hy sinh mà ông bà cha mẹ dành cho
chúng ta là muốn cho chúng ta được trở nên tốt.
Dịp đầu Xuân, thời gian đẹp nhất
trong năm – cả nghĩa đen và nghĩa bóng, sách Huấn Ca mời gọi: “Giờ
đây, chúng ta hãy ca ngợi những vị danh nhân, cũng là cha ông của
chúng ta qua các thế hệ” (Hc 44:1). Tại sao? Lý do minh nhiên: “Họ
là những người đạo hạnh, công đức của các ngài không chìm vào quên
lãng. Dòng dõi các ngài luôn được hưởng một gia tài quý báu đó là lũ
cháu đàn con. Dòng dõi các ngài giữ vững các điều giao ước; nhờ các
ngài, con cháu cũng một mực trung thành. Dòng dõi các ngài sẽ muôn
đời tồn tại, vinh quang các ngài sẽ chẳng phai mờ. Các ngài được mồ
yên mả đẹp và danh thơm mãi lưu truyền hậu thế. Dân dân sẽ kể lại
đức khôn ngoan của các ngài và cộng đoàn vang tiếng ngợi khen” (Hc
44:10-15).
Chúa Giêsu đã nêu gương về đạo Hiếu
để chúng ta noi theo. Sau ba ngày lo việc của Chúa Cha, Cậu Hai
Giêsu ở lại Đền Thờ khiến Cô Maria và Chú Giuse lo sốt vó, tìm kiếm
xuôi ngược suốt ba ngày. Khi gặp cha mẹ, Cậu Hai Giêsu mau mắn “đi
xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài”
(Lc 2:51).
Ai cũng có cha mẹ, dù cha mẹ có thế
nào thì cũng vẫn là người sinh thành dưỡng dục mình. Ai sống có hiếu
thì được Chúa chúc lành: “Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa, ăn ở
theo đường lối của Người. Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,
bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128:1-2).
Con cái có hiếu thì cha mẹ an tâm,
gia đình hạnh phúc: “Hiền thê bạn trong cửa trong nhà khác nào cây
nho đầy hoa trái; và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn, xúm xít
tại bàn ăn. Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Người” (Tv
128:3-4). Chắc hẳn ai cũng mong ước như vậy, vấn đề là phải thể hiện
cụ thể, đừng nói suông. Tác giả Thánh Vịnh cầu chúc: “Xin Chúa từ
Sion xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc. Ước chi trong suốt cả cuộc đời
bạn được thấy Giêrusalem phồn thịnh, được sống lâu bên đàn con cháu”
(Tv 128:5-6). Nguyện chúc mọi gia đình vui hưởng thái bình như Thánh
Gia – hôm nay và mãi mãi, đặc biệt trong những ngày Xuân đoàn tụ
này.
Thánh Phaolô nhắc nhở những người
con về Đạo Hiếu: “Kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của
Chúa, vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn
thứ nhất có kèm theo lời hứa: để ngươi được hạnh phúc và hưởng thọ
trên mặt đất này” (Ep 6:1-3). Và nhắc nhở những người làm cha mẹ:
“Những bậc làm cha mẹ, đừng làm cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo
dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy” (Ep 6:4).
Bổn phận và trách nhiệm với nhau là điều cần thiết: Con cái đối với
cha mẹ, và cha mẹ đối với con cái.
Thứ nhất là cầu nguyện, thứ nhì là
hành động. Thánh Phaolô nhắn nhủ: “Theo Thần Khí hướng dẫn, anh em
hãy dùng mọi lời kinh và mọi tiếng van nài mà cầu nguyện luôn mãi.
Để được như vậy, anh em hãy chuyên cần tỉnh thức và cầu xin cho toàn
thể dân thánh” (Ep 6:18-19). Cầu nguyện là việc làm phải liên tục,
bất kể thời gian hoặc địa điểm. Thật vậy, cầu nguyện có thể thực
hiện ngay tại bàn tiệc, khi đang nói chuyện với người khác, khi chạy
xe,… thậm chí ngay khi chúng ta ở giữa một đám đông ồn ào náo nhiệt.
Đừng chỉ cầu nguyện khi vào nhà thờ hoặc ở nơi tĩnh lặng, vì cầu
nguyện rất dễ: Hướng tâm hồn lên với Chúa, gặp Chúa, có khi không
cần nói gì cả. Cầu nguyện liên lỉ là “thói quen” của người sống tâm
linh theo tinh thần của Đức Kitô.
Người cha, người mẹ và người con đều
sống tâm linh như vậy thì chắc chắn gia đình hạnh phúc, là Tổ Ấm
thực sự, ấm trong tình yêu của Thiên Chúa, nóng hổi ngọn lửa thương
xót của Thiên Chúa: “Hạnh phúc thay, người kính sợ Chúa, những ưa
cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban. Trên mặt đất, con cháu của họ
sẽ hùng cường, dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc”
(Tv 112:1-2). Niềm hạnh phúc thánh đức thật tuyệt vời!
Thiên Chúa phù trì liên vạn đại
Thánh Gia bảo giám mãi thiên thu
Nước có quốc pháp, nhà có gia phong.
Truyền thống là điều nên duy trì – nếu đó là truyền thống tốt đẹp và
hợp lòng người. Đừng bao giờ câu nệ!
Ket
Tóm
lại, sống hiếu thảo với ông bà cha mẹ là ta phải sống thế nào để làm
cho các ngài cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc khi sống với chúng
ta và cả khi chỉ cần nghĩ đến chúng ta. Lòng hiếu thảo với các ngài
khổng phải được thể hiện qua những gì là vật chất, nhưng chính yếu
là tấm lòng của ta đối với các ngài, được thể hiện bằng một đời sống
tốt lành của chúng ta. Lời của Chúa Giêsu trong đoạn Tin Mừng Mt 15,
1-6, được đọc trong ngày Mồng Hai Tết, nhắc chúng ta: không được
biện hộ cho thái độ bất kính, bất hiếu đối với tổ tiên, ông bà cha
mẹ bằng những giá trị vật chất, mà phải có một lòng hiếu thảo thật
sự với các ngài, với một lòng yêu mến và kính trọng, nhất là hãy trở
nên là những con người tốt. Sống được như vậy, chắc chắn tổ tiên,
ông bà cha mẹ của chúng ta sẽ rất hài lòng, dù các ngài có phải chịu
thiếu thốn hơn về vật chất, dù các ngài còn sống hay đã qua đời.
Lạy Thiên Chúa, xin cảm tạ Ngài đã
ban cho chúng con có ông bà, cha mẹ, xin thương chúc lành cho họ;
xin giúp chúng con biết giữ trọn Ân Nghĩa với Chúa và với ông bà,
cha mẹ của chúng con. Xin tình yêu Thánh Gia luôn tràn đầy trong mọi
gia đình. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ
chúng con. Amen.