|
Tết, tập tục và hồn Việt |
|
Đinh Yên
Thảo |
|
|
Từ hàng chục năm qua, cứ mỗi độ Tết về thì trong nước lại
xuất hiện câu hỏi, "Liệu có nên bỏ đi Tết Ta?". Nhóm ủng hộ
này đưa ra những lý do rằng, đã đón Tết Tây tại sao lại cần
cả Tết Ta để cho công việc bê trễ, phố sá đông đúc kẹt xe,
tệ nạn rượu chè cờ bạc kéo dài... Họ viện dẫn sang rằng Nhật
Bản đã từng thực hiện tại sao không là ta? Vậy thật ra có
cần cung nghinh ngày Tết cổ truyền dân tộc hay không?
Nhìn lại thì Tết là một tập
tục, là văn hoá ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Ngày Tết tạo
nên một một cảm xúc cộng đồng, một sự đồng nhất về tâm cảm
và ý thức tích cực của số đông. Ở đó, những giá trị về đức
tin tôn giáo, niềm tin xã hội được tái xác nhận. Những tập
tục, nghi thức truyền thống cho đến bày trí, ẩm thực trong
mỗi gia đình được chuẩn bị và cung nghinh. Thật khó có ngày
nào trong năm lại đưa con người tụ về một cảm xúc và hành xử
chung như vậy.
Ý thức mơ hồ hay rõ rệt về
tinh thần và ý nghĩa ngày Tết có khác nhau trong mỗi người,
nhưng cách này hay cách khác, người ta vẫn mang cái hồn ngày
Tết trong người. Bởi những gì mà mỗi người đã trải qua, của
một thuở ấu thời xa xôi nào đó. Vì ngày Tết là thời gian dễ
hoài niệm, dù ở độ tuổi nào.
Trong nước tất nhiên phải rộn
ràng nhưng với người lưu xứ, không khí Tết vẫn hiện hữu đó
đây trên đất người. Nếu không nhìn chợ búa, hàng quán bài
trí bánh mức, hoa quả truyền thống cho ngày Tết, cũng thấy
được những sinh hoạt, trang hoàng tại các chùa chiền hay nhà
thờ. Nếu không còn việc sắm manh áo mới, người ta cũng ăn
vận tươm tất hơn ngày thường trong ngày lễ đầu năm.
Nếu ngán ngẩm trước tin tức
thời cuộc, thì cầm tờ báo Việt hay vào trang mạng Việt ngữ
cũng tràn đầy những bài viết ngày Xuân và nghe đài phát
thanh rộn vui những bài ca mừng năm mới cũng nhẹ lòng hơn.
Trên báo chí đầy những thông báo hội chợ đó đây hay họp mặt
đồng hương đầu năm. Há không vui hơn những điều thường nhật?
Dù hờ hững hay không có miếng
bánh chưng, bánh tét và dĩa mứt gừng, thì chẳng ai chẳng
không vui khi nhìn nụ cười hồn nhiên, hí hửng của trẻ thơ
lúc được nhận được phong lì-xì đỏ, nhắc các em về một dịp
đặc biệt của văn hóa Việt. Điều này đã tạo nên một ký ức
tuổi thơ của mỗi người về ngày Tết, đeo đuổi đến khi trưởng
thành. Nó thấm đẫm vào hồn ta, khó lòng dứt bỏ hay phủ nhận.
Mà tại sao phải từ bỏ nó đi? Từ bỏ một văn hoá, một cảm xúc
chung có trong cội nguồn.
Có một thời của nhiều người,
ngày Tết ở quê nhà đến chậm, qua lâu, với đủ mọi việc để lo
toan chuẩn bị. Từ cả tháng trời trước Tết, là những háo hức
về manh áo mới, cái quần Tây mẹ sẽ may cho ngày Tết. Từ ngày
đưa ông Táo về trời, xem ra đã tất bật và vui nhộn với không
khí ngày Tết. Còn nhỏ thì lau lá, ngồi xem ông bà hay ba mẹ
gói bánh. Anh lớn được biểu quét màng nhện, lau cửa, chùi
bàn thờ. Nhỏ hơn thì ngồi chà lư hương. Chà sao cho bóng,
cho sáng mới thôi.
Chị thì người làm mứt gừng,
mứt hạt sen, người đổ bánh thuẫn, bánh in, ai cũng muốn trổ
tài ngày Tết. Mẹ phơi kiệu làm dưa món, lo chợ búa nấu dăm
món ăn ngày Tết. Này là thịt đông, thịt kho tàu, giò lụa,
măng hầm. Cha sắp mâm ngũ quả, dán thêm vài tấm liễn đỏ cạnh
bàn thờ ông bà, hay đi chọn mua phong pháo, có khi còn đem
phơi để đốt sao cho nổ giòn đêm Giao Thừa. Trước đó đã đi
chọn nhành mai hay nhánh đào có thể trổ nhiều cánh ba ngày
Tết.
Không khí chuẩn bị Tết trong
gia đình đôi ba thế hệ thật đầm ấm. Nhất là có thêm anh chị,
cô chú đi học hay đi làm xa về ăn Tết, nhà càng thêm đông
vui. Ngày Tết là dịp đoàn viên, hội ngộ cho người xa nhà mà.
Ngoài phố là chợ hoa, là hội chợ kéo về dựng rạp, hô lô-tô,
lắc bầu cua xí ngầu hay trình diễn mô-tô bay. Những sòng bài
gia đình quây quần để vui nhiều hơn ăn thua. Ít ra đó là
những gì về hình ảnh ngày Tết thanh bình mà thế hệ tuổi thơ
của không ít người từng trải qua.
Nhưng không khí Tết không chỉ
rạo rực, vui nhộn bề ngoài ngần đó. Nó còn mang những yếu tố
tâm linh, tinh thần qua tập tục ngày Tết. Nghi thức cúng
kiếng đưa tiễn ông Táo, đón ông bà là để tưởng nhớ tiền
nhân, nhắc nhở cội nguồn. Kiêng cữ đầu năm hay ước vọng may
mắn cho mình, cho người qua câu chúc Tết là cách nhắc nhau
về cách xử thế. Tin vận may để có niềm hy vọng, lạc quan. Kỵ
điềm dữ để không to tiếng, giữ hòa khí.
Đón Xuân cũng là lẽ tự nhiên
khi con người cũng cần song hành cùng chu kỳ tự nhiên. Đêm
Giao Thừa, người ta tin rằng đó là thời khắc thiêng liêng
của đất trời, tống biệt điều xấu năm cũ đi để nghinh chào
điều tốt lành năm mới. Ngày Tết, người ta dễ bỏ lỗi cho
nhau, ăn nói hòa ái, đối xử ân cần. Trong diện mạo tươi vui,
lời lẽ ân cần và những lời cầu chúc sức khoẻ hay tài lộc,
ngày Tết thắt chặt gia đình, bạn hữu, cộng đồng lại với
nhau. Há đó không phải điều tích cực để khởi đầu một năm mới
và thực hiện, cổ súy suốt trong năm trước một xã hội vốn đã
lay đảo những giá trị đạo đức?
Trong đời sống tâm linh, khi
người ta thắp nén nhang, mời cúng ông bà, tổ tiên về cùng
đón Tết là cách tưởng nhớ tiền nhân, nhắc nhở cội nguồn.
Khấn nguyện đầu năm theo đức tin tôn giáo để giữ mình biết
sống cho bác ái, công chính và tử tế theo đức tin. Mỗi năm,
những ngày Tết lại tái diễn, hoà mình trong văn hoá và nghi
thức truyền thống của gia đình và cả một dân tộc có lịch sử
lâu đời như vậy, ắt cũng điều nên làm.
Học giả Tây học Phạm Quỳnh,
chủ bút Nam Phong Tạp Chí, có lần nhận xét trong các tiểu
luận của mình rằng, những điều như vậy là văn hóa và tập tục
ngày Tết của người dân Việt, chẳng là điều mê tín. Chúng chỉ
là những tập tục biểu hiện về một ước vọng tốt đẹp cho một
năm mới, đã có hàng bao đời qua. Vì con người cần có những
lúc để niềm tin, ước vọng bùng thắp giữa cuộc tồn sinh còn
lắm điều lo nghĩ. Họ cần có những lúc của mỗi năm, để nhắc
mình cần sống vị tha, khoan dung và chẳng chấp nê, những
điều mà tinh thần và truyền thống của những ngày Tết Việt
Nam mang lại.
Trong nước thì đã là thói
quen, tập tục của người dân làm sao bỏ được. Có chăng là vấn
đề tổ chức và hành chính của xã hội mà người ta có thể thay
đổi, điều chỉnh để đón Tết ra sao và bao lâu. Cứ bỏ đi những
hủ tục, nghi thức rườm rà, vui chơi lãng phí và giữ lại cái
hồn, cái tinh thần ngày Tết. Còn bỏ Tết sẽ là bỏ bánh chưng,
bánh dày vuông tròn nhắc sự hiếu nghĩa của hoàng tử Tiết
Liêu. Một tập tục ngàn đời, một văn hóa của dân tộc, tại sao
phải bỏ đi?
Nơi xứ người, những tất bật
hay điều kiện ắt chẳng thể nào cho phép giữ trọn vẹn cái hồn
ngày Tết đến vội qua mau như xưa. Nhưng bao lâu nữa, rồi nó
sẽ nhạt nhòa hay mất đi, chẳng ai có thể cả quyết. Bởi ngày
Tết không chỉ cảm xúc cá nhân mà là một cảm xúc cộng đồng,
một niềm vui số đông như đã nói trên. Mà đã là số đông thì
sức sống của hồn Tết tăng bội lần. Nhất là về ý niệm tinh
thần. Nó chẳng thể nào bị lụi tàn một sớm một chiều. Nên mỗi
năm thì ngày Tết vẫn hiển hiện rõ ràng đó đây để những người
con dân Việt cùng đón chào và gìn giữ.
Xin đón chào một năm mới Canh
Tý an khang, tốt lành đến mọi nhà.
|
|