|

Kitô giáo đang phát triển rất nhanh tại Trung Hoa Cộng
Sản. Nguyên nhân rất có thể là vì đức tin phù hợp với kỹ thuật khoa học hiện
đại.
Theo nhà xã hội học Rodney Stark, con số Kitô hữu tại Trung Hoa đang gia
tăng ở mức 7 phần trăm mỗi năm.
Rodney Stark và Xiuhua Wang là tác giả một cuốn sách xuất bản năm 2915 tựa
là A Star in the East: The Rise of Christianity in China (Ngôi Sao Phương
Đông: Sự Gia Tăng Kitô Giáo tại Trung Hoa). Stark tự coi mình là nhà sử học
xã hội và hiện là đồng giám đốc của Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo tại ĐH Baylor.
Hai tac giả trên ước tính rằng năm 1980, tại Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa,
chỉ có 10 triệu Kitô hữu, nhưng đến năm 2007, con số ấy là 60 triệu người,
nghĩa là tính trung bình, mỗi năm sự gia tăng lên tới 7%. Như thế có nghĩa
năm 2014, tổng số Kitô hữu tại Cộng Hòa này lên tới 100 triệu người.
Họ cho rằng sự gia tăng đáng kể trên do sự trở lại của những người được học
hành nhiều hơn. Đây là lớp người đang cảm nghiệm một thứ bất tương hợp nào
đó giữa nền văn hóa Á Châu cổ truyền và tính hiện đại trong lãnh vực khoa
học kỹ thuật, một bất tương hợp đang tạo ra lỗ hổng tâm linh mà chỉ có Kitô
Giáo mới lấp đầy.
Stark nói với hãng tin CNA ngày 14 tháng Tám vừa qua rằng các nhà trí thức
Trung Hoa xác tín cao độ rằng họ phải hướng về Tây Phương mới có thể hiểu
được thế giới họ đang sống… và họ xác tín rằng các tôn giáo Đông Phương
không tương hợp với thế giới hiện đại, do đó họ cần hướng về Tây Phương để
tìm triết lý và tôn giáo.
Theo Stark, các tôn giáo Đông Phương như Lão Giáo, Khổng Giáo và cả Phật
Giáo nữa, đều phản tiến bộ; tất cả đều cho rằng thế giới đang đi xuống so
với dĩ vãng vàng son, nên ta phải nhìn lại đàng sau, chứ không nhìn về đàng
trước. Không tôn giáo nào trong số này thừa nhận rằng ta có khả năng hiểu
được bất cứ điều gì đó về vũ trụ: vũ trụ này là một điều để ta chiêm niệm,
chứ không phải là một điều để chúng ta thử nghiệm và lên lý thuyết về, vốn
là việc thông thường của các nhà vật lý và hóa học. Quan điểm ấy không phù
hợp với thế giới mà Trung Hoa hiện đại đang cảm nghiệm.
Stark tin rằng xã hội kỹ nghệ không có chỗ đứng thích hợp trong các quan
điểm tôn giáo như trên. Và đây là động lực chính của việc Kitô giáo hóa
Trung Hoa. Nó giải thích tại sao những người Trung Hoa có học nhất đã hăng
say nhất trong việc gia nhập tôn giáo này.
Ông cũng cho rằng việc phát triển Kitô Giáo tại Trung Hoa sở dĩ đã diễn ra
ngay cả thời kỳ bách hại dữ dằn nhất thời Cách Mạng Văn Hóa của Mao Trạch
Đông, là vì “diễn trình trở lại này là một diễn trình vô hình; chính phủ
không thể nhìn thấy nó”.
Theo Stark, việc trở lại đạo chủ yếu diễn ra nhờ các mạng lưới xã hội, nên
nó vô hình đối với chính phủ. Ông cho rằng người Trung Hoa sống tại các khu
vực nông thôn trở lại Kitô Giáo nhiều hơn người thị thành vì các nối kết xã
hội của họ mạnh mẽ hơn, và nhờ thế, Kitô Giáo được truyền ở đó dễ dàng hơn.
Những cuộc gặp gỡ theo kiểu dựng lều của phong trào phục hưng (Revivalist
tent meetings) không phải là cách ở đây, vì ở đây, người ta tụ tập cách thân
mật hơn, âm thầm hơn.
Các nhà truyền giáo Công Giáo đã từng có mặt ở Trung Hoa từ thế kỷ 16, và
tới năm 1949, khi Cộng Sản kiểm soát toàn bộ đất liền, số người Công Giáo là
gần 3.3 triệu với hơn 5 nghìn nhà truyền giáo ngoại quốc. Nay con số ấy
khoảng trên dưới 13 triệu người.
Chính phủ Cộng Sản trục xuất tất cả các nhà truyền giáo ngoại quốc và lập ra
Hội Công Giáo Ái Quốc Trung Hoa, một thứ Giáo Hội Công Giáo do chính phủ
kiểm soát. Giáo Hội này hiện hữu đối nghịch với Giáo Hội hầm trú hiệp thông
với Tòa Thánh. Giáo Hội hầm trú này bị bách hại nặng nề và việc đề cử giám
mục thường không được nhà cầm quyền Trung Hoa nhìn nhận.
Tuy nhiên, theo Stark, việc tấn phong giám mục phụ tá Joseph Zhang Yinlin
ngày 4 tháng Tám vừa qua là tin quan trọng nhất, theo viễn tượng Công Giáo,
phát xuất từ Trung Hoa trong nhiều năm qua.
Đức Cha Zhang được cả chính phủ Trung Hoa lẫn Tòa Thánh công nhận, một việc
rất đáng chú ý, vì việc đề cử giám mục từng là phạm vi tranh chấp nổi bật
nhất giữa đôi bên trong suốt 60 năm qua.
Stark cho rằng đây là một thỏa thuận rất lớn vì suốt từ năm 1950, nhà cầm
quyền Trung Hoa vẫn bác bỏ sự dính líu của bất cứ tôn giáo nào có mối liên
kết với ngoại bang. Ông cũng cho rằng người Thệ Phản dễ dàng chấp nhận chính
sách này, nhưng người Công Giáo thì không. Đối với họ, không có chuyện bác
bỏ Rôma được.
Stark nhắc lại vụ tấn phong giám mục đầy sóng gió cho Đức Cha Thaddeus Ma
Daqin năm 2012: ngài vốn thuộc Hội Công Giáo Ái Quốc nhưng khi được tấn
phong, đã long trọng tuyên bố từ bỏ Hội này, khiến bị giam tại nhà cho tới
nay.
Dựa vào trường hợp trên, Stark cho rằng vì đã có sự thoả thuận giữa Bắc Kinh
và Vatican về việc cử nhiệm Đức Cha Zhang, nên không còn lý do gì khiến
người Công Giáo cứ tiếp tục hầm trú nữa. Ông cho rằng phần lớn người Công
Giáo Trung Hoa, kể cả những người Công Giáo Ái Quốc, đều là những người Công
Giáo đích thực, họ chỉ giả vờ “ái quốc” mà thôi.
Sự thay đổi trong ba năm nay, từ ngày tấn phong Đức Cha Ma tới ngày tấn
phong Đức Cha Zhang, quả là lớn lao: “Tôi hết sức ngạc nhiên trước sự thay
đổi này”.
Stark có phần thái quá khi cho rằng tại nhiều ngôi làng, các lãnh tụ Cộng
Sản địa phương công khai tuyên xưng đức tin Kitô Giáo của mình bằng cách đặt
Thánh Giá ở cửa ra vào, trên tường nhà. Ông cũng cho hay, tại các thành phố,
Kitô hữu kín đáo hơn, nhưng rất đông con cái nam nữ của các viên chức Cộng
Sản trở lại Kitô Giáo. Và nếu tới khuôn viên các đại học ưu tú, bạn sẽ hết
sức ngạc nhiên trước hiện tượng các Kitô hữu cảm thấy như ở nhà, theo cách
mà “bạn không thấy tại các cao đẳng Kitô giáo Hoa Kỳ”.
Thậm chí ông cho rằng có rất nhiều giáo sư Kitô Giáo, và Kitô Giáo mạnh nhất
tại các đại học nơi các đảng viên tương lai của Đảng Cộng Sản theo học. Đây
có thể là thành phần của điều đang xẩy ra ở hậu trường: càng ngày người ta
càng cảm thấy khó chịu khi phải đẩy lui Kitô Giáo.
Tiếp tục triệt hạ thánh giá
Nhiều người nhắc tới sự kiện mới đây: Đài Truyền Hình Trung Hoa, hôm thứ
Bẩy, 15 tháng Tám vừa qua, đã dành một chương trình đặc biệt về Đức Phanxicô
khi tường thuật lời lẽ hiệp thông của ngài đối với thảm họa nổ hóa chất tại
Thiên Tân khiến hơn 100 người chết và rất nhiều người bị thương.
Chương trình truyền hình trên cộng với việc tấn phong Đức Cha Zhang mới đây
được nhiều người chào đón như một dấu chỉ tích cực. Tuy nhiên, không ai quên
được sự kiện này: Chủ Tịch Trung Hoa, Xi Jinping, tiếp tục chính sách bài
Kitô Giáo của ông ta: các lực lượng an ninh nhà nước đục bỏ thánh giá khỏi
các tháp cao, vòng cung, mái nhà của gần 4,000 ngôi nhà thờ ở tỉnh Zhejiang.
Thành thử nhà báo John Allen cho rằng cần phải thận trọng trước sự cởi mở
của Trung Hoa đối với Đức Phanxicô, không nên giải thích quá lạc quan đối
với một câu truyện đã kéo dài cả 60 năm nay. Allen ngầm cho hiểu: đây có thể
chỉ là chiến lược “lùi một bước tiến hai bước” cũ mèm của Trung Hoa.
Về việc Đài Truyền Hình Trung Hoa dành chương trình đặc biệt nói về Đức
Phanxicô một cách có thiện cảm, theo Allen, chỉ là để phục vụ mục tiêu chính
trị ngắn hạn chứ không hẳn để khai quang nẻo đường tiến tới bang giao trọn
vẹn.
Mục tiêu ấy là cố gắng của Chủ Tịch Jinping trong việc làm tịt ngòi các chỉ
trích nội bộ cho rằng vụ nổ là do luật lệ an toàn kỹ nghệ không thỏa đáng.
Trong bối cảnh này, việc làm nổi lời hiệp thông đáng kính của các nhà lãnh
đạo thế giới, nhất là của giáo hoàng, sẽ làm dân Trung Hoa tin rằng đây là
việc làm của Ông Trời, chứ không hẳn do sơ xuất của con người.
Allen cho biết thêm rằng việc tấn phong Đức Cha Zhang cũng nhằm mục tiêu
chính trị ngắn hạn, tức làm dịu sự chống đối của người Công Giáo tại Tỉnh
Zhejiang trước việc các lực lượng an ninh chính phủ được huy động triệt hạ
các thánh giá khỏi gần 4,000 nhà thờ.
Chứ nếu nới rộng gọng kìm kiểm soát tôn giáo, tại sao họ không trả tự do cho
Đức Cha Ma Daqin bị giam đã hơn 3 năm qua?
Cho tới nay, vẫn còn ít nhất 2 vị giám mục Công Giáo khác và 6 vị linh mục
đang ngồi tù tại Trung Hoa từ năm 1997. Mới tháng Hai vừa qua, thân nhân của
Đức Cha Cosmas Shi Enxiang, 94 tuổi, được nhà cầm quyền thông báo là ngài đã
qua đời. Đó là tin tức đầu tiên về vị giám mục này kể từ ngày ngài bị bắt
cách nay 14 năm, đúng vào Thứ Sáu Tuần Thánh năm 2001; hết phân nửa thời
gian này, ngài phải lao động khổ sai ở tuổi trên 80!
Chính vì thế, các chuyên gia lâu đời về tự do tôn giáo khó có thể vội kết
luận rằng các dấu hiệu cởi mở trên có tính quyết định.
Riêng đối với Vatican, phương thức lâu nay vẫn là hướng về hòa giải với Bắc
Kinh qua việc nhấn mạnh rằng: người ta có thể vừa là người Công Giáo tốt vừa
là một công dân Trung Hoa hết dạ trung thành. Điều này có nghĩa tránh né bất
cứ tuyên bố hay cử chỉ công khai nào xem ra khiêu khích và tìm đủ dịp để
chứng tỏ thiện chí. Phương thức này có thể được coi như một phán đoán tốt,
nhưng cũng có thể bị coi như một thiếu gân cốt, tùy theo quan điểm từng
người. Dù sao, theo Allen, không nên vội vã ngả theo một trong hai suy đoán
vừa kể.
Stark cũng tường trình về vụ triệt hạ thánh giá tại tỉnh Zhejiang nhưng lại
cho rằng thứ bách hại có tính địa phương hóa này có thể vì người đứng đầu
tỉnh ấy tỏ ra phẫn nộ trước việc nới lỏng tại các nơi khác. |