|
Phỏng vấn Linh Mục Jimmy Dabhi, người Ấn Độ, dòng
Tên, về nỗ lực xây dựng một xã hội dân chủ cho dân nước Afghanistan
Hồi thượng tuần tháng 12 vừa qua tổng thống Barack Obama đã bất thình
lình viếng thăm các binh sĩ Mỹ đang chiến đấu tại Afghanistan. Ông tuyên
bố với các chiến binh rằng Hoa Kỳ sẽ chiến thắng các lực lượng hồi khủng
bố Taliban và Al Qaeda và Hoa Kỳ sẽ rút quân khỏi Afghanistan vào năm
2014, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình là giúp thiết lập nền dân chủ
tân tiến tại đây.
Trong thời gian qua các lực lượng Taleban và các lực lượng hồi thuộc
phong trào khủng bố Al Qaeda đã liên tục tấn công các đoàn xe vận tải
tiếp viện cho quân đội Mỹ từ Pakistan sang Afghanistan khiến cho tình
hình chiến sự nóng bỏng. Tổng thống Hamid Karzai và chính phủ của ông
cũng như quân đội Afghanistan tỏ ra qúa yếu ớt, không kiểm soát được
tình hình trong nước, và cũng không đủ khả năng bảo đảm an ninh cho dân
chúng. Afghanistaan rộng 645.500 cây số vuông, có gần 32 triệu dân, 84%
theo Hồi giáo Sunnít, 15% theo Hồi giáo Shiit, với 4 triệu dân sống ở
nước ngoài, trong đó có 1,2 bên Iran, 2 triệu bên Pakistan và số còn lại
trong vùng Trung Á.
Sự hiện diện của các lực lượng quân sự Hoa Kỳ và các nước đồng minh tây
âu khiến cho tình hình Afghanistan càng trở nên phức tạp hơn. Trong bức
khảm đá mầu Afghanistan người ta có thể nhận ra nhiều tác nhân gây ra
tình trạng bất ổn trong tại đây. Các lực lượng hồi cuồng tín Taleban
không phải là các nhóm duy nhất có trách nhiệm đối với tình trạng bất an
hiện nay tai Afghanistan. Vì trong nhiều cách thế khác nhau còn có các
”chủ nhân ông chiến tranh” địa phương, các tổ chức tội phạm buôn bán ma
túy, các nhóm chuyên chở ma túy, các tổ chức tội phạm buôn gỗ, các tổ
chức an ninh địa phương và quốc tế, các tranh chấp chính trị, các lợi
lộc kinh tế và thương mại, sự can thiệp của các quốc gia láng giềng và
các tác nhân quốc tế... tất cả đễu góp phần tạo ra tình hình bất ổn tại
Afghanistan. Và trong một nghĩa nào đó, sự bất ổn này cũng đồng thời là
một ”phước lành” đối với nhân lực ngoại quốc và cả các cơ cấu của Liên
Hiệp Quốc nữa.
Các nhà phê bình sự hiện diện ồ ạt của các lực lượng nước ngoài cho rằng
sự bất ổn này có thể giảm thiểu sự tự do đi lại của các nhân viên nước
ngoài, nhưng cũng gia tăng các lợi nhuận kinh tế cho các nhóm liên quan
tới tình hình nguy hiểm này. Cả khi không kể tên các nhóm hay các nhân
vật làm ăn phát tài nhờ tình hình bất ổn này, hòa bình tại Afghanistan
sẽ khiến cho nhiều tổ chức làm giầu nhờ chiến tranh Afghanistan mất đi
các mối lợi của mình.
Trong tình trạng ”diều hâu rỉa xác đó” sự phát triển xem ra chỉ là một
tiến trình từ trên xỉa xuống, mà không có, hay ít có, sự tham gia của
người dân vào việc đưa ra các chương trình, áp dụng, thực hiện và phổ
biến chương trình phát triển. Trên một vài khía cạnh, sự phát triển này
xem ra được chỉ thị bởi các nhu cầu của các người cho, hơn là các nhu
cầu của dân chúng là người nhận các viện trợ phát triển. Các tổ chức phi
chính quyền cũng được thúc đẩy thực hiện các dự án đòi hỏi nhiều dấn
thân trong các thời hạn rút ngắn, bằng cách sử dụng các ngân qũy trợ
giúp của cộng đồng quốc tế. Một nhân viên của tổ chức chống đói tại
Afghanistan nói rằng ”điều chúng ta hiện thấy tại đây là sự lớn lên
nhưng không phải là sự phát triển”. Các tổ chức phi chính quyền làm việc
theo các mục đích và cung cách riêng trong một tình trạng không tin
tưởng và không trao đổi với chính quyền Kabul. Sự bất tín nhiệm này có
thể giảm bớt, nếu có sự trong sáng, đáng tin cậy và hữu hiệu của các
chương trình trợ giúp. Nhưng hhó có thể đạt được điều này, nếu các tác
nhân phát triển không đặt quyền lợi và thiện ích của người dân lên hàng
đầu, chứ không phải các lợi lộc của riêng họ. Cần phải có thời gian để
thay đổi nền ”văn hóa tùy thuộc sự trợ giúp” của các tổ chức Liên Hiệp
Quốc, trở thành việc ý thức dấn thân cụ thể, tham dự vào tiến trình lớn
lên và bình định đất nước. Các tổ chức phi chính quyền địa phương cho
rằng cần phải hiểu biết tình tình và lắng nghe người dân địa phương
nhiều hơn. Nhưng nhất là làm sao để chính người dân có thể tự nâng đỡ sự
phát triển của chính họ, chứ không chờ đợi sự trợ giúp quốc tế, và coi
nó như một cái giếng không đáy dưỡng nuôi các lợi lộc sâu rộng, nhưng có
nguy cơ không đạt các mục đích đề ra.
Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn một số nhận định của
Linh Mục Jimmy Dabhi, người Ấn Độ, dòng Tên, về nỗ lực xây dựng một nền
dân chủ cho dân nước Afghanistan. Cha Dabhi là chuyên viên xã hội học và
là giám đốc Học viện nghiên cứu phát triển Afghanistan, viết tắt là
ARDI. Học viện này là một tổ chức phi chính quyền được thành lập năm
2009 với mục đích trả lời cho các thách đố tái thiết Afghanistan, cũng
như đồng hành với trật tự mới trên bình diện xã hội, văn hóa và kinh tế.
Qua dấn thân nghiên cứu và giáo dục, Học viện giúp đẩy mạnh tiến trình
phát triển nhân bản, gây ý thức cho các nhóm xã hội bị gạt bỏ ra ngoài
lề xã hội, và tài thiết đất nước bị biết bao nhiêu thương tích vì chiến
tranh. Để đạt các mục tiêu này Học viện ARDI có các sinh hoạt nghiên cứu
xã hội, giáo dục và các sáng kiến phát triển, đặc biệt là cộng tác với
các học viện địa phương, các tổ chức phi chính quyền và các đại học,
cũng như qua các sách vở tài liệu, có sự cộng tác của nhiều người trẻ
Afghan.
Hỏi: Thưa cha Dabhi, nền văn hóa lớn trong qúa khứ của dân tộc
Afghanistan còn lại những gì, và hiện nay nền văn hóa này phát triển
theo các đường hướng nào?
Đáp: Nền văn hóa không bao giờ đứng yên một chỗ, nhưng luôn luôn thay
đổi và uốn nắn mình theo các trạng huống, tình hình xã hội, chính trị,
kinh tế cũng như sự giao thoa gặp gỡ với các nền văn hóa và các dân tộc
khác. Đây là trường hợp của Afghanistan. Chẳng hạn có các công trình tái
thiết các đài kỷ niệm và các nơi lịch sử, văn chương, thơ phú, âm nhạc
và nghệ thuật, là những thứ đã bị cấm dưới chế độ của người Taleban,
nhưng nay được khuyến khích và tái phục hồi từ từ. Cũng nên ghi nhận
rằng ngoài các đồ vật và các dinh thự đền đài, còn có các thói quen, các
tập tục, các kiểu sống như thành phần của nền văn hóa nữa. Và ở đây có
thể nhận thấy các kỳ thị phong kiến, phụ hệ và kiểu tính dục còn sâu đậm
trong xã hội chung sống với sự tân tiến của kiểu may mặc và mốt sống.
Người ta đang chứng kiến sự phát triển của một nền văn hóa tiêu thụ
trong một nước, trong đó có thể mua các điện thoại di động tối tấn nhất,
nhưng hệ thống đường xá lại rất là tồi tệ, kể cả trong thủ đô Kabul.
Cũng giống nhiều xã hội khác, ở đây nam giới được nhiều tự do và quyền
bính hơn nữ giới trong lãnh vực chính trị cũng như trong lãnh vực kinh
tế, trong môi trường giáo dục cũng như trong lãnh vực y tế và giải trí.
Thế rồi có vài nền văn hóa của các nhóm chủng tộc địa phương, cũng bảo
thủ và có tính cách phụ hệ sâu đậm hơn các chủng tộc khác.
Hỏi: Tại Afghanistan có một xã hội dân sự, các thành phần cốt cán gồm
giới trí thức và các cơ cấu văn hóa có thể nắm giữ vai trò trung gian
giữa khuynh hướng bộ tộc, chính trị và niềm tin tôn giáo không thưa cha?
Đáp: Nói chung, xã hội dân sự khác với các cơ cấu của chính quyền và
lãnh vực lợi lộc, và nó không đại diện cho các cơ cấu và lãnh vực lợi
lộc này. Trong nghĩa hẹp, có một xã hội dân sự trong mọi quốc gia, mặc
dù theo nhiều mức độ khác nhau. Vấn đề đó là nó mạnh mẽ, đa nguyên và
hướng tới công ích tới mức nào. Một nền dân chủ càng sinh động bao
nhiêu, thì xã hội của nó càng sinh động bấy nhiêu. Afghanistan là một
nền dân chủ mới lên, vì thế xã hội dân sự của nó cũng mới. Có rất nhiều
vấn đề xã hội và các vấn đề khác như: nạn vi phạm các quyền con người,
các kỳ thị tôn giáo, chủng tộc, và vùng miền, nạn gian tham hối lộ, con
ông cháu cha, là những tệ đoan trong lúc này xem ra không thể vượt thắng
được. Do đó, các cơ cấu giáo dục cũng không thoát khỏi cảnh gian tham
hối lộ và bị chính trị hóa, và hậu qủa là nó không thể đào tạo một tầng
lớp trí thức giúp củng cố xã hội dân sự. Cần phải nghiên cứu nhiều hơn
về các đề tài xã hội, và dấn thân nhiều hơn qua các sáng kiến xã hội và
một sự tham dự cụ thể hơn của thế giới đại học vào cuộc sống của xã hội
dân sự. Hàng lãnh đạo tôn giáo có ảnh hưởng lớn trên dân chúng, nhưng
lại không dấn thân nhiều để tranh đấu cho các quyền con người và cho một
sự độc lập tư tưởng lớn hơn.
Hỏi: Thưa cha, thế đâu là các chướng ngại cản ngăn một sự phát triển
đích thật của Afghanistan, và đâu là vai trò của tôn giáo liên quan tới
vấn đề này?
Đáp: Còn có rất nhiều câu hỏi có tính cách sinh tử, rộng mở đối
với sự phát triển của dân nước Afghanisan. Ở đây tôi chỉ có thể kể ra
một vài chướng ngại: như sự nghèo túng bao gồm việc thiếu an ninh thực
phẩm, việc săn sóc sức khỏe thiếu thốn, dân chúng không được che chở
chống lại cái gía lạnh của khí hậu khắc nghiệt trong mùa đông, hố sâu
phân cách giữa người giầu và người nghèo gia tăng, sự kỳ thị phái tính,
việc quản trị yếu kém, tình trạng phung phí các ngân khoản trợ giúp, sự
trợ giúp không hữu hiệu, nạn gian tham hối lộ, nền văn hóa lệ thuộc
trong một quốc gia trong đó 90% ngân qũy phát xuất từ các trợ giúp quốc
tế. Thế rồi Afghanistan là một Cộng hòa hồi giáo, vì thế tôn giáo quan
trọng vì là phần của cuộc sống quốc gia. Tại đây niềm tin hồi giáo được
coi như yếu tố thuận tiện cho sự phát triển nhân bản, tuy nhiên cũng có
các yếu tố mạnh mẽ của khynh hướng bảo thủ và qúa kích tôn giáo, không
đươc mọi người thừa nhận.
Hỏi: Sự hiện diện ồ ạt của các lực lượng nước ngoài có nắm giữ vai
trò nào trong việc xây dựng một nước Afghanistan tân tiến hơn hay không
thưa cha?
Đ: Cộng đồng quốc tế vừa được đánh giá cao vừa bị nghi ngờ, đặc biệt là
lực lượng quân sự Mỹ. Đôi khi người ta có cảm tưởng sự hiện diện đó được
nhân nhượng, bởi vì nếu không có sự trợ giúp của nó, nền kinh tế trong
nước sẽ sụp đổ. Chắc chắn là sự hiện diện này của quốc tế trợ giúp dân
nước Afghanistan rồi, đặc biệt trong việc tái thiết hệ thống hành chánh,
hệ thống học đường, y tế, bàn giấy, và quân đội. Các bạo lực và báo thù
gia tăng bởi sự hiện diện của cộng đồng quốc tế, nhất là của các lực
lượng thuộc khối Liên Minh Bắc Đại Tây Dương NATO. Nhưng cũng đúng là
người ta lo sợ rằng việc quốc tế rút quân khỏi Afghanistan có thể tạo cơ
hội cho các kẻ cuồng tín trở lại nắm chính quyền, và đất nước
Afghanistan sẽ lại rơi vào một cuộc nội chiến đẫm máu.
Hỏi: Như là người không phải gốc Afghanistan và cũng không phải là
người theo Hồi giáo, kinh nghiệm của cha đã như thế nào?
Đáp: Cho tới nay tôi không gặp khó khăn nào trong tư cách không phải là
người theo Hồi giáo. Dân chúng đối xử tốt đối với chúng tôi là người ấn
Độ, và như là giáo sư tôi được thường dân tôn trọng. Căn cước kitô của
tôi không phải là một vấn đề đối với tôi cũng như đối với đa số dân sống
tại đây. Chắc chắn có người nghi ngờ đối với các lý do sự hiện diện của
tôi tại Afghanistan và tình yêu thương của tôi đối với dân nước này,
nhưng điều này cũng thuộc cuộc sống thôi... Đây cũng là kinh nghiệm tôi
đã cảm nhận bên Ấn Độ, từ phía những người Ấn có khuynh hướng duy ái
quốc qúa khích, mặc dù tôi cũng là người Ấn. Việc tiếp xúc với các sinh
viên học sinh và với các đồng nghiệp Afghan cho tới nay tích cực chứ
không phải tiêu cực. Sống ở đây, tôi nhận thấy rõ ràng hơn sự kiện đa số
các tâm tình chống hồi giáo đã do các hành động của một thiểu số gây ra,
và rốt cuộc chúng tạo ra sự nghi ngờ đối với sự tùy thuộc quốc gia của
biết bao nhiêu người hồi, cũng như tình yêu thương của họ đối với những
người khác. Dĩ nhiên, cũng có những lúc tôi cảm thấy không có an ninh và
tôi sợ hãi chứ. Tôi đã chứng kiến vài vụ nổ, và mới chỉ cách đây có hai
tháng thôi đã xảy ra một vụ khủng bố tự sát bằng bom tàn phá một bàn
giấy cách nơi tôi ở 50 mét. Nhưng đối với các anh chị em Afghan của tôi,
thì chẳng có gì là mới mẻ cả, họ đã quen sống cuộc sống thường ngày như
vậy rồi. Chính các khát vọng của thường dân, của các trẻ em, của các
sinh viên học sinh động viên tinh thần của tôi. Ước muốn hiểu biết trao
ban sức mạnh cho những người sống ngoài lề xã hội. Sư tham gia nhiều hơn
của nữ giới vào cuộc sống công cộng và trong xã hội dân sự là dấu chỉ
giúp hy vọng rằng một sự phát triển nhân bản là điều có thể thực hiện
được, vượt ngoài các khó khăn có thể gặp phải. |