|
Hoa muôn
sắc con dâng trước tòa
Màu tươi thắm hương ngát tốt xinh
Hoa muôn sắc con dâng trước tòa
Còn thua kém tươi Mẹ Chúa Thiên đình…
Mỗi khi nghe những lời hát trên thường được hát khi tháng hoa về, tôi
như được sống lại những mùa hoa khi còn ở gíao xứ quê nhà lúc còn ở tuổi
niên thiếu.
Mỗi lần tháng hoa về ở gíao xứ quê tôi vui lắm. Có lẽ tháng hoa là tháng
vui nhất trong năm. Vui vì trong suốt cả tháng hoa tuần nào cũng có rước
kiệu Đức Mẹ và dâng hoa. Khi đó giáo xứ được chia thành bốn khu mang tên
bốn hướng là các khu Đông, khu Tây, khu Nam và khu Bắc. Mỗi Chúa nhật
đều có một khu đảm trách việc rước kiệu và như vậy là vừa đủ bốn lần
rước kiệu và dâng hoa trong suốt cả tháng hoa.
Mỗi lần có rước kiệu thì không phải chỉ có khu nào đảm trách việc rước
kiệu mới náo nhiệt mà cả giáo xứ đều náo nhiệt. Khu đứng ra tổ chức rước
kiệu thì dĩ nhiên là bận rộn với nhiều công việc phải chuẩn bị như trang
hoàng kiệu Đức Mẹ, làm kiệu hoa, cổng chào, giăng cờ ngũ sắc và cờ Hội
thánh v.v. Nhưng ở ba khu còn lại cũng nhộn nhịp không kém. Ai làm gì
thì làm nhưng vào ngày rước kiệu đều không quên nhắc nhau nghỉ việc sớm
để còn về sửa soạn cho kịp tham dự cuộc rước.
Ngày hôm đó ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, mặt tươi như hoa, cười cười nói
nói kéo nhau đến địa điểm theo giờ ấn định. Tại đây mọi người sẽ nhập
vào đoàn thể của mình tùy theo tuổi tác hay giới tính. Ở độ tuổi thiếu
niên như chúng tôi thì vào đoàn Nghĩa binh Thánh thể. Các thanh niên
thanh nữ thì có hội thanh niên, hội Con Đức Mẹ, hội hát. Cao tuổi hơn
nữa thì có hội Phạt ta, hội Dòng ba v.v.
Cuộc rước sẽ xuất phát từ một điểm nào đó trong khu để từ đó rước về nhà
thờ. Những buổi rước kiệu của khu tôi ở thường xuất phát từ nhà ông nội
tôi vì nhà ông tôi có cái sân gạch tương đối rộng tạm đủ cho việc tập
trung chuẩn bị cuộc rước, vả lại lúc đó ông tôi cũng là một chức sắc
trong giáo xứ.
Trên đường về nhà thờ, ngoài những lúc hát hay đọc kinh, thỉnh thoảng
hội kèn Tây trỗi lên những bản nhạc hùng tráng có sức thôi thúc lòng
người làm cho ai nấy đều phấn khởi. Bên cạnh đó âm thanh từ trống lớn,
trống con, chũm chọe quyện vào nhau nghe rất vui tai. Riêng hội trắc với
cách gõ những thanh trắc vào nhau rất nhanh và nhịp nhàng vừa tạo ra
những âm thanh dòn dã, trông lại rất đẹp mắt.
Khi đoàn rước vừa về đến nhà thờ thì chuông đổ hồi chào mừng đoàn rước.
Khi tiếng chuông vừa dứt vào lúc mọi người đã ở bên trong nhà thờ thì
mọi người cùng cất cao tiếng hát:
Lạy Mẹ là ngôi sao sáng
Soi lối cho con lúc vượt biển thế gian …..
Kiệu Đức Mẹ được đặt sát gian cung thánh hướng về phía giáo dân. Buổi
dâng hoa do các thiếu nữ đảm trách diễn ra liền sau đó thu hút sư chú ý
theo dõi của mọi người. Cuộc rước kiệu sau cùng được kết thúc bằng buổi
chầu Thánh thể sốt sắng.
Quang cảnh những buổi rước kiệu ở giáo xứ quê tôi những ngày xa xưa đã
in đậm trong ký ức thỉnh thoảng lại trở về trong những giấc mơ. Tôi đã
nhiều lần mơ thấy mình hòa lẫn trong đoàn người rước kiệu, thích thú
nghe tiếng kèn, tiếng trống rất quen thuộc khi tỉnh dậy vẫn còn tiếc
ngẩn tiếc ngơ. Rời xa quê hương với biết bao kỷ niệm của thời niên
thiếu, tôi vẫn ấp ủ niềm ao ước có một ngày được trở về thăm lại giáo xứ
quê nhà và để được đi trên con đường mà tôi đã nhiều lần đi rước kiệu
nhưng rồi vì lý do này lý do khác điều mong ước của tôi vẫn chưa thể
thực hiện.
Có lẽ không có mấy người giáo hữu hiểu rõ tháng hoa đã có từ bao giờ và
xuất phát từ đâu nhưng chắc chắn ai cũng đều biết tháng hoa đã được Giáo
hội dành riêng để tôn kính Đức Mẹ. Trong cuộc sống hàng ngày người ta
tặng hoa cho nhau để tỏ tình yêu, để chúc mừng người thành đạt hay người
vừa mới hồi phục sau cơn bệnh, vừa thoát khỏi hiểm nguy; người ta tặng
hoa cho những ca sĩ, cầu thủ, tài tử điện ảnh v.v. được ngưỡng mộ; người
ta tặng hoa cho những người khải hoàn trở về sau khi hoàn thành một công
việc nào đó; người ta cũng còn gửi vòng hoa để bày tỏ sự thương tiếc đối
với người qúa cố hay bày tỏ sự chia sẻ đối với thân nhân của người qúa
cố. Hoa đã trở thành biểu tượng của tình yêu, của sự qúy mến, kính
trọng, sự biết ơn, ngưỡng mộ hay thương tiếc…Trong tháng hoa người Công
giáo dâng lên Đức Mẹ những đoá hoa với tâm tình của con cái tôn kính Mẹ
Lành.
Theo Linh mục Đinh Lập Liễm trong một bài viết về tháng hoa thì trong
các loại hoa có tới: 234 loại hoa mầu trắng, 220 loại hoa màu vàng, 144
loại hoa màu chàm, 72 loại hoa màu tím, 39 loại hoa màu xanh, 12 loại
hoa màu vàng cam, 4 loại hoa màu da mận, 2 loại hoa màu đen.
Tuy nhiên trong các buổi dâng hoa ta thường chỉ thấy có 5 sắc hoa tượng
trưng cho 5 nhân đức của Đức Mẹ là:
- Hoa trắng chỉ sự trong sạch của tâm hồn
- Hoa tím chỉ sự tuân phục thánh ý Chúa
- Hoa vàng chỉ đức mến vẹn toàn
- Hoa xanh chỉ sự trọn lành thánh thiện
- Hoa đỏ chỉ sự hy sinh hãm mình.
Người Công giáo Việt Nam vốn có lòng mộ mến Đức Mẹ cách đặc biệt. Chỉ
cần nhìn vào con số người hàng năm hành hương đến La Vang, Trà Kiệu, Bãi
Dâu, Tà Pao v.v. hay nhìn vào con số người ngày ngày đứng trước hang đá
Đức Mẹ ở khắp các giáo xứ đủ thấy lòng tin của người Công giáo Việt Nam
vào Đức Mẹ mãnh liệt đến chừng nào.
Có một câu chuyện về một bà lão sống ở một vùng quê Việt Nam. Bà lão này
nghèo lắm và như người ta thường nói “đã nghèo còn gặp cái eo”, bà lão
gặp hết điều bất hạnh này đến bất hạnh khác. Tuy nhiên không bao giờ
người ta thấy bà than thở với ai mà ngược lại bà vẫn sống an vui như thể
bất hạnh chưa bao giờ đến với bà. Ai cũng lấy làm lạ không thể hiểu được
tại sao bà có thể có thái độ bình thản đến thế cho đến một hôm có người
đến gặp bà và đề cập đến điều mà nhiều người đang thắc mắc.
Bà lão cười hiền từ đáp lại rằng vì bà có Đức Mẹ. Người đối diện với bà
không phải là người Công giáo nên không hiểu được ý của bà đã yêu cầu bà
nói rõ thêm. Cũng lại với nụ cười hiền lành bà lão lấy ví dụ có hai
người đang chới với trên dòng nước. Trong hai người này có một người vớ
được một vật nổi có thể dùng làm phao còn người kia thì không. Bà lão
nói tiếp người có được chiếc phao chắc chắn là rất bình tĩnh vì có hy
vọng được cứu vớt còn người kia sẽ vô cùng hoảng hốt. Bà lão kết luận
Đức Mẹ mà bà tôn kính chính là chiếc phao trong cuộc sống của bà. Bà đã
phó thác mọi sự cho Đức Mẹ nên chẳng còn lo lắng, băn khoăn gì.
Một người bạn của tôi nói rằng mỗi khi có điều gì muốn tâm sự, muốn thổ
lộ nỗi lòng hay muốn xin ơn, ông thích chạy đến với Đức Mẹ hơn là đến
kêu cầu cùng Chúa. Có lẽ không phải chỉ có một mình ông nghĩ như vậy.
Tuy nhiên một số người lại cho rằng làm như vậy là không đúng vì Đức Mẹ
cũng chỉ là loài thụ tạo. Họ sợ rằng việc sùng kính Đức Mẹ có thể làm
sao nhãng hay giảm bớt sự tôn thờ đối với Thiên Chúa.
Thật ra khi ta chạy đến kêu cầu cùng Đức Mẹ cũng chính là nhờ Đức Mẹ cầu
thay nguyện giúp với Chúa. Quyền năng mà Đức Mẹ có được để ban phát cho
ta ơn này ơn nọ tất cả đều từ Thiên Chúa mà ra. Thiên Chúa chắc chắn sẽ
hài lòng khi thấy Đức Mẹ được tôn kính. Giáo hội đã dành đến hai tháng
(tháng hoa và tháng Mân côi) và nhiều ngày khác nữa trong lịch Phụng vụ
để tôn vinh Đức Mẹ cho thấy Giáo hội muốn con cái mình dành nhiều thời
gian để tôn kính Mẹ Maria. Vì vậy việc sùng kính Đức Mẹ không có gì cần
phải bàn cãi.
Trong tháng hoa, để tỏ lòng tôn kính Mẹ, nếu có thể ta hãy dâng lên Đức
Mẹ những bông hoa tươi thắm. Đồng thời ta cũng cần dâng lên Đức Mẹ những
bó hoa thiêng liêng được đan kết bằng những hy sinh, hãm mình, bác ái
v.v. Trong đời sống hàng ngày nếu ta biết chấp nhận nghịch cảnh và coi
đó như những đoá hoa đem dâng cho Đức Mẹ thì chắc chắn sẽ rất đẹp lòng
Đức Mẹ
Tháng Hoa 2009
|