Ngày 07 Thánh Xíttô II, giáo hoàng và các bạn tử đạo, Thánh Cajêtanô, linh mục Đón nhận khoảng thời gian rảnh rỗi được tặng ban Kỳ nghỉ là khoảng thời gian rảnh rỗi, là lúc sổ ghi chép không còn đầy những công việc cần làm nữa. Đây quả là cơ hội tốt để chúng ta nghỉ ngơi sau những tháng ngày làm việc và học tập. Thậm chí, đối với những người không đi du lịch, nhịp sống thường ngày có vẻ chậm lại và ít vội vã hơn...Thật là một cảnh tượng dễ chịu, đáng mơ ước. Chỉ qua một đêm, chúng ta chuyển từ trạng thái bận rộn với những công việc thường ngày, sang trạng thái rảnh rỗi. Ngoài ra, thời gian này cũng có khả năng mở ra cho ta những cuộc gặp gỡ: chính Chúa Giêsu chỉ ra cho ta thấy điều đó, theo lời thánh Phaolô nói, há chẳng lẽ Người lại không tự hiến mình cho chúng ta trong sự trút bỏ vinh quang hay sao? Điều mà chúng ta nghe, được thánh Phaolô lặp lại và đưa vào thư gửi tín hữu Philiphê khi nói về Đức Kitô: "...Người lại còn hạ mình…," (P12,6-8). Động từ dùng ở "Người hạ mình" trong tiếng gốc Hy Lạp còn sống sượng hơn: "Người thành rỗng không". Khi Thiên Chúa tỏ mình ra nơi Đức Giêsu thì "Người tự trút hết". Và nếu kỳ nghỉ ngắn ngủi có khả năng đưa ta đến sự thiếu vắng bất tận của Thiên Chúa thì sao? Hãy tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi được ban tặng, nhưng đừng quên khoảng thời gian này luôn có thể khiến chúng ta gặp những biến cố nội tâm. Và như vậy, điều gì còn lại khi chẳng có gì để làm? Cuối cùng, có thể là lúc đó hãy tận dụng quãng thời gian nghỉ ngơi mà chỉ duy nhất Thiên Chúa ban tặng. Benoît Lobet |