|
Ngày 26
Trời
mới
đất mới
Nếu
ta thừa nhận rằng Thiên Chúa can thiệp vào lịch sử thế giới, đến nỗi chính
Ngài đã xuống thế gian, và Ngài vẫn còn can thiệp nhờ Thánh Thần của Ngài,
thì ta không thể
hạn chế thái độ chờ đợi của tâm hồn lẽ ra phải là thái độ của chính chúng
ta; nhưng toàn thể con người phải dấn
thân vào đó. Hơn
nữa, chờ đợi đây
không phải là chờ đợi sự đổi mới của một thế giới
tương lai, như thể thế giới
hiện tại sẽ mất đi, và thay vào đó là một thế giới mới, nhưng chính lúc này,
và với những nhân tố của thế giới hiện tại, mà chúng ta mong đợi sự hình
thành của một tân thế giới
đã khởi sự từ trước. Khi nghĩ đến
những tác động thần thánh, chúng ta luôn có thói quen "sao chép" đến sự
can thiệp theo cách chúng ta hành động. Sự đổi mới
này được thực hiện theo nhũng hình thức có sẵn, và ta có thể nói rằng sự
mong đợi một thế giới mới không đơn
thuần là thụ động, nhưng ta phải làm việc để biến
đổi
bản chất của một thế giới có cấu
trúc hiện tại.
Việc
chờ đợi sự đổi mới
con người và thế giới của chúng ta, sẽ huy động tất cả cơ
quan hàm chứa
sức
sống trong chúng ta, và đưa chúng ta vào nhiệm vụ chung, là tái dựng
lại một tương lai mà có khả năng chúng ta sẽ chạm đến những
chặng đầu
tiên.
Adrien Nocent, đan sĩ dòng Bênêđictô |