|
MÙA THƯỜNG NIÊN NĂM I |
|
Thứ Năm Tuần VIII |
|
Bài Đọc I: (Năm I) Hc 42, 15-26 "Các công trình của Chúa đầy ánh vinh quang của Người". Bài trích sách Huấn Ca. Tôi sẽ ghi nhớ công trình của Chúa, và sẽ thuật lại những điều tôi đã thấy. Nhờ lời Chúa mà Chúa đã thực hiện những kỳ công. Mặt trời chiếu soi vạn vật, và công trình của Chúa đầy ánh vinh quang của Người. Nào Chúa đã không ban cho các thánh được cao rao các việc kỳ diệu của Người, những việc mà Chúa toàn năng đã củng cố trong vinh quang của Người sao? Người dò xét vực thẳm và lòng con người, thấu biết những mưu chước của họ, vì Chúa thấu suốt mọi sự và theo dõi những dấu thời đại, tuyên bố những gì thuộc về dĩ vãng và hậu lai, tỏ bày những dấu vết các việc ẩn kín. Không một tư tưởng nào mà Người không biết, không một lời nào có thể giấu được Người. Người sắp đặt những kỳ công sự khôn ngoan của Người. Người có trước muôn đời và tồn tại muôn thuở, không thêm không bớt, không cần đến vị cố vấn nào. Mọi công trình của Người thực đáng quý chuộng, và như những ánh lửa người ta có thể ngắm nhìn. Mọi vật ấy đều sống động và tồn tại muôn đời, và vâng phục Người trong mọi hoàn cảnh. Tất cả đều có từng đôi và cái này đối diện với cái nọ, và Người không làm chi khuyết điểm. Vật này làm nổi bật vẻ đẹp cho vật kia. Và ai có thể nhàm chán nhìn xem vinh quang của Người? Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 32, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9 Đáp: Do lời Chúa mà trời xanh được tạo thành (c. 6a). Xướng: 1) Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.- Đáp. 2) Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng của Chúa. - Đáp. 3) Do lời Chúa mà trời xanh được tạo thành, và mọi cơ binh chúng đều do hơi thở miệng Người. Chúa thu nước biển lại như để trong bầu, Người đặt những ngọn sóng trong kho chứa đựng. - Đáp. 4) Toàn thể địa cầu hãy tôn sợ Chúa, mọi người sống trong vũ trụ hãy kính nể Người. Vì chính Người phán dạy mà chúng được tạo thành, chính Người ra lệnh mà chúng trở nên thực hữu. - Đáp. Alleluia: Tv 144, 13cd Alleluia, alleluia! - Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện trong mọi việc Chúa làm. - Alleluia.
Phúc Âm: Mc 10, 46-52 "Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy". Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ, và một đám đông, thì có con ông Timê tên là Bartimê, một người mù ăn xin đang ngồi ở vệ đường. Khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng: "Hỡi ông Giêsu con vua Đavít, xin thương xót tôi". Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: "Hỡi con vua Đavít , xin thương xót tôi". Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: "Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh". Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: "Anh muốn Ta làm gì cho anh"? Người mù thưa: "Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy". Chúa Giêsu đáp: "Được, đức tin của anh đã chữa anh". Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người. Đó là lời Chúa.
Suy Niệm: Lời kêu van của người mù: "Lạy Con vua Đavít xin thương xót tôi". Cho thấy dân chúng tin Đức Giêsu là Đấng Cứu Thế là đấng khôi phục và giải phóng dân tộc. Nhưng khi Đức Giêsu chữa lành cho người mù được sáng mắt. Ngài muốn hướng người ta về sứ mệnh dích thực của Ngài là cứu độ muôn dân. Ngài đến để giải thoát nhân loại khỏi đau khổ và tối tăm của sự dữ. Như thế, tin vào Đức Giêsu, con người mới được ánh sáng, được giải phóng và được tự do làm con Thiên Chúa.
Cầu Nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa thi ân cho chúng con rất nhiều, nhưng chúng con được bao nhiêu còn tùy theo chúng con biết đón nhận và tin vào tình thương của Chúa. Cuộc sống của chúng con sẽ ở mãi trong tình trạng mù tối và bất hạnh, nếu chúng con không tin vào Chúa, không cậy dựa vào Chúa. Xin cho chúng con biết tìm đến với Chúa, để Chúa cho chúng con ánh sáng mà nhận ra ý nghĩa và gia tị đích thực của đời mình. Amen. |
|
|
|
Trong thánh lễ,chúng ta vừa cùng với nhau, vừa là một mình Giáo hội thực hiện cái xã hội mà chúng ta cùng ở với nhau vì mỗi người là một mình. Người ta càng cùng với nhau hơn, khi người ta càng là một mình, tôi muốn nói là càng hiệp nhất với kẻ khác, khi người ta càng chắc chắn mình hiệp nhất với Thiên Chúa trong cái bí ẩn nhất của chính mình. Giáo hội dẫn chúng ta cùng nhau vào trong nơi cô quạnh này, nơi toàn thể cuộc sống của Thiên Chúa nở hoa, và cho chúng ta gặp được Người, mỗi người một cách, khi Người mặc khải khuôn mặt của Người vôn là duy nhất cho mỗi người. Lúc mà sự cô đơn của chúng ta nên trọn hảo, lúc mà tâm hồn chúng ta lắng đọng trong cõi thâm sâu nhất, chính là lúc sự hiệp thông được thiết lập cách trọn hảo với tha nhân, trong mức độ mà chính họ cũng đến được với sự cô quạnh của họ. Có một thứ hít thở chung trước mặt một sự Hiện Diện vốn là chung cho mọi người, nhưng cũng là cái bí ẩn riêng tư nhất của mỗi người. (...) Không có sự hiệp thông với Người, nếu không có sự hiệp thông nhân loại kia vốn là điều kiện để đi tới sự xuất hiện của ánh sáng và tình yêu vốn là thường xuyên, nhưng chỉ xuất hiện trong chúng ta khi chúng ta ở cùng nhau, và cùng nhau đi trên một con đường tình yêu mà không ai bị loại trừ. Maurice Zundel Vivre Dieu (Presse de la Renaissance) |