|
Nguyên tác: AU CIEL! AU CIEL! ENCOURAGEMENT AUX AMES SOUFRANTES PAR ALPHONSE DE LIGUORI |
|
LỜI NÓI ĐẦU Người khôn ngoan thật là người biết tìm cho mình nước thiên đàng. Đó là sự khôn ngoan của các thánh, sự khôn ngoan mà Chúa cho tất cả những ai xin Người. Ôi, sự khôn ngoan biết cứu linh hồn mình mới đẹp làm sao. Cuốn sách nào dạy về điều này thật là cuốn sách cần thiết hơn cả. nếu chúng ta biết mọi sự, ngoại trừ việc cứu linh hồn ta, thì điều ấy cũng chẳng mang lại gì cho ta, và dù sự thông hiểu của ta thế nào, thì mãi mãi chúng ta vẫn là kẻ đau khổ, nhưng ngược lại, chúng ta sẽ hạnh phúc đến muôn đời nếu biết tìm kiếm nước trời, cho dù chúng ta là những kẻ ngu muội về mọi sự. Chính điều này đã làm cho thánh Augustinô ghen tị và khiến Người phải xấu hổ với chính mình, Người kêu lên: “Sao, những kẻ ngu dốt cướp lấy Nước trời, còn chúng ta, những kẻ khôn ngoan của thế gian này, chúng ta phải làm gì?. Hỡi ôi, họ là những kẻ khôn ngoan ư? Họ đã chẳng nhận ra rằng khôn ngoan của thế gian này là sự điên rồ trước mặt Thiên Chúa. Sẽ có ngày họ nhận ra sự lầm lẫn của họ, nhưng khi đó chẳng còn thuộc chữa nữa. Chúng ta là những kẻ đau khổ. Họ sẽ kêu lên như thế trong tuyệt vọng, chúng ta đã xem cuộc đời của các vị thánh như một sự điên rồ, nhưng hôm nay, chúng ta mới thấy rõ, chính chúng ta mới là những kẻ điên rồ. Vậy là chúng ta đã lầm mất rồi. Sở dĩ có sự điên rồ ấy là vì con người chỉ nghĩ đến hiện tại, và chẳng bao giờ nghĩ đến tương lại. Họ dành hết cho công ăn việc làm của họ. Thánh Bernard nói: “họ chọ những thói vui nhộn của trẻ nhỏ là hành động điên rồ và gọi những mối bận tâm tại thế của họ là đai sự. Nhưng thực ra, mối bận tâm của họ mới đúng là đại sự. Nhưng thực ra, mối bận tâm của họ mới đúng là sự điên rồ kinh khủng nhất”. Vì sẽ vang lên bên tai họ lời nói sấm sét này: “đồ ngu, ngay đêm nay, linh hồn của ngươi sẽ bị lấy đi”. Vua Ezechias nói trong rên xiết: “Lạy Chúa, con đang mải mê dệt đời mình, bỗng nhiên bị tay Chúa, cắt đứt ngang hàng chỉ”. Ôi, ước chi sự chết cắt đứt tất cả sẽ xảy đến bất ngờ đối với những ai cứ mãi lo làm sao dệt được tấm vải đời mình cho tốt hơn, nghĩa là cố gắng gây tạo và theo đuổi những dự án thuộc về trần gian này, chứ trù liệu với biết bao biện pháp. Những dự án này là gì nếu không phải là những miếng màng nhện? Con nhện đã dùng hết sức để làm nên tấm mạng chỉ để bắt một con ruồi. Ôi, trời cao, có người tín hữu nào lại mệt nhoài, kiệt sức và băn khoăn vì những việc tầm phào nào đó, trong khi họ có thể có được Thiên Chúa, cò được một kho tàng vĩnh viễn. “Trong một đất nước mà sự chết sẽ mang đi tất cả, bạn thấy gia tài, đồng ruộng, vườn nho, lâu đài và những nông trại còn có giá trị gì? Là số không. Tiền nhà băng ư? Là số không. Những họat độnbg của tuyến đường sắt ư? Là số không. Hàng túi vàng ư? Là sống không. Khoa học và những phát minh ư? Là số không và chỉ là sống không. Những kẻ giàu sang có đã ngủ say và chẳng nắm trong tay sự gì” (Tv 13). Chính họ cũng nhận ra điều ấy nhưng đã quá trễ mất rồi, và trong tuyệt vọng họ sẽ kêu lên: “Vậy là chúng ta đã mất hết rồi. Chúng ta đã mệt nhọc tìm kiếm sự sống không có thực”. Thật đáng thương những người thợ chị lo dệt những tấm màng nhện này. Nhưng bạn hãy chiêm ngưỡng lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Thiên Chúa không muốn con cái Người phải hư mất chỉ vì họ lưu luyến với những vui thú và của cải trần gian. Để kéo họ ra và để chuẩn bị cho họ một cái chết thánh thiện Thiên Chúa đã gửi cho họ một liều thuốc tuyệt vời, đó là sự đau khổ. Biết chịu đau khổ vì Chúa Giêsu, đó là sự khôn ngoan của các vị thánh. Những đau khổ phải chịu ở giai đoạn cuối của căn bệnh sẽ tạo nên một phần đẹp nhất và lớn nhất trên vương miện mà Thiên Chúa dành cho kẻ được Người tuyển chọn trên thiên đàng. Nhưng hỡi ơi, ai biết được cái tuyệt diệu của việc chịu đau khổ. Cuốn sách này có mục đích nói về điều ấy. Để việc chịu đau khổ mang tính Kitô giáo và có công trạng, thì cần bốn điều sau: Nhẫn nại, Tin tưởng, Tinh thần cầu nguyện và hy sinh mạng sống. Chúng ta sẽ dần dần đề cập đến từng phần. |