Bài giảng Lễ Chúa Thánh Thần 2008

Tuần chín Chúa Thánh Thần - 2009

Đức Ông W. Miehle
(dịp ĐHCGVN tại Aschaffenburg)

 Kính thưa quý Ông Bà Anh Chị Em!  

Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống đầu tiên tại Giêrusalem – chúng ta nói như vậy – là giờ sinh nhật của giáo hội. Trong ý nghĩa đó: Tất cả chúng ta hôm nay có ngày sinh nhật. Tôi chân thành chúc mừng quý ÔBACE và chúc chúng ta đầy tràn ơn Thánh Thần cũng như hồng ân Thiên Chúa. Tôi nói đây không riêng gì cá nhân của tôi, mà còn thay mặt cho Uỷ Ban Di Dân của Hội Đồng Giám Mục Đức muốn chuyển những lời thăm hỏi và chúc lành tốt đẹp nhất đến quý ÔBACE.  

Từ thủa nhỏ tất cả chúng ta quen biết bài tường thuật của Thánh sử Luca về sự kiện Thánh Thần Hiện Xuống tại Giêrusalem (được đọc qua bài đọc vừa rồi). Thời đó Chúa Thánh Thần tỏ hiện ra trong dấu chỉ đầy sức mạnh và vì thế xác nhận và kiện toàn biến cố phục sinh. Lửa, gió bão và ngôn ngữ là những đặc điểm của giáo hội trẻ đầy sinh thời sơ khai được hình thành bởi những người đã tụ họp tại phòng tiệc ly ở Giêrusalem. Chúng ta tin tưởng vào đó và đồng thời cũng ước muốn sức mạnh tác dụng này của Chúa cũng thể hiện rõ ràng trong thời đại chúng ta. Và chúng ta cũng tin tưởng rằng Giáo Hội của chúng ta ngày nay vẫn trẻ trung và chứng tỏ sức sống động.  

Vì thế tôi vui mừng một cách đặc biệt có nhiều người trẻ tụ họp về đây để tham dự thánh lễ. Họ là hy vọng và tương lai của Giáo Hội. Đồng thời tôi cũng muốn ngỏ lời tới những người lớn tuổi giữa chúng ta. Quý ÔBAC đã tự cảm nghiệm rằng Thần Khí Chúa trao ban sức mạnh và lòng tin tưởng để có thể trải qua những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống. Quý ÔBAC đã tiếp tục trao những kinh nghiệm đời và đạo cho thế hệ trẻ hơn. Do đó tôi muốn nói lên lời chân thành cám ơn. Trong sự kết hợp giữa các thế hệ nâng đỡ lẫn nhau thì bản chất của Giáo Hội là gia đình của những người được kêu gọi và được sai đi bởi Thần Khí Chúa thì trở nên rõ ràng.  

Giáo Hội của chúng ta ngày nay – chúng ta cảm nghiệm thấy điều này - lại cần đến sức mạnh của lửa Thánh Linh để có thể đốt cháy những gì tai hại, thanh lọc điều không thật, sưởi ấm những gì lạnh lùng và chiếu sáng những nơi tăm tối. Giáo Hội cần gió thổi đầy sức mạnh của Thánh Linh, Đấng giải thoát Giáo Hội khỏi sự nản chí và hôn mê, khích lệ và thúc đẩy để Giáo Hội có thái độ đúng đắn với sứ mạng sai đi - tới mọi dân tộc - thực thi đáng tin cậy và không mỏi mệt. Cuối cùng qua cái nhìn toàn cầu hoá mọi lãnh vực cuộc sống, Giáo Hội cần một ngôn ngữ chung không phân biệt tuổi tác, phái tính, quốc tịch, tiếng bản xứ hay nhân sinh quan mà mọi người có thể hiểu được. Đó là thông điệp tồn tại của Lễ Hiện Xuống.  

Sách Tông Đồ Công Vụ gọi tên 12 dân tộc khác biệt thời đó là những người đại diện nhận lãnh Chúa Thánh Thần và trở nên sứ giả Tin Mừng được sai đi. Ngày nay trên toàn thế giới không có dân tộc nào hay nước nào mà không biết đến Tin Mừng của Chúa Kitô. Giáo Hội của chúng ta trở nên đa sắc và đa dạng, nó thể hiện ngay cả những làng mạc hẻo lánh (…) Quý ÔBACE là những tín hữu từ 11 vùng mục vụ Việt Nam và thuộc thành phần rất chính yếu. Quý ÔBACE là những người đại diện của Giáo Hội hoàn vũ ngày nay mà Chúa Kitô đã hướng dẫn thành một dân tộc của Chúa từ nhiều dân tộc và ngôn ngữ. Không có quý ÔBACE, Giáo Hội Đức thiếu đi phần quan trọng có tính cách quyết định: Sự từng trải phổ quát hằng ngày và tính Công Giáo của Giáo Hội chúng ta – ngoài ra tôi xin thêm - thỉnh thoảng cũng là phần lớn tính đa dạng tươi mát, sự sống động hăng say và sự trẻ trung đầy hy vọng. Giữa các nhóm sắc tộc khác nhau ở Đức Quốc thì chính khối người Việt Nam Công Giáo tôi đã biết từ thủa ban đầu một cách đặc biệt. Họ hăng say đồng hành đầy tín nhiệm trong các cộng đoàn giáo xứ Đức Việt. Nơi đây tôi muốn nói lên lời chân thành cám ơn quý ÔBACE.  

Nếu chúng ta so sánh hai bài đọc của ngày  lễ mừng hôm nay. Chúng ta nhận thấy, Thánh sử Gioan đã đặt dấu nhấn thật sâu trong Tin Mừng của ngài. Đối với ngài - như Thánh sử Luca - 

Phục Sinh và lễ Hiện Xuống có một sự ràng buộc quan trọng mang tính quyết định. Ngài nhấn mạnh rằng hai biến cố này được cảm nghiệm trùng trong một ngày duy nhất. Trong 4 phương diện Chúa Phục Sinh đã hướng dẫn các Tông Đồ tới bản chất của Giáo Hội và qua đó tới trung tâm điểm sứ mệnh của các ngài và cũng là của chúng ta:  

1.     Giáo Hội phải cởi mở và mời gọi

Các Tông Đồ lúc ấy vì sợ hãi và nản lòng đã lui lại sau những cánh cửa khoá chặt, đồng thời đóng kín. Chúa Phục Sinh không ngần ngại đến giữa họ, làm cho họ có khả năng mở tung những cánh cửa và đến với những người khác. Họ không còn thờ ơ với những gì xảy ra bên ngoài và họ không còn sợ hãi nữa. Vì thế họ mời Tông Đồ Tôma trở lại sau khi đi xa để chính ngài cũng có kinh nghiệm với Chúa Phục Sinh.

Nhiều người ngày nay đang tìm ý nghĩa cuộc sống, tìm sự an toàn và sự nhìn nhận. Là người Kitô hữu chúng ta có bổn phẩn chuyển giao tới họ tin vui cho cuộc sống thành công; từ niềm tin chúng ta có thể đưa cho họ cộng đoàn và sự quây quần, khi chúng ta coi trọng sự hướng dẫn trong hiến chế (của công đồng Vaticano II về) Vui MừngHy Vọng thì niềm vui và hy vọng, buồn rầu và sợ hãi của con người ngày nay… cũng phải là niềm vui và hy vọng , buồn rầu và sợ hãi của các Tông Đồ khi xưa. Là Kitô hữu chúng ta phải mang trách nhiệm lo lắng cho tha nhân.  

2.     Giáo Hội mang những vết thương trong mình

Trong Tin Mừng của Thánh Gioan kể tiếp, Chúa Phục Sinh đã tỏ cho các Tông Đồ những vết thương biến dạng của Ngài. Chuyện xảy ra không những chỉ là sự nhắc nhở những sự tàn ác và khủng khiếp con người đã gây nên qua thù hằn và bất công, mà còn là chứng tích rằng Chúa Phục Sinh cũng chính là kẻ bị hạ nhục và bị vác thập tự giá. Và kể từ đó đối với chúng ta cũng rõ ràng trong việc theo Chúa là Giáo Hội cũng không tránh khỏi những vết thương. Vài vết thương trong số đó dựa trên những thiếu sót lầm lỡ riêng tư của chúng ta và để cho chúng ta luôn luôn cảm thấy mắc lỗi. Những vết thương khác đã gây ra cho các Kitô hữu do những thất lợi và bách hại niềm tin ở nhiều quốc gia trên thế giới. Hiện thời chúng ta nhớ đặc biệt tới các Kitô hữu bị bách hại ở Irak, Libanon và Sudan. Xin chúng ta cùng cầu nguyện cho họ. Và chính quý ÔBACE cũng biết được những kinh nghiệm tương tự trên quê hương đất nước của mình. Ngay cả trên nước Đức có những người vì yêu mến và sống đức tin, bị người khác cười chế diễu và coi rẻ mạt. Dẫu vậy chúng ta không nên để lẫn lộn. Ai muốn có khuôn diện nổi bật thì phải chịu đục đẽo; ai muốn sống là Kitô hữu, phải sẵn sàng đón nhận những thương tích.  

3.     Giáo Hội sống bằng tha thứ và tiếp tục trao ban tha thứ.

Trong Tin Mừng ngày hôm nay Chúa Phục Sinh đã nói nhiều lần với các Tông Đồ lời chúc bình an. Nó có giá trị nhiều hơn là một công thức lễ phép chào hỏi. Shalom: Bình an muốn nói tới là sự hài hoà bao la của con người với Thiên Chúa và với tha nhân. Nó có nghĩa là tạo độ cuộc sống  của con người phải đúng vị trí, và những mối tương quan tới Thiên Chúa và tha nhân phải nằm trong trật tự đúng đắn ấy. Vì thế bình an là món quà lớn của Chúa Phục Sinh trao tặng cho các Tông Đồ và qua các ngài món quà hoà giải được trao gửi tới Giáo Hội: Các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha.

Giáo Hội của Chúa Giêsu Kitô sống ở những nơi con người làm hoà với Thiên Chúa và từ đó có thể làm hoà với tha nhân. Giáo Hội cũng sống ngay những nơi khuất phục được những thành kiến và ngờ vực, những chia rẽ và ngăn cách trong Giáo Hội và xã hội. Giáo Hội sống ở những nơi dẫu thiếu sót và tội lỗi, vẫn luôn luôn dám bắt đầu mới lại.  

4.    Giáo Hội sống từ sức mạnh của Chúa Thánh Thần

Ở giữa đoạn Tin Mừng ngày hôm nay có hành động chỉ việc trao ban Thần Khí. Chúa Phục Sinh thổi hơi cho các Tông Đồ và nói: Các con hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần. Hành động này liên quan tới sự kiện lịch sử sáng tạo, mà Chúa đã thổi hơi vào hình hài được nắn từ bùn đất, để con người trở thành một loài sống động (Stt 2,7). Chúng ta quen biết hành động tương tự từ việc cứu thương khi gặp tai nạn. Chúng ta gọi là hô hấp nhân tạo: Một người trao hơi thở để người khác lại thở được và được sống.

Nơi đây chúng ta gặp phải phần cốt yếu của thông điệp lễ Hiện Xuống, đồng thời phần chính yếu của bản chất Giáo Hội: Kể từ công trình sáng tạo vũ trụ mỗi người như hình ảnh của Thiên Chúa mang một tia sáng bất tử, đó là phẩm giá không thể phá huỷ được là làm con cái của Thiên Chúa và do đó nhân quyền và nhân phẩm không phải là thứ mà người ta có thể thoả thuận và chia chác. Nó được trao tặng dựa trên bản chất là con người. Riêng đối với chúng ta là Kitô hữu nó có nghĩa là „vốn liếng khởi đầu“ được trao tặng bởi Thiên Chúa để có cuộc sống thành công.

Lễ Hiện Xuống kiện toàn công trình sáng tạo thủa ban đầu. Nó có giá trị cho Giáo Hội nói chung và cho mỗi người Kitô hữu nói riêng: Chúng ta chỉ có thể sống và hoạt động từ sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Ngài ở trong chúng ta và qua chúng ta hoạt động không ngừng. Chúng ta càng để cho Thần Khí Chúa được trao ban cho chúng ta qua phép Rửa Tội và phép Thêm Sức tác động, chúng ta càng hành động từ Thần Khí này, thì chứng ta niềm tin của chúng ta lại càng rõ ràng hơn và đáng tin cậy hơn, thì thế giới lại càng chú ý mạnh mẽ hơn.  

Quý ÔBACE thân mến, xin cho tôi được kết thúc với một hình ảnh sau đây. Ở giữa thành phố Rôma có đền thờ Pantheon nổi tiếng. Nó là công trình xây cất hình vòm khổng lồ có chiều cao cũng như đường kính là 50m. Từ nguyên thuỷ nó được xây cất để kính nhớ các vị thần thành Rôma, nhưng sau này được dâng hiến là nhà thờ để tôn kính các thánh của thành Rôma. Điều đặc biệt nơi công trình xây cất này là nó không có cửa sổ. Chỉ có điểm cao của chòm vòm là một lỗ hổng. Qua đó người ta có thể nhìn thấy trời và mây.

Phải chăng nó là biểu tượng cho cuộc sống nhiều người ngày nay, tự đóng kín  trong những tìm kiếm phần nào mang tính cách phiến diện như thành công, tiêu thụ, hưởng thụ, phong độ, thú vui, nhưng cũng không thể tránh khỏi bất mãn, thất bại và lo lắng? Bổn phận của chúng ta là Kitô hữu trong thời đại này là giúp họ nhắm hướng trời cao, khám phá ra trong cuộc sống của họ những cánh cửa tới Nước Trời và như thế tìm thấy con đường đi tới Thiên Chúa. Cầu chúc cho mọi người chúng ta lại thành công mới trong công tác mục vụ này. Đó là lời chúc chân thành của tôi nhân dịp mừng lễ Hiện Xuống. Amen.

 Chuyển ngữ: Giuse Huỳnh Công Hạnh SVD