(Bộ Kinh Tuần Bảy Kính Mẹ
Maria của Cha Đaminh Maria Trần Đ́nh Thủ, CMC)
NGÀY THỨ BA
Kính Trái Tim rất mực khiêm nhượng Mẹ
Xin ơn biết ḿnh.
Lạy Trái
Tim rất mực khiêm nhượng Mẹ Maria!
Trái Tim Mẹ đă thắng hỏa ngục, cai
trị ma quỉ, Mẹ
là Nữ Vương trời đất, là
Mẹ Thiên Chúa, là
ṭa Chúa Ba Ngôi ngự trị, thay
thế cho mọi bậc thần thánh, thay
thế cho loài người cách riêng.
Ôi! Trái Tim quyền phép cao cả, Trái
Tim trọn lành tốt đẹp, đă
hạ ḿnh xuống thẳm sâu dưới hết mọi người, Mẹ
đă sống một cuộc đời rất khốn khó bần cùng, rất
kín đáo ẩn dật - đă xưng ḿnh là tôi tá hèn hạ
Chúa Cao Cả, v́
Trái Tim Mẹ đă hạ ḿnh xuống quá, nên
đă làm cho Chúa Cả yêu dấu Mẹ hơn hết mọi tạo
vật.
Ôi! Lạy Mẹ yêu mến, xin
v́ Trái Tim rất khiêm nhượng Mẹ, v́
lời Mẹ đă phán hứa, ban
cho con được nh́n biết sự thật, biết
ḿnh con khốn nạn hèn hạ tội lỗi, vui
chịu giày đạp khinh dể, để
nên giống Trái Tim Mẹ một ngày một hơn. Amen.
Lạy Trái
Tim Vẹn Sạch Mẹ Maria...(3 lần)
THẦN ĐÔ HUYỀN NHIỆM
Bản dịch của Phạm Duy Lễ, CRM
Mẹ Maria: muốn được chết như Con
Lúc bầu không khí
êm đềm đă trở lại trong pḥng, Chúa Giêsu từ
trời xuống trên một ngai rất lộng lẫy chói ngời,
và với một đoàn tháp tùng là toàn thể các thánh
và vô số thiên thần, cả ngôi nhà Tiệc Ly tràn
ngập ánh vinh quang. Mẹ Maria sấp ḿnh trước mặt
Chúa, kính hôn chân Chúa, và làm việc tạ ơn
khiêm nhượng hết sức thẳm sâu lần cuối cùng ở
thế gian. Chúa Giêsu chúc lành cho Mẹ, rồi nói:
"Mẹ rất yêu dấu của Con, Con đă chọn Mẹ là nơi
lưu ngụ. Nay đă tới giờ Mẹ phải từ biệt trần
gian để lên hưởng vinh hiển của Cha Con và của
Con; trên đó đă chuẩn bị cho Mẹ ngay bên hữu Con
một địa vị Mẹ sẽ thụ hưởng đời đời. Nhưng, Con
đă muốn cho Mẹ, với tư cách là Mẹ của Con, khi
vào trần thế, Mẹ đă không vương chút t́ ố, giờ
đây Con cũng muốn Mẹ ra khỏi thế gian mà không
phải chết. Nếu Mẹ không muốn phải qua cái chết,
xin Mẹ đến với Con đi". Mẹ lại cúi sâu lạy Chúa
Giêsu và trả lời với một thái độ rất hân hoan
rằng: "Con là Chúa của Mẹ, Mẹ xin Con cho phép
Mẹ là nữ t́ của Con đây được vào nước hằng sống
qua cửa sự chết chung cho mọi người. Mẹ đă cố
gắng theo Con khi sống, Mẹ cũng xin theo Con cả
khi chết nữa mới phải lẽ".
Chúa Giêsu chấp
thuận quyết định ấy của Mẹ. Tức th́ các vị thiên
thần xướng lên nhiều ca khúc của Salômôn với
nhiều thánh ca mới lạ. Chỉ có thánh Gioan và một
vài Tông đồ nh́n thấy Chúa Giêsu, nhưng mọi
người, cả những người ở ngoài phố đều được nghe
tiếng nhạc trời. Nhà Tiệc Ly ngập đầy hương thơm
thiên quốc, tỏa cả ra ngoài. Một ánh sáng chói
lọi từ nhà ấy giăi chiếu ra, ai ai cũng nh́n
thấy. Có rất nhiều dân chúng Giêrusalem tuốn đến
xem. Mẹ Maria cúi ḿnh trên chiếc bục gỗ nhỏ của
Mẹ, chắp hai tay lại, mắt nh́n cắm vào Chúa
Giêsu, Trái Tim Mẹ cháy bừng lên trong t́nh yêu
mến Chúa. Khi thiên thần hát đến câu sau này
trong chương hai sách Diễm Ca: "Bạn T́nh Ta ơi,
mau dậy đi nào. Đến đi thôi: mùa đông qua rồi",
Mẹ Maria thốt lên những lời sau cùng này của
Chúa Giêsu trên cây Thánh Giá: "Chúa ơi, con xin
phó linh hồn con trong tay Chúa", Mẹ nhắm mắt,
tắt hơi. Mẹ
đă tắt hơi v́ t́nh yêu quá mănh liệt, không c̣n
phép lạ nào cản ngăn nữa, nên đă phá vỡ những
ràng buộc của thân xác, chứ không phải tại một
suy nhược bệnh tật, hay tai nạn nào. Mẹ sống là
nhờ phép lạ. Phép lạ ngừng, Mẹ đi vào cơi chết.
Linh hồn nguyên
tuyền của Mẹ Maria giă từ Thân Xác trinh vẹn của
Mẹ, lên tới bên hữu Chúa Giêsu trên ngai của
Chúa. Ngay lúc đó, Mẹ được tôn lên ngai trong
một vinh quang khôn sánh. Tại nhà Tiệc Ly, mọi
người nghe tiếng nhạc thiên quốc xa dần trong
không gian: đoàn thần thánh tháp tùng đă đi theo
Chúa Giêsu và Mẹ Maria lên Thiên đàng rồi.
Thi thể Mẹ Maria,
một thi thể từng là cung thánh của Thiên Chúa
hằng sống, mặc một vẻ lộng lẫy rất chói ngời và
tỏa lên một mùi hương thanh thoát, ở giữa một
ngh́n thiên thần hầu cận của Mẹ. Các Tông đồ và
môn đệ đau sầu, bùi ngùi, buồn khổ, nhưng hân
hoan trước những sự việc lạ lùng vô song ấy. Tất
cả đều như ngất ngây một lúc dài, rồi mới bắt
đầu hát lên được nhiều thánh ca và thánh vịnh
tôn kính Mẹ là Nữ Vương ḿnh. Mẹ qua đời vào thứ
Sáu, lúc ba giờ chiều, ngày 13 tháng tám năm 55
sau Chúa Giáng Sinh. Vào năm ấy Mẹ được 70 tuổi,
kém hai mươi sáu ngày, tính từ ngày mười ba
tháng tám lên tới ngày mồng tám tháng chín là
ngày sinh của Mẹ. Mẹ sống c̣n lại sau Chúa Giêsu
hai mươi mốt năm, bốn tháng, mười chín ngày.
Trên thiên đàng
hoan hỉ tràn ngập, nhưng ở dưới đất đầy màu tang
và tiếng khóc. Các Tông đồ, các môn đệ và các
tín hữu, tất cả đều thổn thức buồn sầu không
nguôi trước cuộc ly trần của Người Mẹ chí ái,
Đấng Bảo trợ và là Nguồn vui của họ. Chúa phải
thêm sức mạnh cho họ, v́ lúc nào Người cũng cấp
cứu các con yêu của Người, để họ khỏi bị đau
thương đè bẹp và lo làm những nghĩa vụ sau cùng
đối với Thi thể chí thánh của Mẹ. Các Tông đồ
đặc biệt đắn đo, đúng mức, đă quyết định sẽ an
táng Mẹ tại thung lũng Giosaphát trong một ngôi
mồ mới mà Chúa Quan Pḥng vừa liệu cho một cách
mầu nhiệm. Theo tục người Do thái, Thể Xác Chúa
Giêsu đă được khâm liệm trong một tấm khăn liệm
dài với nhiều hương liệu, nên các Tông đồ cũng
khâm liệm Thi thể Mẹ Maria như vậy. Để thi hành
ư định đó, các Người đă cho mời hai thiếu nữ đạo
hạnh mà Mẹ đă trối lại cho hai áo ngắn đến, ủy
cho họ việc khâm liệm, và nhặn họ phải hết sức
thận trọng kính cẩn. Hai thiếu nữ đó hết sức tôn
kính vào pḥng nguyện của Mẹ; nhưng trước ánh
ngời chói bao quanh Thi thể chí thánh của Mẹ, họ
bị lóa mắt không thể xác định được là Thi thể Mẹ
nằm ở chỗ nào.