|
Kể từ đầu thập niên 80 thế kỷ trước, khi căn bệnh
HIV/AIDS xuất hiện đã cướp đi hàng triệu sinh mạng con người. Trong số
mất mát to lớn này còn có “sự đóng góp” của chính con người gây ra, sử
dụng máu đã nhiễm HIV để truyền cho người bệnh.
Vụ truyền máu nhiễm HIV tại Pháp
Mặc dù cố tình bưng bít nhưng vụ scandal truyền máu
nhiễm HIV tại Pháp vẫn không thể giấu được dư luận. Khi nhà báo
Anne-Marie Casterest công bố bài viết trên tạp chí L’Evenement de Jeude
số ra tháng 4/1999, dư luận mới vỡ lẽ từ năm 1984, Trung tâm truyền máu
quốc gia Centre National de Trasfusion Sanguine (CNTS) đã biết trước máu
nhiễm virut HIV nhưng vẫn dùng cho các bệnh nhân bị mất máu. Lật lại vụ
án cho thấy, vụ scandal nói trên âm ỉ từ giữa thập niên 80. Theo đó,
Trung tâm CNTS đã sử dụng máu nhiễm HIV, làm cho khoảng 4.000 - 5.000
bệnh nhân bị chảy máu, mất máu bị nhiễm HIV.
Tính đến tháng 3/1999, có 625 người trong số 1.348 người bị bệnh chảy
máu bị thiệt mạng. Đây là vụ scandal tồi tệ nhất trong lịch sử y học của
Pháp kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ II. Nếu đúng người, đúng tội thì
các bộ trưởng có thể bị tù tới 3 năm và bị phạt tới 88.000 USD mỗi
người, nhưng cuối cùng “hòa cả làng” vì người ta đổ lỗi cho khách quan,
đặc biệt là kỹ thuật sàng lọc máu không đồng bộ, mỗi phương pháp thử
test lại có yêu cầu khác nhau như tiêu chuẩn của Mỹ, của Pháp và của cả
WHO cũng không thống nhất. Cuối năm 1985, phương pháp gia nhiệt
(heating) mới được đưa vào sử dụng, đây là phương pháp có thể làm trung
hòa các tác nhân gây bệnh trong sản phẩm máu.
Ngoài ra, người ta còn đổ lỗi cho rất nhiều lý do khác từ khâu lấy máu,
bảo quản cho đến xử lý và sử dụng, đặc biệt là các dụng cụ đựng máu, bởi
nếu một mẫu máu bị nhiễm có thể gây ô nhiễm cả một lô. Điều đáng tiếc,
ngoài các công nghệ xử lý bảo quản, các nhân viên của CNTS còn đi quyên
góp nguồn máu có rủi ro nhiễm bệnh cao, kể cả máu của tù nhân. Theo
thống kê, có tới 10% tù nhân nghiện hút nên tỷ lệ nhiễm bệnh rất cao và
cả những người làm nghề tự do nên rủi ro truyền bệnh là rất lớn.
Sau 7 năm vụ scandal diễn ra, lần đầu tiên Quốc hội Pháp đã phê chuẩn
đạo luật đền bù cho nạn nhân, nhưng phải mất tới 8 năm sau, số tiền trên
mới đến tay 3.846 người bị hại.

Kỹ thuật sàng lọc máu không tốt có thể gây lây nhiễm
HIV.
Vụ truyền máu nhiễm HIV ở Nhật
Vụ truyền máu nhiễm HIV được người dân Nhật Bản gọi là Yakugai eizu
Jiken diễn ra vào những năm thập niên 80 ở thế kỷ trước, hậu quả có
khoảng 2.000 người bị bệnh chảy máu ở quốc gia này nhiễm HIV. Đây là
những mẫu máu không qua xử lý nhiệt để vô trùng do những người làm việc
trong Bộ Y tế của Nhật tắc trách. Vụ án được xem là đau lòng và cũng
giống như ở Pháp, những người đứng đầu Bộ Y tế và Phúc lợi Nhật Bản,
giám đốc các công ty cung ứng máu, chữa bệnh đã bị buộc tội ngộ sát.
Từ tháng 5 đến tháng 10/1989, những người nhiễm HIV qua truyền máu ở
Osaka và Tokyo chính thức phát đơn kiện Bộ Y tế và Phúc lợi xã hội và
bác sĩ Abe Takeshi - Giám đốc Trung tâm AIDS của Bộ Y tế Nhật hồi năm
1983 nhưng cuối cùng, năm 2005, Abe Takeshi lại được tuyên án là vô tội
và phải từ chức phó hiệu trưởng Trường ĐH tổng hợp Tokyo. Năm 1996, ông
Kan Naoto được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Y tế đã cho thành lập tổ điều tra
vụ scandal nói trên. Sau 9 tháng điều tra, người ta đã có trong tay các
chứng cứ, Bộ Y tế Nhật Bản thừa nhận sai lầm và chính thức xin lỗi những
người bị hại. Theo hồ sơ điều tra thì ngay từ năm 1983, Bộ Y tế Nhật Bản
đã cấm nhập khẩu sản phẩm máu thiếu an toàn, chỉ được phép nhập máu đã
gia nhiệt, tuy nhiên trên thực tế, thị trường vẫn tồn tại những mẫu máu
thiếu an toàn chỉ vì người ta vô trách nhiệm và hám lời.
Vụ truyền máu nhiễm HIV tại Trung Quốc
Theo tờ People’s Daily của Trung Quốc số ra cuối
tháng 2/2010, ông Từ Xuân Dương - Phó Giám đốc Bệnh viện số 2 Đại Dã,
tỉnh Hà Nam đã xác nhận số người bị nhiễm HIV do truyền máu nhiễm HIV
trong giai đoạn 1996-1997 có thể lên đến gần 100 người. Trong thập niên
90, Bệnh viện số 2 Đại Dã đã mua máu của 5 người dân thị trấn Kim Ngưu,
những người này sau đó bị phát hiện thấy HIV dương tính, số máu trên đã
không được kiểm tra lại theo đúng quy trình nhưng vẫn được đưa vào
truyền cho nhiều người tại bệnh viện này.
Vụ việc vỡ lở khi một nạn nhân tên là Trương Khải phát hiện thấy nhiễm
AIDS hồi tháng 9/2009 vì trước đó đã được truyền máu tại BV Đại Dã. Bệnh
viện số 2 Đại Dã đề nghị mức bồi thường 100.000 nhân dân tệ (khoảng 320
triệu VNĐ) và miễn phí điều trị cho nạn nhân. Tuy nhiên, hai bên vẫn
chưa đạt được thỏa thuận mức đền bù thỏa đáng. Năm 2007, bệnh viện này
đã điều chỉnh mức bồi thường trọn gói cho mỗi nạn nhân lên tới 100.000
NDT và miễn phí điều trị suốt đời, có khoảng 40 bệnh nhân đã đồng ý với
phương án bồi thường này.
Tháng 4/2005, cảnh sát bắt giữ 15 người trong vụ bê bối bán máu bất hợp
pháp. Cuối năm 2005, một người đàn ông nhiễm HIV đã lây bệnh cho ít nhất
18 người sau nhiều lần hiến máu mà không hề biết bản thân đang mang
bệnh. Người đàn ông này đã hiến máu 15 lần ở tỉnh Cát Lâm kể từ năm 2003
đến tháng 6/2005 mà không hề được xét nghiệm HIV. Một số quan chức địa
phương đã bị kỷ luật và một số người khác bị bắt. Luật Hiến máu của
Trung Quốc có hiệu lực từ tháng 10/1998, nghiêm cấm việc bán máu và yêu
cầu kiểm tra HIV, đến năm 2004, Trung Quốc lại thông qua Luật cấm mua
bán máu để hạn chế nguy cơ làm gia tăng số người mắc bệnh HIV/AIDS. |