| Thứ năm tuần thánh - Năm C |
| THỨ NĂM TUẦN THÁNH 2026 |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Xh 12, 1 – 8. 11 – 14; 1Cr 11, 13 – 26; Ga 13, 1 – 15 Chúng ta giữ đạo Chúa. Chúng ta theo Chúa hàng bao nhiêu năm rồi. Thế nhưng, có bao giờ chúng ta dừng lại để tự hỏi với lòng mình rằng chúng ta hiểu hết những việc Chúa đã làm cho chúng ta chưa? Chắc chắn là chúng ta chưa hiểu được trọn vẹn những điều Chúa đã làm cho chúng ta đâu! Vì thế, chúng ta thường hay có thái độ buồn phiền, trách móc, phản kháng Chúa khi chúng ta gặp gian nan thử thách, những điều trái ý cực lòng của mình. Cuộc đời của chúng ta chẳng lẽ lúc nào cũng hạnh phúc, không bao giờ có đau khổ, lúc nào cũng mạnh khỏe, không bao giờ bệnh tật, lúc nào cũng thành công, không bao giờ thất bại…..Nếu vậy thì làm con người thật là sung sướng, hạnh phúc, ai mà không thích. Nhưng không, là một con người, ai trong chúng ta cũng có lúc nào lúc kia, lúc thành công, lúc thất bại, lúc vui cười, lúc nước mắt, lúc hạnh phúc, lúc khổ đau,…như tục ngữ ông bà chúng ta đã nói: “Sông có khúc, người có lúc”. Như thế, chúng ta mới là con người thật sự của Thiên Chúa. Chúa vì yêu thương chúng ta. Chúa làm mọi sự tốt đẹp cho chúng ta. Chúa không bao giờ làm điều xấu cho chúng ta. Có chăng là chúng ta chưa hiểu được điều Chúa làm. Ngày xưa, Chúa rửa chân cho các tông đồ. Chúa dạy các ngài và chúng ta bài học tình yêu thương để chúng ta mới xứng đáng là con dấu yêu của Chúa trong cuộc sống trần gian này: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con hãy yêu thương nhau” (Ga 13, 35). Việc Chúa làm đó rất là đơn giản: “Chúa biết rằng Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Chúa, Chúa bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, nên trong một bữa ăn, Chúa đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Chúa đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau” (Ga 13, 3 – 5). Đơn giản ở chỗ là cởi áo, thắt lưng, đổ nước vào chậu, rửa chân, lau chân cho các môn đệ, thế mà thánh Phêrô không hiểu, ngài nói: “Thưa Thầy, Thầy mà lại rửa chân cho con sao” (Ga 13, 6), để rồi Chúa nói: “Việc Thầy làm bây giờ con chứ hiểu, nhưng sau này, con sẽ hiểu” (Ga 13, 7). Thánh Phêrô không hiểu vì sao Chúa quá cao sang, quyền phép như vậy mà đi làm công việc của một đầy tớ. Còn ngài quá thấp hèn bé nhỏ mà lại được nâng lên như một ông chủ. Ngài không hiểu được tình yêu của Chúa dành cho ngài và cho con người chúng ta là loài thụ tạo bất toàn, tội lỗi. Muốn hiểu được điều này, chúng ta phải như thánh Gioan tông đồ: “Trong số các môn đệ, có một người Chúa được thương mến. Ông này đang dùng bữa, tựa đầu vào lòng Chúa. Ông Simon Phêrô làm hiệu cho ông ấy và bảo: Hỏi xem Thầy muốn nói về ai? Ông này liền nghiêng mình vào ngực Chúa và hỏi: Thưa Thầy, ai vậy? (Ga 13, 23 – 25). Nghĩa là, muốn hiểu tình yêu Chúa dành cho chúng ta, chúng ta phải đặt mình vào lòng Chúa, trái tim chúng ta sát trái tim Chúa, để rồi chúng ta hiểu tình yêu Chúa bằng trái tim chứ không phải bằng lý trí của mình. Bởi vậy, thánh Gioan là môn đệ được Chúa thương mến cách riêng, ngài đã nói với chúng ta rằng: “Thiên Chúa là tình yêu” (1Ga 4, 8). Quả thật, việc Chúa làm cho các tông đồ và con người chúng ta vào chiều Thứ Năm Tuần Thánh hôm đó thật quả vĩ đại. Muôn đời chúng ta tạ ơn Chúa và noi gương bắt chước Chúa sống yêu thương anh chị em của mình. Để rồi, trong cuộc sống, rất đơn giản, chúng ta cởi áo mình ra, nghĩa là chúng ta lột bỏ đi tính tự ái, kiêu căn, khiêm nhường hạ mình xuống, quỳ trước mặt anh chị em chúng ta. Lấy nước đổ vào chậu, nghĩa là chúng ta dấn thân, xin lỗi, chịu thiệt thòi mất mát, cho đi những gì mình có cho người khác. Rửa chân, lấy khăn mình lâu, nghĩa là chúng ta phải hành động, phục vụ, phải tự mình làm cho người anh chị em chúng ta. Chúng ta làm trực tiếp chứ không nhờ một người nào, hay qua trung gian một ai cả. Chúng ta chấp nhận hao mòn vì anh chị em chúng ta. Việc Chúa làm cho chúng ta vì yêu thương chúng ta, muôn đời chúng ta khắc ghi trong tâm hồn, trái tim, trí óc mình. Chúng ta hiểu được việc Chúa làm đó khi chúng ta ở trong trái tim, lòng kề lòng với Chúa. Do đó, nếu chúng ta có gặp đói nghèo, bệnh tật, thất bại, gian nan thử thách, sóng gió bão giông cuộc đời….chúng ta hiểu được thánh ý Chúa để rồi chúng ta chấp nhận như thánh giá Chúa gởi đến cho mình vì tình yêu. Chúng ta vác theo Chúa mỗi ngày để chúng ta được Chúa xót thương cứu chúng ta sau này. Như vậy, thánh Phêrô hiểu được ý nghĩa việc rửa chân mà Chúa làm cho ngài, cho các tông đồ sau khi Chúa sống lại. Nhất là Chúa đã cầu nguyện nâng đỡ cách riêng cho ngài để ngài hiểu sâu hơn nữa để rồi ngài nâng đỡ đức tin cho chúng ta: “Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho con để con khỏi mất lòng tin. Phần con, một khi trở lại, hãy làm cho anh em của con nên vững mạnh” (Lc 22, 32). Bởi đó, tất cả những việc Chúa làm cho chúng ta, chúng biết đó là tình yêu của Chúa gởi đến cho chúng ta. Lúc đó, chúng ta sẽ hiểu rằng việc Chúa làm cho chúng ta quá tốt đẹp, quá vĩ đại, để rồi chúng ta không băn khoăn, buồn tủi nữa mà chúng ta vui mừng, chúng ta cám ơn Chúa và truyền rao Chúa cho mọi người, như lời Chúa trong Thánh Vịnh đã nói: “Việc Chúa làm cho ta ôi vĩ đại, ta thấy mình chan chứa một niềm vui” (Tv 126, 3). Lạy Chúa, sau khi Chúa lập bí tích Thánh Thể, chức linh mục, rửa chân cho các tông, Chúa và các tông đồ hát Thánh Vịnh rồi cùng nhau lên núi Cây Dầu (Mc 14, 26). Chúa hát Thánh Vịnh để tạ ơn Chúa Cha, mặc dù Chúa rất đau khổ, lòng Chúa tan nát khi Chúa đi vào cuộc khổ nạn. Chúng con cầu xin Chúa thương ban ơn giúp con hiểu những gì Chúa làm cho chúng con, và chúng con biết tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh cuộc cuộc sống, dù chúng con có gặp đau khổ, bệnh tật, thất bại trong cuộc sống. Lạy Chúa, trong bữa tiệc ly trọng đại, trước ngày tự hiến thân chịu khổ hình, Ðức Giê-su đã trối cho Hội Thánh một hy lễ mới muôn đời tồn tại làm bằng chứng tình thương của Người. Chiều nay, chúng con đến tham dự yến tiệc cực thánh, như lời Người truyền dạy, xin Chúa cho tất cả chúng con được tràn đầy tình yêu và sức sống viên mãn của Người. Amen.
|
|