| Chúa Nhật XXXII thường niên |
| KHAO KHÁT KHÔN NGOAN |
| Lm Thiên Ngọc, CMC |
|
“Thiên đàng hỏa ngục hai bên Ai khôn thì nhờ, ai dại thì sa Đêm nằm nhớ Chúa nhớ Cha Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa linh hồn Linh hồn phải giữ linh hồn Đến khi giờ chết được lên thiên đàng” Thưa các bạn quý mến, Hẳn nhiều người trong chúng ta vẫn còn nhớ bài đồng dao Công giáo này, có thể có chút khác biệt nhỏ tùy nơi. Đây là trò chơi “Thiên đàng Hoả ngục” tuổi ấu thơ xa xưa. Đám nhỏ xếp hàng vừa hát đồng dao vừa đi vào cái cổng do hai đứa cao khác tạo nên, và càng đi nhanh hơn cho kịp qua cổng khi biết bài hát gần hết. Nếu chưa kịp qua cổng thì sẽ bị chặn lại và tra hỏi sự chọn lựa thiên đàng hay hỏa ngục, để rồi được cung nghinh hay bị xua đuổi ra ngoài. Bài đồng dao và trò chơi đơn sơ ấy đa phần có nguồn gốc từ câu chuyện ngụ ngôn mà Thầy Giêsu kể cho dân chúng về mười cô trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể, trong đó có năm cô khôn ngoan và năm cô khờ dại (Mt 25,1-13). Năm cô khôn ngoan mang đèn kèm theo dầu dự phòng. Năm cô khờ dại thì chỉ mang đèn mà không mang theo dầu. Kết cục, khi chàng rể đến nửa đêm thì chỉ có năm cô khôn ngoan đèn sáng mới vào tiệc cưới. Các cô khờ dại đèn tắt nên đi mua dầu và vì thế đến trễ, cổng cửa đã đóng chặt, đành đứng ngoài tiệc cưới Nước Trời ! Nếu muốn nói đến sự khác biệt trong cuộc đời chúng ta, thì chỉ có thể là khôn ngoan hay không mà thôi, như mười cô trinh nữ trong dụ ngôn trên. Khôn sống, dại chết. Chọn đời đời sống hạnh phúc trong Thiên Chúa nơi thiên đàng, hay chết đời đời cùng quỷ dữ trong hỏa ngục ? Mà lạ thay, một câu thơ cổ ngày xưa lại nói lên một thực tế ngỡ ngàng : “Thiên đàng hữu lộ, vô nhân đáo ; địa ngục vô môn, hữu khách tầm”. Thiên đàng có đường dẫn mà không ai đến, địa ngục không cửa ngõ mà lắm kẻ vô ! Cũng là do bởi khôn hay dại. Đề cập đến sự khôn ngoan, tác giả một cuốn sách thánh thời xa xưa, sách Khôn Ngoan, đã nói : “Đức Khôn Ngoan sáng chói và không hề tàn tạ. Ai mến chuộng Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng. Ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan thì Đức Khôn Ngoan cho gặp. Ai khao khát Đức Khôn Ngoan, thì Đức Khôn Ngoan đi bước trước mà tỏ mình cho biết. Ai từ sáng sớm đã tìm Đức Khôn Ngoan, thì không phải nhọc nhằn vất vả, họ sẽ thấy Đức Khôn Ngoan ngồi trước cửa nhà. Để tâm suy niệm về Đức Khôn Ngoan là đạt được sự minh mẫn toàn hảo. Ai vì Đức Khôn Ngoan mà thức khuya dậy sớm, sẽ mau trút được mọi lo âu. Vì những ai xứng đáng với Đức Khôn Ngoan thì Đức Khôn Ngoan rảo quanh tìm kiếm. Trên các nẻo đường họ đi, Đức Khôn Ngoan niềm nở xuất hiện. Mỗi khi họ suy tưởng điều gì, Đức Khôn Ngoan đến với họ” (Kn 6,12-16). Thật ngạc nhiên, trong một đoản văn chưa tới mười câu mà “Đức Khôn Ngoan” được dùng tới mười lăm lần ! Hơn nữa, Đức Khôn Ngoan còn được nhân cách hóa như một người nào đó luôn ở bên hướng dẫn và là hạnh phúc viên mãn cho những ai khao khát kiếm tìm. Quả thật Đức Khôn Ngoan đúng là một con người, là một Ngôi Vị. Thầy Giêsu chính là Đấng Khôn Ngoan đó. Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể làm người, là Sự Khôn Ngoan Thượng Trí của Thiên Chúa. Cho nên, ai mến chuộng Thầy Giêsu, thì Thầy Giêsu dễ dàng cho chiêm ngưỡng. Ai tìm kiếm Thầy Giêsu thì Thầy Giêsu cho gặp. Ai khao khát Thầy Giêsu, thì Thầy Giêsu đi bước trước mà tỏ mình cho biết. Ai từ sáng sớm đã tìm Thầy Giêsu, thì không phải nhọc nhằn vất vả, họ sẽ thấy Thầy Giêsu ngồi trước cửa nhà. Để tâm suy niệm về Thầy Giêsu là đạt được sự minh mẫn toàn hảo. Ai vì Thầy Giêsu mà thức khuya dậy sớm, sẽ mau trút được mọi lo âu. Trên các nẻo đường họ đi, Thầy Giêsu niềm nở xuất hiện. Mỗi khi họ suy tưởng điều gì, Thầy Giêsu đến với họ. Như vậy, Thầy Giêsu chính là kho tàng quý giá nhất mà nhân loại chúng ta nên ra sức chiếm hữu. Và cũng không khó có được Ngài, vì như lời Ngài khẳng định : “Hễ ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa sẽ mở cho” (Lc 11,10). Không ai trong nhân loại đã chiếm hữu Đức Khôn Ngoan cách tuyệt hảo cho bằng Mẹ Maria, vì Mẹ vừa cưu mang Ngôi Lời trong thể xác, vừa cưu mang Ngôi Lời trong tâm hồn. Hãy học nơi Mẹ sự gắn bó sâu xa với Lời Chúa để cũng được mối phúc như Mẹ. Thưa các bạn, Cùng với Đức Maria là Toà Đấng Khôn Ngoan và với tác giả Thánh Vịnh, chúng ta hãy thân thưa : “Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa. Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn không giọt nước. Nên con đến ngắm nhìn Ngài trong nơi thánh điện, để thấy uy lực và vinh quang của Ngài. Bởi ân tình Ngài quý hơn mạng sống, miệng lưỡi này xin ca ngợi tán dương. Suốt cả đời con nguyện dâng lời chúc tụng, và giơ tay cầu khẩn danh Ngài. Lòng thỏa thuê như khách vừa dự tiệc, môi miệng con rộn rã khúc hoan ca. Con tưởng nhớ Chúa trên giường ngủ, suốt năm canh thầm thì với Ngài. Quả thật Ngài đã thương trợ giúp, nương bóng Ngài, con hớn hở reo vui”. (Tv 62,2-8) |
|