Chúa Nhật XXXII thường niên
ĐÓN CHÚA ĐẾN
         Lm Micae Võ Thành Nhân

        Chàng rễ mà Chúa nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là hình ảnh của Chúa, còn năm cô trinh nữ khôn ngoan và năm cô trinh nữ khờ dại là hình ảnh của mỗi người chúng ta.

       Cuộc đời dương thế của chúng ta là một cuộc hành trình theo Chúa, tiến về với Chúa để gặp Chúa. Điều ấy cũng giống như mười cô trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rễ. Mục đích cuối cùng của các cô là gặp được chàng rễ, đích điểm đời sống của mỗi người chúng ta là gặp được Chúa. Vì vậy, một khi đã sống có mục đích rồi thì chúng ta mới qui hướng cả con người chúng ta, hướng cả linh hồn và thân xác, hướng cả trí lòng, và cả con tim về mục đích ấy. Nhưng chúng ta không biết là Chúa sẽ đến lúc nào: Thời khắc nào, canh khuya nào, lúc rạng đông, buổi sáng, trưa, chiều, tối, hay lúc nửa đêm, chúng ta hoàn toàn không biết. Do đó Chúa mới nói với chúng ta “ Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết ngày nào, giờ nào “ ( Mt 25, 13 ).

       Tỉnh thức đợi chờ Chúa đến với chúng ta, không ỷ y , không dửng dưng, không lơ là, không chủ quan… thì đó là một sự khôn ngoan. Người khôn là người biết tiên liệu, biết lo xa, biết dự phóng chứ không để nước tới chân rồi mới chạy: “ Vậy ai tưởng nhớ đến khôn ngoan là được khôn sáng vẹn tuyền; ai tỉnh thức vì nó, sẽ chóng được an tâm “ ( Kn 6, 16 ). Năm cô trinh nữ khôn ngoan đã biết đoán những điều bất trắc có thể xẩy ra khi đi đón chàng rễ, cho nên các cô đã chuẩn bị trước bằng cách chẳng những vui sống trong những giây phút hiện tại là đổ dầu đầy bình rồi mà còn biết sống cho tương lai là mang dầu đem theo. Chúng ta chờ Chúa đến, chúng ta không những sống trong hiện tại là chu toàn những công việc Chúa trao phó trong vai trò là con cái Chúa sống ở trần gian, mà chúng ta còn hướng đến tương lai mai sau. Cho nên, chúng ta hãy tận dụng thời giờ Chúa ban để làm các việc lành phúc đức như là hành trang để bước vào cuộc sống vĩnh cửu sau này ( Việc lành phúc đức được ví như là dầu mà các cô khôn ngoan mang theo để đi đón chàng rễ ). Năm cô khôn ngoan hơn hẳn năm cô khờ dại vì đã biết tân dụng thời giờ một cách có hiệu quả, không để cho thời giờ trôi đi một cách vô nghĩa nên đã gặp được chàng rễ. Chúng ta hãy chắt chiu từng giây phút của cuộc sống ở đời này như là một ân huệ Chúa ban để lo tu thân, tích đức, đừng để thời gian qua đi trong sự vô bổ và rồi hối hận như năm khô khờ dại, vì không một ai trong chúng ta có thể níu kéo được thời gian trong một phút giây nào của cuộc sống, lúc ấy nếu có bừng tỉnh, thì cũng không còn kịp nữa và đó là nỗi đau muôn đời của chúng ta.

       Dầu mang theo của người nào thì người đó được hưởng, không thể vay mượn của nhau được. Sự sống đời sau, vĩnh cửu của ai thì người ấy phải lo, nhân đức của người nào khi còn sống đã làm thì người đó được hưởng, chứ không thể cho người khác vay mượn được. Do đó chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta biết luôn dựa vào Chúa, luôn cố gắng sống hy sinh hãm mình thực hiện các nhân đức và luôn làm theo ý Chúa.

       Chàng rễ đến bất ngờ, lúc mà các cô không nghĩ tới, Chúa cũng đến với chúng ta một cách  bất ngờ như thế. Yếu tố bất ngờ đôi khi làm cho chúng ta sợ hãi, hoang mang, cho nên Chúa nói với chúng ta phải luôn sống trong tâm tình chờ đợi từng phút giây của cuộc sống. Trong lúc chờ đợi Chúa đến, chúng ta cần phải đi đúng đường lối của Chúa, không vi phạm lề luật và giao ước của Chúa, không khinh rẽ những ân huệ Chúa ban cho chúng ta. Đàng khác, chúng ta phải làm chủ bản thân chúng ta, phải bắt các giác quan của chúng ta làm theo ý Chúa. Như vậy, khi Chúa đến, chúng ta sẽ gặp được Chúa như năm cô khôn ngoan gặp được chàng rễ: “ Chúng ta đi đón Đức Kitô trên không trung, và như vậy chúng ta sẽ được ở cùng Chúa luôn mãi. Vì thế anh em hãy dùng những lời đó mà an ủi mhau “ ( 1Thes 4, 17 ).       

         Bài học của năm cô khôn ngoan và năm cô khờ dại cầm đèn đi đón chàng rễ vẫn luôn mang tính thời sự, vẫn còn đó, vẫn có giá trị đó. Giá trị của nó vẫn là thiết thực cho cuộc đời chúng ta, dù ở bất cứ thời điểm nào, hoàn cảnh nào trong cuộc sống dương thế. Chúng ta cảm thấy bản thân mình là người khờ dại trong việc đón Chúa đến hơn là người khôn ngoan, bởi vì con người chúng ta yếu đuối, lỗi tội, bất toàn, giới hạn, khiếm khuyết…cho nên chúng ta cần phải có Chúa, khẩn cầu Chúa mỗi ngày để Chúa cứu giúp, đỡ nâng chúng ta. 

        Lạy Chúa, thật là khủng khiếp khi Chúa nói với chúng con như chàng rễ nói với năm cô khờ dại: “ Ta bảo thật các ngươi, ta không biết các ngươi “ ( Mt 25, 12 ), xin Chúa giúp chúng con không chỉ sống cho hiện tại mà còn biết sống cho ngày mai, luôn sống theo Lời Chúa dạy, tỉnh thức làm các việc mà Chúa đã giao phó, sẵn sàng dấn thân lên đường khi Chúa gọi mời ra đi giã từ trần gian này trong tinh thần vâng phục, xin Chúa đừng chối bỏ khi chúng con ra trước tòa Chúa.

       Lạy Thiên Chúa  toàn năng và nhân hậu, xin đẩy xa những gì cản bước tiến chúng con trên đường về với Chúa, để một khi xác hồn thanh thản, chúng con được hoàn toàn tực do mà thực hiện ý Chúa. Amen.