Lễ Chúa Giáng Sinh - Năm C
LỄ GIÁNG SINH
Một linh mục DÒNG TÊN

"Ngôi Lời đã trở nên người phàm" (Ga 1,14)

Lời khẳng định trên dây là một lời quả quyết huyền bí và có nhiều ý nghĩa nhất trong bất cứ một thứ ngôn ngữ nào

A. Nhưng "Lời" ở đây phải hiểu như thế nào?. Trong truyền thống Do thái, "Lời" có nghĩa là cách thế mà Thiên Chúa hành động. Ví dụ trong câu truyện tạo dựng được thuật lại trong sách Khải nguyên (Kn 1,1-31), Thiên Chúa đã không làm gì khác nhưng Người chỉ "phán" (sử dụng lời): "Thiên Chúa đã phán: "Hãy có ánh sáng, thì liền có ánh sáng..."

"Lời" còn có nghĩa là điều mà con người chúng ta nói về tất cả những gì chúng ta có thể biết được về Thiên Chúa, thông qua những hành động của Người.

"Lời trở thành người phàm". Gioan đã không viết là Ngôi Lời đã trở nên người nhưng ông cao rao rằng Ngôi Lời đã trở nên người phàm, một từ chỉ toàn diện con người cả xác lẫn hồn.

Từ "người phàm" được dịch từ từ "sarx" của Hy lạp. Từ đó chỉ toàn diện con người, cả xác lẫn hồn với tất cả sự yếu đuối, mỏng giòn hay hư nát của nó. Đó là cái bao bọc nhân vị con người. Từ sarx (người phàm) cũng là căn nguyên của tất cả niềm vui, của tất cả sức mạnh và là cội rễ của tất cả những yếu đuối và những nỗi bất hạnh của chúng ta.

Một điều khó khăn và thật là kỳ khôi sẽ xảy ra khi chúng ta nối liền hai từ "Lời" và "Người phàm" bằng từ "Trở thành".

"Lời trở thành người phàm" và cư ngụ giữa chúng ta" (Nếu dịch dịch sát chữ ta phải nói là: "đã dựng lều giữa chúng ta"): Đối với các độc giả của Gioan lúc ấy, thì kiểu nói "dựng lều " gợi nhớ ngay đến "nơi cư ngụ của Chúa " giữa dân Người. Sự hiện diện của Thiên Chúa giữa dân Người xưa được biểu tượng bằng Nhà Lều ở sa mạc thời Xuất Hành, rồi bằng Đền thờ Giêrusalem, thì giờ đây được thể hiện một cách trọn vẹn và triệt để nơi Đức Giêsu. Thiên Chúa làm người (cf. Ga. 2.19-22: " Đền thờ Người  muốn nói ở đây là chính thân thể Người "

Nơi con người Đức Giêsu, cộng đoàn của thánh Gioan quả quyết rằng họ đã được nhìn thấy vinh quang của Thiên Chúa, nghĩa là nhìn thấy một phẩm chất, một ánh rạng ngời tỏ lộ Thiên Chúa. "Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người

Thiên Chúa là Đấng vô hình, vô tượng, vô sú, vô thanh nhưng chính Đức Giêsu Kitô đã tỏ cho chúng ta "Không ai đã thấy Thiên Chúa bao giờ, nhưng Con một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết "

Vâng quả thật là lạ lùng khi nói rằng "Thiên Chúa đang ở đây, Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta!".

B. Chúng ta có thể tự hỏi: "Tại sao Ngôi Lời lại trở thành người phàm?

Đây quả là một mầu nhiệm cao cả và câu trả lời có thể là: Ngôi lời đã trở thành người phàm là để Thiên Chúa và thế giới mà Người đã tạo thành được gắn chặt lại với nhau một cách vĩnh viễn, đời đời.

"Ngôi Lời đã trở nên người phàm" (Ga 1,14).

Đây thực là một lời tuyên ngôn kỳ diệu về Thiên Chúa! Thiên Chúa "liều lĩnh" dấn thân. Người liều mình tin tưởng rằng chúng ta sẽ không để Người bị thất vọng. Dĩ nhiên đây không phải là toàn bộ câu chuyện, nhưng cuối cùng cũng là điều rất đáng hy vọng, bởi vì điều này có nghĩa là: bất cứ cuộc sống nào, cho dù bé bỏng, vô nghĩa đến đâu, thì cuộc sống ấy vẫn có mục tiêu và một ý nghĩa.

Mục tiêu và ý nghĩa nói theo lời của thánh Benađô đơn giản như thế này: Để con người được trở thành Con Thiên Chúa". Cả cuộc đời của Chúa Giêsu có thể nói chỉ nhắm đến một mục tiêu và ý nghĩa duy nhất đó

 J. Perron viết "Hành trình cuộc đời của Đức Giêsu được Gioan tóm tắt lại ở phần cuôí Tin Mừng của ngài bằng câu: "Biết rằng Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa " (13..3). Nhưng khi lên cùng Đấng mà chỉ có mình Người được biết ("Không ai đã thấy Thiên Chúa bao giờ, ngay cả ông Môsê!,) thì Người muốn đem ta theo Người: "để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó " (14.3). Hơn nữa, Người còn đưa chúng ta vào đời sống riêng tư mật thiết này: "Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy,  Cha của Thầy  sẽ yêu mến người ấy. Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy "

Lời đã đến để gọi chúng ta, ban sự sống cho chúng ta nhưng Lời có gặp được chúng ta hay không thì vẫn còn tùy ở thái độ của chúng ta.

Trong Tin Mừng Gioan, chúng ta thấy có những bóng tối, nhưng không phải bóng tối của đêm đen, mà là số phận tăm tối của con người.

Trong Tin Mừng Gioan chúng ta cũng thấy có cảnh thiếu chỗ để đón tiếp Chúa Giêsu, nhưng không phải chỗ trong nhà trọ ở Bêlem xưa nữa, mà chính là những tấm lòng chai đá của những kẻ không đón nhận "Ngôi Lời " của Thiên Chúa.

Trong Tin Mừng Gioan chúng ta thấy có nói sự sinh ra, nhưng đó là sự sinh ra của những con người đón nhận Lời và tin vào Lời

Đức Giêsu sẽ không bao giờ còn sinh ra ở Bêlem nữa. Sự sinh ra ấy chỉ xảy ra một lần mà thôi để bù lại mỗi ngày Người làm cho chúng ta sinh ra bởi Thiên Chúa, nếu chúng ta tiếp nhận Người; những ai tiếp nhận Người thì Người cho họ sinh ra bới Thiên Chúa. Bí tích Thánh Tẩy cho ta sinh lại làm con Chúa; nhưng đó mới là khởi đầu. Trong mỗi giây phút của đời ta, Lời vẫn cho ta khả năng sinh lại làm con Chúa. Phải chăng Người cũng ban ơn ấy nhưng một cách kín đáo, mà chẳng ai đếm nổi, cho bất cứ ai nhìn nhận rằng ánh sáng trong cuộc đời họ mạnh hơn bóng tối.

Như vậy thế giới này đã thuộc về Thiên Chúa. Người đã đến trần gian và đòi trần gian này hoàn toàn thuộc về Người. Điều này có nghĩa là tất cả chúng ta nữa, chúng ta sẽ không có một sự lựa chọn nào khác ngoài việc sẵn sàng hoàn toàn chấp nhận thế giới này và mọi chuyện đang xảy ra.

C. Nếu chúng ta tin "Ngôi Lờì đã trở thành người phàm" thì chúng ta cũng chỉ có cách duy nhất là tìm đến những con người đang phải chịu khổ đau. Chúng ta phải đứng về phía họ, đứng bên cạnh họ, những con người những ai đang đói khát, đang phải chịu thiệt thòi, bất công...Chính ở những nơi đó trong thân xác của những con người đang bị thương tích chúng ta nhận ra thân xác bị thương tích của Đức Giêsu Kitô.

Còn nếu chúng ta là thành viên của nhóm người muốn bảo toàn đức tin Kitô của mình cho được trinh trong, sạch sẽ, tốt đẹp và xa lánh không muốn dấn thân vào những chuyện kể trên, thì thực sự chúng ta đã đi ngược lại với mầu nhiệm Nhập thể rồi. Tất cả đời sống thiêng liêng của chúng ta có thể dễ dàng trở thành một con số không nếu chúng ta từ chối đi vào con đường mà Đức Giêsu Kitô đã đi qua. Chính bản thân con người của Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa thật chứ không phải là "thứ" Thiên Chúa ma!. Và Thiên Chúa cần đến tất cả chúng ta. Người tùy "thuộc" vào chúng ta. Chính nhờ đôi tay của chúng ta mà Người chữa lành. Chính nhờ tiếng nói của chúng ta mà Người nói lời an ủi, khích lệ. Chính nhờ trí óc của chúng ta mà Người làm cho sa mạc nở hoa. Quả thật là kỳ lạ! Thiên Chúa cao cả quyền năng, uy hùng, thế mà Người lại trao bản thân cho sự yếu đuối hay chết như chúng ta.

6. XIN DÙNG CON THEO Ý CHÚA

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa,

Làm chân tay cho người què cụt,

Làm lỗ tai cho người bị điếc,

Làm miệng lưỡi cho người không nói được,

Làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ gửi con ra đồng lúa,

Để dưa cơm cho người đói đang chờ,

Và đưa nước cho người họng đang khát,

Đem thuốc thang cho người đang đau ốm,

Đem áo quần cho người đang trần trụi,

Đem mền đắp cho người rét đang run.

Lạy Chúa, xin cứ gửi con ra đồng vắng,

Thắp đèn soi cho ai bước trong đêm,

Đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh,

Truyền cảm thông cho lừ khách đơn côi,

Nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp,

Đem tự do cho những kiếp đọa đầy.

Lạy Chúa, xin cứ gửi con vào thôn xóm,

Đem an hòa cho những ai bất thuận,

Đem yên bình cho kẻ sống âu lo,

Đem ủi an cho người đang sầu khổ,

Đem niềm vui cho nhừng ai bất hạnh,

Đem vận may cho người gặp rủi ro.

Lạy Chúa, xin cứ dùng con làm Tất cả,

Cho mọi người được hạnh phúc an vui.

Còn phần con, xin gửi hết nơi Ngài,

Là Thiên Chúa, Ià tình yêu, là lẽ sống ,

Ngài cho con Tất cả niềm hy vọng,

Để tin yêu mà vui sống trọn đời.-