|
Ngày Tết, người ta thường cầu chúc cho nhau được ba điều ước mơ lớn nhất
đó là: Phúc – Lộc - Thọ. Cái phúc của con người là công thành danh toại.
Cái lộc không chỉ là con thảo cháu ngoan, mà còn là ơn trời mưa móc
xuống muôn hồng ân cho gia đình dòng tộc, và thọ là tuổi già, sống lâu
trăm tuổi, hay còn gọi là “bách niên giai lão”.
I. Phúc – Lộc – Thọ
Ngày Tết, người ta thường cầu chúc cho nhau được ba điều ước mơ lớn nhất
đó là: Phúc – Lộc - Thọ. Cái phúc của con người là công thành danh toại.
Cái lộc không chỉ là con thảo cháu ngoan, mà còn là ơn trời mưa móc
xuống muôn hồng ân cho gia đình dòng tộc, và thọ là tuổi già, sống lâu
trăm tuổi, hay còn gọi là “bách niên giai lão”.
Ước mơ được sống hạnh phúc trường sinh bất tử là nỗi khao khát của con
người vượt qua mọi thời đại. Dân tộc nào cũng ước mơ trường thọ, thời
đại nào cũng mong được trường sinh bất tử. Dân tộc Việt Nam cũng biểu lộ
sự khao khát trường sinh bất tử qua câu truyện Từ Thức lạc vào chốn bồng
lai tiên cảnh. Chỉ một thoáng ở chốn bồng lai tiên cảnh hạnh phúc êm đềm
mà dài bằng cả đời người một trăm năm. Đến độ, Từ Thức khi trở về, chốn
xưa đã không còn, người thân cũng chẳng còn ai. Hay có thể nói “chốn xưa
mình ở, mà nay cũng chẳng còn biết mình”. Nỗi khao khát này còn được
biểu lộ nơi chúng ta trong những dịp lễ tết đầu năm thường chúc nhau
mạnh khỏe sống lâu, và trong đám cưới, người ta vẫn thường cầu chúc cô
dâu chú rể trăm năm hạnh phúc.
Thánh Kinh kể rằng: thuở ban đầu, Thiên Chúa đã cho con người hưởng đầy
đủ Phúc – Lộc – Thọ. Cái phúc của con người thuở tạo dựng là được làm
chủ mọi loài chim trời cá biển, Chúa còn cho cả giang sơn làm sản nghiệp
riêng mình. Cái lộc của con người là lời chúc phúc sẽ có con đàn cháu
đống như sao trên trời như cát dưới biển. Và cái Thọ miên trường của con
người là sinh ra không phải đau khổ và không phải chết.
Thế nhưng, những điều hạnh phúc đó đã tan vỡ và trờ thành một niềm mơ
ước triền miên của cả kiếp người. Bi kịch của con người xảy ra khi tội
vào thế gian. Bởi sự tội mà con người phải chết. Bởi sự tội mà con ngưởi
đầy đoạ nhau, gây nên đau khổ cho nhau. Từ đó, ước mơ Phúc - Lộc - Thọ
đã là ước mơ muôn thuở của con người.
Dường như trong cuộc đời, chẳng mấy ai an phận với những gì mình đang
có. Ai cũng muốn giầu sang, nhưng có rồi lại muốn giầu sang hơn nữa. Ai
cũng muốn chức cao quyền trọng nhưng đứng núi này lại trông núi kia.
Những người nghèo nghĩ rằng họ sẽ đạt được hạnh phúc khi trở nên giàu
có. Những người giàu lại nghĩ rằng họ sẽ hạnh phúc khi họ không còn bệnh
tật. Dường như chúng ta không bao giờ cảm thấy hạnh phúc vì chúng ta
chẳng bao giờ bằng lòng với hiện tại của chúng ta, với những gì mình
đang có.
Ngày đầu xuân, chúng ta dâng cuộc đời cho Thiên Chúa. Nguyện xin Chúa
chúc lành và ban cho chúng ta vạn sự như ý.
Chúng ta tin rằng: Chúa Giêsu đã đến để mang lại cho con người hạnh phúc
và hạnh phúc ngay từ trên cõi đời này. Vì Ngài là hoàng tử bình an, là
vua thái bình. Ngài đã đến để mang lại bình an cho những ai thành tâm
thiện chí hướng về sự thiện, cho những ai ăn ở ngay lành, và cho những
ai sống một cuộc đời cao thượng vượt qua khỏi những tham sân si làm hư
hoại thanh danh đời người.
Dĩ nhiên, hạnh phúc không có nghĩa là không có đau khổ. Hạnh phúc chính
là biến đau khổ thành niềm vui của hiến tế, của sự hy sinh cho gia đình,
cho con cái. Hạnh phúc tìm được ở sự cống hiến vun đắp hoà bình và bảo
vệ công lý cho nhân loại. Ở gia đình, cha mẹ hy sinh cho con cái là niềm
vui, vợ chồng hy sinh cho nhau là niềm vui, con cái hy sinh vì cha mẹ là
niềm vui. Niềm vui và hạnh phúc của đời người được dệt bằng hy sinh, vất
vả để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu. Chính Chúa Giêsu cũng đã
trải qua rất nhiều đau khổ. Ngài bị chống đối, bị khước từ, và cuối cùng
bị treo trên thập giá. Ngài đã hiến thân mình để mang lại niềm vui cho
tha nhân. Qua cuộc sống hy sinh cứu độ đó, Ngài cũng mời gọi chúng ta
sống giây phút hiện tại hạnh phúcn vì hạnh phúc hệ tại ở việc trao ban
cho thế nhân. Sống có ích cho tha nhân, mới là cuộc sống có ý nghĩa.
Sống vì lợi ích tha nhân, mới là cuộc sống đẹp. Sống vì mọi người và cho
mọi người, là chúng ta đang làm cho nét xuân luôn nở rộ những bông hoa
của công bình, của bác ái, của yêu thương và vị tha.
Ngày Tết, ai cũng muốn nở nụ cười thật tươi với anh chị em mình.
Ngày Tết, ai cũng muốn mang lại lời chúc phúc cho anh chị em mình.
Ước gì mỗi giây phút trong ngày sống của chúng ta đều là lời chúc phúc
cho anh em. Không chỉ ba ngày tết, mà còn kéo dài mọi ngày trong đời của
chúng ta. Để cho dù mùa xuân của trời đất qua đi, nhưng mùa xuân của
tình người mãi nở rộ khắp muôn nơi và đến với mọi người.
Nguyện xin Chúa Xuân chúc lành cho những ước nguyện đầu năm của chúng
ta.
Xin Người ban phúc lành và ban cho chúng ta một năm mới bình an và tràn
ngập niềm yêu thương của chúng ta dành cho nhau. Amen.
II. Hiếu kính Cha Mẹ
Có một chàng trai sắp thi tốt nghiệp đại học. Trước đó, anh đã nói với
cha về ước muốn có chiếc xe thể thao xinh đẹp và mong rằng nó sẽ là quà
tặng của cha nhân ngày tốt nghiệp.
Người cha nghe xong im lặng, không có ý kiến gì.
Sau ngày chàng trai tốt nghiệp, người cha đã gọi anh vào phòng, nói rằng
ông rất yêu thương và hãnh diện có được đứa con như anh. Sau đó, ông
trao cho anh một hộp quà được gói cẩn thận. Ngạc nhiên, chàng trai mở
hộp quà và nhìn thấy đó là một quyển sách thể loại “rèn nhân cách” được
đóng gáy và bọc bìa da rất đẹp. Chàng trai nhíu mày, “với tất cả tài sản
mà cha mình đã có… và món quà tặng cho con tốt nghiệp đại học chỉ là một
quyển sách tầm thường này hay sao?”.
Chán nản và buồn phiền với ý nghĩ đó, chàng trai không nói lời nào với
cha mình, rời khỏi phòng, để lại quyển sách trên bàn. Sau đó anh bỏ nhà
ra đi…
Trong một thời gian dài, chàng trai không liên hệ với cha mình. Cho đến
một ngày anh nhận được tin cha mình đã qua đời và để lại toàn bộ tài sản
cho anh ta.
Khi anh về đến căn nhà cũ xưa, sự buồn phiền và hối hận tràn ngập trong
lòng chàng trai khi anh nhớ đến sự cư xử lạnh nhạt mà anh đã có với cha
trước đây. Anh tìm đọc những giấy tờ quan trọng của cha mình và nhìn
thấy cuốn sách “rèn nhân cách” vẫn còn nguyên vẹn trên bàn như ngày anh
từ bỏ nó. Chàng trai mở cuốn sách ra, lật từng trang và thấy một bao thư
được ép chặt trong đó. Anh đã nhẹ nhàng mở bao thư ra, và bỗng dưng nước
mắt anh tuôn trào khi nhận ra đó chính là một chìa khóa xe hơi và tờ hóa
đơn của chính chiếc xe mà anh ta yêu thích ngày trước. Tờ hóa đơn ghi
đúng ngày anh ta tốt nghiệp với dòng chữ đã thanh toán đầy đủ…
Trong cuộc sống của chúng ta, không ai mà không mắc những sai lầm. Có
những sai lầm thì sau đó được sửa chữa và trở nên bình thường. Nhưng có
những sai lầm sau khi khắc phục rồi, nó vẫn còn để lại “một vết sẹo” mà
khó có thể phai mờ được.
Có thể nói, “vết sẹo” mà chúng ta đã gây ra đối với đấng sinh thành, là
đáng trách nhất. Vết sẹo đó sẽ mãi mãi ở bên chúng ta, khiến chúng ta
luôn bị nhức nhối lương tâm mỗi khi nhớ đến nó. Như trong câu chuyện
trên, chàng trai sau khi thức tỉnh, đã vô cùng ân hận, nhưng người cha
đã không còn nữa để anh ta làm một cái gì đó, dù chỉ là một lời xin
lỗi...
Ngày Tết là dịp để chúng ta về đoàn tụ bên các đấng sinh thành để xin
lỗi, để cầu chúc các đấng an khang trường thọ.
Ngày Tết là dịp để con cái nhìn nhận tình thương của cha mẹ là tình
thương không thể thiếu cho con bước đi trong cuộc đời.
Dầu rằng, Tình Cha, Tình Mẹ có khác nhau nhưng nhờ Ơn Cha, nhờ Nghĩa Mẹ
mà con cái mới đứng vững trước những sóng gió cuộc đời.
Thực vậy, tình cảm của người cha không bao giờ như người mẹ.
Tình thương của cha luôn giấu kín trong lòng, đôi khi còn tỏ ra nghiêm
nghị, cứng rằn mỗi khi dạy con. Cha giống như một thân cây vững chắc,
bám rễ thật sâu dưới lòng đất để hút nhựa nuôi dưỡng cành lá, hoa, quả.
Mẹ là tình cảm, cha là lý trí, mẹ mềm lòng, cha phải giữ kỷ cương, mẹ
chín bỏ làm người, cha phải cầm cân nảy mực. Cuộc sống đòi buộc cha lăn
lộn với đời để kiếm tìm miếng cơm manh áo cho gia đình.
Cha thường xuyên phải xa gia đình, xa con cái, nên tình cảm đôi khi cũng
lạt hơn mẹ.
Cha còn thẳng tay trừng phạt những đứa con thiếu ý chí vươn lên, lười
biếng, vô dụng.
Cha luôn đòi đứa con phải tự bước đi trên đôi chân của mình, cho dù có
té ngã, vẫn phải một mình đứng dậy. Đó chính là một tình thương mà chỉ
có người cha mới rèn nên cho con tính đoan trang, tính mực thước và nghị
lực khi bước vào đời vốn dĩ luôn ngập tràn những khó khăn.
Nhưng đáng tiếc, chỉ khi nào mất cha, người con mới cảm thấy mất núi
Thái Sơn, mất đi cái nóc cột trụ gia đình.
Mất cha, người con mới ngậm ngùi nói rằng:
Còn cha, gót đỏ như son
Mất cha, gót mẹ, gót con đen sì.
Hay:
Thương cha lam lũ một đời,
Tìm trong xa vắng những lời xa xưa.
Bồng bềnh gió đẩy mây đưa,
Bơ vơ con đứng, bóng mưa ngập lòng.
(Nguyễn Ánh Hồng)
Vâng, đời của những người làm con sẽ trở nên trống vắng lạc lõng vô cùng
nếu như một ngày kia cha mẹ vĩnh viễn ra đi, bỏ lại thân xác trong nấm
mồ cô đơn lạnh lẽo. Lúc đó, lòng con lại dâng trào một nỗi buồn mênh
mông sâu lắng:
Thấy bơ vơ lạc lõng dấy trong lòng
Khi chợt nhớ mẹ già không còn nữa.
Bởi vì:
Mẹ ơi, trên vạn nẻo đường
Con đi, mới hiểu tình thương mẹ hiền.
Đời con xuôi ngược bao miền
Nhưng tình của mẹ là nguồn yêu thương.
Bởi thế, đạo làm con luôn mời gọi chúng ta hãy thờ cha kính mẹ, để mai
này, chúng ta khỏi phải xót xa mà nói rằng:
Tình thương xuôi chảy một miền
Nhưng con nào biết giữ niềm kính yêu
Con nay hầu mẹ tuổi chiều
Nuôi cha dưỡng mẹ, ít nhiều kể công.
Và với lòng hiếu kính đang trào dâng trong ngày Mồng Hai Tết, có lẽ ai
trong chúng ta cũng thầm mong ước cho cha mẹ mãi mãi ở cùng chúng ta:
“Ngày đêm khấn nguyện cầu Trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con”.
Cầu cho cha mẹ sống đời với con, đó là tâm nguyện của tất cả những người
con dành cho cha mẹ. Bởi lẽ không có một tình con người nào sâu đậm, gắn
bó, chân thành bằng tình cha mẹ yêu con, và càng không có một tình yêu
nào trên trái đất này có thể thay thể được tình phụ mẫu yêu con, mà bài
cầu cho cha mẹ của Linh mục Nguyễn duy đã lột tả.
“Này chúng con sinh vào đời nhờ có tay của mẹ cha. Là Thái Sơn cao xa
cao xa, là Biển Đông bao la bao la, như một rừng hoa ngát hương cả bốn
mùa. Ôi tình mẹ cha nói lên tình Chúa. Đời chúng con yên vui hân hoan,
nhờ mẹ cha gian nan lo toan, trong giọt mồ hôi có chung cả máu hồng,
luôn dạy lòng con biết câu mặn nồng.
Rồi lớn lên, con vào đời, gặp biết bao nhiêu người thương. Dù có ai hy
sinh cho con. Dù được ai cho mâm cơm ngon, đi gần về xa, thấy đâu một
mái nhà, như nhà mẹ cha thiết tha từ ấy. Rồi lớn lên, con xây non cao,
vượt biển khơi bay lên trăng sao. Khi về nhà xưa với cha và với mẹ, vẫn
là trẻ thơ bé như ngày nào”
Vâng, lời ca như muốn mời gọi chúng ta hãy sống trọn tình con thảo ngay
từ hôm nay. Hãy sống ngoan hiền bên những người cha mẹ đang còn trẻ để
hưởng nếm giây phút ngọt ngào mà ai đó nói rằng: là chùm khế ngọt cho
con trèo hái mỗi ngày.
Hãy sống thảo hiếu, quan tâm chăm sóc các đấng sinh thành khi đã còng
lưng vì một đời lam lũ cho đoàn con.
Vâng, hãy tạ ơn Chúa đi, hãy sống cho trọn vẹn đạo làm con, trọn nghĩa
tình với cha mẹ mình, vì cha mẹ là món quà thiêng liêng và quí giá nhất,
tình cha mẹ là cái gì rất cao siêu lành thánh, mà lại thật thân mật gần
gũi, được Chúa dành cho chúng ta.
Nguyện xin Chúa chúc lành và trả công cho các bậc sinh thành và ước gì
những ngừơi con hôm nay đang vinh dự được chúc mừng tuổi mới của cha mẹ,
thì cũng biết sống hiếu thảo để đền đáp ân nghĩa cù lao chín chữ mà cha
ông ta đã từng khuyên răn rằng:
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi.
Amen.
+++++++++
Note: Chín chữ cù lao, tức là chín điều khó nhọc của cha mẹ sanh dưỡng
con cái.
Chín chữ cù lao gồm:
1.Sinh: Sanh đẻ.
2.Cúc: Nâng đỡ.
3.Dục: Dạy dỗ.
4.Phủ: Vuốt ve triều mến.
5.Xúc: Cho bú sữa.
6.Trưởng: Nuôi cho khôn lớn.
7.Cố: Trông nom.
8.Phục: Ôm ấp.
9.Phúc: Bảo vệ.
III. Mọi sự đều nhờ ơn Chúa
Ngày Mồng Ba Tết, chúng ta dành để dâng lên Chúa những dự định và tương
lai của chúng ta. Chúng ta xác tín rằng mọi sự đều nhờ ơn Chúa, vì “nếu
Chúa không xây nhà thì thợ nề vất vả cũng bằng uổng công”.
Thực vậy, nhìn lại năm qua với biết bao thiên tai giáng xuống địa cầu,
cho chúng ta thấy con người thật nhỏ bé trước bao sóng gió của thiên
nhiên. Con người cần phải có ơn Chúa để gìn giữ, chúc lành cho chúng ta
một năm bình an.
Vâng, có thể nói một năm đã vụt qua, nhưng đã để lại nỗi hãi hùng cho
con người với những trận thiên tai kinh thiên động địa nhất.
Xin được lướt qua những thiệt hại về nhân mạng cũng như vật chất:
1) Trận động đất 7 độ Richter ở Haiti xảy ra ngày 24-01, đã giết chết
230,000 người, hơn 300,000 người bị thương và hơn một triệu người màn
trời chiếu đất. Ðến nay, một năm sau, vẫn chưa hồi phục dù thế giới đã
đổ hàng tỷ đô-la vào xứ sở nghèo đói bệnh tật này.
2) Ngày 27-2, lại một trận động đất mạnh tới 8.8 độ Richter, đã xảy ra ở
vùng duyên hải Chí Lợi (Chile), rung chuyển 6 tiểu bang lớn và một phần
của Á Căn Ðình. Ðộng đất kéo theo sóng thần, quét qua các thị trấn ven
biển, khiến 500 người thiệt mạng, hơn 200.000 người mất nhà cửa, gây
thiệt hại 30 tỷ đô.
3) Ngày 21-3, núi lửa ở Băng đảo (Iceland) bỗng nhiên thức giấc sau 200
năm, phun bụi và khói ngập trời khiến hàng ngàn người phải di tản. Thiên
tai này đã ảnh hưởng nặng nề tới hoạt động hàng không, làm cho 100.000
chuyến bay của các nước Âu Châu bị hủy bỏ và 8 triệu hành khách bị mắc
kẹt ở các sân bay trong suốt 6 ngày, thiệt hại gần 2 tỷ đô-la.
4) Tháng Bảy, sau những trận mưa dai dẳng đã gây ra lụt lội tại
Pakistan. Trận mưa lụt này được coi là thiên tai lớn nhất trong 100 năm
tại Pakistan. Một phần năm (1/5) diện tích quốc gia này đã chìm trong
biển nước, hơn 2.000 người bị cướp đi sinh mạng. Con số này còn tăng cao
vì dịch bệnh, gây thiệt hại lên tới 10 tỷ đô-la, khiến ít nhất 9 triệu
người, trong đó phần lớn là trẻ em, lâm vào cảnh đói khát.
5) Cũng vào tháng Bảy, nóng chưa từng có đã kéo theo nạn cháy rừng nhiều
nơi ở Nga. Bầu trời thủ đô Moscow bị bao phủ khói đen, nhiều chuyến bay
đã bị hủy bỏ. Hỏa hoạn và cháy rừng làm cho 50 người thiệt mạng và 3.000
người mất nhà cửa. Nguyên nhân của thảm họa cháy rừng là do mức nhiệt độ
lên cao kỷ lục trong hơn 100 năm qua.
Ðó là những trận thiên tai lớn đã xẩy ra trong năm qua, khiến thế giới
phải lo ngại sẽ tạo thêm khủng hoảng tài chánh, vì hai năm qua kinh tế
thế giới đã gặp nhiều khó khăn chưa giải quyết nổi. Các nhà tiên tri cho
rằng, năm 2010 là năm bắt đầu của những thiên tai, bệnh tật mà nhân loại
sẽ phải gánh chịu vào những năm kế tiếp.
Người Việt thì nói rằng: mỗi năm, làm ăn càng ngày càng khó khăn hơn.
Người đông của ít, khiến con người phải bon chen vật lộn với cuộc sống
nhiều hơn. Thêm vào đó lại thiên tai, lũ lụt, thời tiết khắc nghiệt
khiến ngành chăn nuôi, trồng cấy càng mong manh. Như dịch bệnh cùm gia
gia cầm, dịch tai xanh .. . tràn lan suốt năm qua.
Hôm nay, Ngày Đầu Năm, chúng ta hướng về Cha trên trời, là Đấng làm chủ
mọi loài, là Đấng quan phòng kỳ diệu, xin Chúa chúc lành cho chúng ta
một năm bình an hạnh phúc, một năm an khang thịnh vượng.
Xin Chúa chúc lành cho những dự định tương tai của chúng ta được thành
toàn.
Chúng ta hãy trao vào tay Chúa những lo toan vất vả của đời người.
Chúng ta hãy bước đi trong sự tín thác vào tình thương quan phòng của
Chúa.
Xin Chúa là Chúa của mùa xuân chúc lành cho những ước nguyện đầu xuân
của chúng ta. Amen |