Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm C
PHÚC CHO EM VÌ ĐÃ TIN
Sr Mai An Linh OP

Con người sống được là nhờ có niềm tin; vì thế khi mất niềm tin người ta dễ tử tự. Cũng vậy, người Kitô hữu lớn lên và phát triển cũng là nhờ có đức tin. Tuy nhiên đức tin không tự ta tìm kiếm mà có nhưng do Thiên Chúa ban và con người làm cho dức tin đó lớn lên. Đức tin là mấu chốt để được hạnh phúc, để được chúc lành, để phép lạ được thực hiện như chúng ta đã thấy nơi viên đội trưởng ngoại giáo (Mt.8,13), nơi người đàn bà băng huyết (Mt.9,22), nơi 1nh mù ( Ga.6), nơi người phụ nữ ngoại giáo Canaan ()….có rất nhiều trường hợp khác trong Tin Mừng. Và bài TinMừng hôm nay Phụng vụ Lời Chúa cho chúng ta thấy đức tin của Đức Maria đến nỗi bà Elizabeth phải kêu lên “ phúc cho em vì đã tin”.

Thật vậy, ngay từ khởi đầu cuộc đời nhập thể của Đức Giêsu, lúc thụ thai trong lòng Mẹ. Mẹ đã chứng tỏ đức tin của Mẹ bằng việc phó thác hoàn toàn vào tay Thiên Chúa. Mặc dù Mẹ chưa hiểu được chương trình của Thiên Chúa bao nhiêu nhưng Mẹ vẫn lên tiếng “ này tôi là nữ tỳ của Chúa, xin hãy thực hiện nơi tôi những gì lời Chúa phán”. Và trong Thánh Kinh, nhân vật được coi là “ cha của những kẻ tin” đó là Abraham. Ông chấp nhận bỏ thành Ur mà đi đến nơi Thiên Chúa chỉ, dù là chưa biết nơi ấy ở đâu. Ông bỏ nơi ở đã ổn định định để ra đi trong vô định và bấp bênh, có thể chết dọc đường. Thế nhưng ông có chết thì vẫn có những người thân cùng chết…Còn Đức Maria, khi thưa tiếng “ xin vâng” là Mẹ đang chờ đợi một cái chết một mình, đang chờ những bàn tay cầm đá trong tay chuẩn bị ném lên người Mẹ, trong khi Mẹ không thể tự bào chữa, cũng không thể tự bộc bạch với thánh Giuse.

Như thế, đức tin của Đức Mẹ hơn hẳn Abraham: Mẹ tin rằng Thiên Chúa có cách của Thiên Chúa sẽ làm nơi Mẹ. Tin rằng Chúa đã thay đổi hướng đi của cuộc đời Mẹ và Mẹ đã chấp nhận thì Chúa cũng có cách để thực hiện và đưa cuộc đời Mẹ vào chương trình cứu độ của Người. Mẹ chấp nhận lên đường, làm một cuộc phưu lưu với Chúa, và Mẹ đã đi từ cuộc phưu lưu này đến cuộc phưu lưu khác. Từ việc sinh con Chúa trong cảnh cơ hàn đến việc mất con. Từ những hành động rất bình thường ở Nazareth cho tới khi đứng dưới chân Thập Giá. Tất cả những hành trình ấy thật khó hiểu trước con mắt loài người, nhưng Mẹ đã làm một cuộc phưu lưu với Chúa trong tin yêu và phó thác.

Mẹ xứng đang với danh hiệu “ Mẹ có phúc vì đã tin” và xứng đáng với tước hiệu “ Mẹ Thiên Chúa” khi cưu mang Đấng Cứu Thế. Cung lòng Mẹ đã trở nên mái ấm đầu tiên để con Thiên Chúa bước vào, và Đấng ấy đã thánh hóa Gioan Tẩy Giả trong cuộc viếng thăm linh thánh mà chúng ta vừa nghe bài Tin Mừng tường thuật. Trong cuộc hạnh ngộ ấy Thánh Thần linh ứng cho người chị họ nhận ra điều kỳ lạ nơi người em mà chúc vinh, để rồi Mẹ cảm nhận sâu xa hồng ân của Thiên Chúa ban tặng mà dâng lời ngợi ca Thiên Chúa. Vâng, chính cuộc sống lòng tin và phó thác của Mẹ đã đem lại ân phúc cho chúng ta.

Mẹ được chúc phúc vì đã tin và niềm tin của Mẹ được minh chứng bằng việc đem Đức Giêsu đến cho cho gia đình ông Giacaria cho Gioan Baotixita được khỏi tội nguyên tổ, và Mẹ ở lại để phục vụ bà Isave. Đồng thời niềm tin của Mẹ được thể hiện trong cách sống thường nhật và nên gương mẫu cho các bà mẹ, Mẹ luôn suy đi nghĩ lại những biến cố để tìm ra Thánh Ý Chúa, không to tiếng, không lo lắng sợ hãi, nhưng kiên cường cho tới đỉnh đồi Calve dưới chân Thập Giá. Cách sống Lời Chúa của Mẹ là như thế, còn chúng ta đã sống Lời Chúa thế nào ? Đã đem Chúa đến cho anh em mình chưa? Chúng ta đang sống trong năm “ Sống đạo hôm nay”, vậy chúng ta hãy nhìn gương mẫu sống đạo nơi đức Maria để thực hành.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết sống đạo thực hành như Đức Maria để chứng tỏ cho mọi người là đức tin của chúng con sống động và đang lớn lên.