| Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm C |
| SỰ THINH LẶNG NỘI TÂM |
| Phó tế Thiên Hương, CMC |
Anh chị em thân mến Lời Chúa hôm nay giới thiệu cho chúng ta vị ngôn sứ cuối cùng của cựu ước, Ngài xuất hiện để dọn lòng người đón tiếp Con Thiên Chúa. Gioan tiên sứ là người đã được tiên tri Isaia loan báo là sẽ xuất hiện từ hoang địa và kêu gọi sự sám hối : “Có tiếng kêu trong hoang địa : hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi. Con đường cong queo hãy làm cho thẳng. Con đường gồ ghề hãy san cho bằng và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa”. Gioan là người được sinh ra cách nhiệm lạ, khi cha mẹ ông đã già. Lúc tới tuổi khôn ông vào hoang địa sống ở đó trong hoang địa cằn cỗi, hoang vắng và tĩnh lặng, Thiên Chúa đã huấn luyện ông. Chính trong thinh lặng ông đã gặp gỡ Thiên Chúa, đã được Thiên Chúa dạy dỗ và mạc khải cho ông về sứ vụ mà ông phải thi hành. Chính nhờ hiểu biết và cảm nghiệm về Thiên Chúa, ông ý thức thân phận tội lỗi của con người. để rồi khi được sai đi làm ngôn sứ tiên báo về Đấng Cứu Thế, ông kêu gọi mọi người sám hối, sửa chữa cuộc sống của mình để có thể gặp gỡ và nhận ra Con Thiên Chúa. Chúng ta thấy rằng trong kinh thánh. Thiên Chúa thường tỏ mình ra trong nơi thanh vắng; Mai sen được Thiên Chúa tỏ mình ra trong hoang địa Horeb. Tại nơi đây, Thiên Chúa mặc khải tên của Ngài: “Ta là Đấng Tự Hữu”, và trao cho Maisen nhiệm vụ đưa dân ra khỏi Ai cập. Tiên tri Elia cũng chỉ gặp được Thiên Chúa khi đi suốt 40 đêm ngày trong sa mạc để tới “núi của Thiên Chúa”. Tại đây ông nhận nhiệm vụ đi xức dầu phong vương cho hai vua Juda và Israel và xức dầu cho Elisa làm tiên tri thay ông. Chúa Giêsu cũng thế. Trước khi đi thi hành sứ vụ, Ngài đã vào hoang địa ăn chay và cầu nguyện 40 đêm ngày. Sau này, khi sai các môn đệ đi rao giảng tin mừng, lúc trở về Ngài cũng nói với các ông tìm nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi. Nhìn lại việc các tổ phụ, các tiên tri được gặp gỡ; được Thiên Chúa huấn luyện, dạy dỗ trong nơi hoang địa. Để áp dụng vào cuộc sống của chúng ta hôm nay. Một điều chắc chắn, Thiên Chúa vẫn dùng cách thế này để gặp gỡ từng người chúng ta. Có người sẽ hỏi: Giữa chốn đô hội, với bao lo toan về cơm áo gạo tiền, liệu tìm đâu ra nơi hoang vắng, chốn thinh lặng để gặp Thiên Chúa? Điều Thiên Chúa đòi mỗi người chúng ta, nếu muốn đến gần với Thiên Chúa; nếu muốn gặp gỡ thân mật với Thiên Chúa, chúng phải có sự thinh lặng của nội tâm. Sự thinh lặng của tâm hồn. Nghĩa là, dù giữa trăm công nghìn việc nhưng tâm hồn chúng phải có một khoảng trống, một cung thánh dành cho Thiên Chúa: để ở nơi đó, tôi có thể gặp gỡ Thiên Chúa. Ở nơi đó, tôi có thể bàn hỏi và chia sẻ với Thiên Chúa những lo toan của cuộc sống. ở nơi đó, tôi có thể khóc với Thiên Chúa khi tôi đau khổ và vui đùa với Thiên Chúa khi tôi hân hoan vui mừng. Tạo ra một khoảng không tĩnh lặng trong tâm hồn dành cho Thiên Chúa để thỉnh thoảng tôi có thể dừng công việc lại một chút nói với Thiên Chúa : “Con sống nhưng không phải là con sống, mà là Chúa đang sống trong con . Ý thức điều đó sẽ giúp chúng ta cố gắng bảo vệ thân xác và linh hồn luôn trong sạch, ngay thẳng và bình an. Và đây là điều mà Thánh Gioan Tiền sứ đã cảm nghiệm được trong chính cuộc đời của Ngài. Thiên Chúa là Chân, Thiện, Mỹ. Vì thế để gặp và nhận ra Thiên Chúa, con người phải san bằng mọi hố sâu của tham lam, ghen ghét. Bạt hết mọi ngọn đồi kiêu căng, tự cao tự đại; Mọc cong queo của dối trá phải uốn cho ngay thẳng ; mọi gồ ghề của tự ái phải san cho bằng. Khi chúng ta cố gắng để xa tránh tội lỗi; cố gắng để sửa chữa những lỗi lầm, tính mê nết xấu của chúng ta, là chúng ta đang biến tâm hồn chúng ta thành cung thánh dành riêng cho Thiên Chúa ngự trị. |