Chúa Nhật III Phục Sinh
NEO CHẶT VÀO HY VỌNG...
Fr.Jude Siciliano,OP.

Neo chặt vào hy vọng “trời mới đất mới”
Ga 21,1-19

Thưa qúi vị, Chúa nhật vừa qua, bài đọc 2 khởi sự một loạt các bài đọc trích từ sách Khải Huyền. Việc này còn tiếp tục cho đến lễ Hiện Xuống. Như vậy, mỗi tuần các cộng đoàn tín hữu trong toàn thể Hội Thánh được nghe những ngôn từ lạ tai và khó hiểu. Khó hiểu ngay cả đối với các nhà giảng thuyết. Tôi dám qủa quyết như vậy. Vì ít khi chúng ta dám khai thác sách Khải Huyền, kể cả trong mùa Phục sinh này. Vậy thì hôm nay chúng ta mạo hiểm suy tư về sách này. Nó giúp chúng ta thay đổi thói quen thường xuyên là đi thẳng vào bài đọc tin mừng, có lẽ nó còn là công việc gây phấn khởi và thích thú, cho chúng ta và cho cả cộng đoàn.

Tôi tình cờ khám phá ra rằng ở nhà tù San Quentin, người ta ưa thích đọc sách Khải Huyền, nhưng trong một lăng kính khác, lăng kính hiện thực. Khải huyền đối với họ là một lời tiên báo gần về sự kết thúc và phá hủy của thế giới hiện tại, của xã hội đương thời. Các tử tù thường gọi nhau là “đạo quân hằng sống” đồng thanh nhất trí mong cho thế giới này kết thúc càng sớm càng tốt, để trừng phạt xã hội mà họ đang sống. Sách Khải Huyền xem ra ủng hộ ước muốn đó. Nhưng có phải chủ đích của sách này là như thế không ? Sách chứa đựng đầy dẫy những ẩn dụ và biểu tượng báo trước sự kết thúc của thế giới và sự cứu thoát của một số linh hồn. Thoạt nhìn đúng là như vậy.

Nhưng khi cố gắng giải thích sách Khải Huyền cho thính giả ngày nay chúng ta phải vận dụng đến kiến thức các loại văn chương. Sách Khải Huyền dùng một loại văn thể mà người ta gọi là mặc khải, nó rất thịnh hành ở thế kỷ thứ nhất, dưới triều đại hoàng đế La mã, Domitiano. Ong này là con người độc ác, cấm đạo ngặt nghèo. Ông đã ra tay giết hại nhiều tín hữu, triệt hạ nhiều nơi thờ tự của người theo đạo Kitô. Các tù nhân ở San Quentin đọc được một tín hiệu quan trọng từ sách Khải Huyền, bởi vì sách đã được viết ra cho các tín hữu đúng vào thời kỳ khó khăn nhất trong lịch sử. Sách không phải để cung cấp kiến thức, mà là để an ủi, khích lệ độc gỉa, nói thẳng vào cảm xúc và trái tim người đọc, vì vậy sách dùng toàn biến cố, biểu tượng và hình ảnh của một thế giới kỳ ảo.

Người đọc cần tìm ra chìa khóa để mở những ý nghỉa của các biểu tượng và xác định ngày tháng các biến cố. Như vậy, bí mật của sách Khải huyền trở nên rõ ràng. Ngôn ngữ bóng gió của sách không phải để khóa kín trí khôn người đọc, trái lại, những đọc gỉa tiên khởi rất dễ dàng nhận ra ý nghĩa của các ẩn dụ, bởi vì chúng là những sinh hoạt hằng ngày của thế giới lúc ấy. Tác gỉa Gioan (chưa xác định được căn cước của ông) không có ý định bắt bí các độc gỉa, ông đã cố gắng viết cho thật rõ ràng và độc gỉa chẳng thấy khó khăn gì khám phá ra tư tưởng của ông.

Bởi vì chúng là những hoàn cảnh rất cụ thể của thế giới lúc bấy giờ. Khó khăn là khó khăn cho chúng ta, sống xa những biến cố đó đã từ 2000 năm ! Thế giới mà các tín hữu tiên khởi sống không phải là thế giới có đạo như chúng ta ngày nay, trái lại, là thế giới rất thù nghịch với đức tin công giáo.Thành phố Roma lúc ấy chống lại lòng tin vào Chúa Giêsu của các tín hữu một cách thật dã man, mọi rợ. Bởi vì nó chỉ tôn kính một mình hoàng đế thượng vị là chúa tể; ngoài ra không có chúa nào khác… Roma là nữ thần của toàn đế quốc, chung quanh hoàng đế toàn là những lễ nghi thờ kính. Không tham dự vào vào những lễ nghi ấy đều là phản bội, tội đáng chết.

Vậy thì các người Kitô hữu phải quyết định ai là Chúa mình, vua thượng vị hay Con Chiên đã bị sát tế ? Không tôn thờ hoàng đế Roma có nghỉa là chuốc lấy cái chết đau đớn, vì thế sách Khải Huyền đầy dẫy những ám chỉ về các cuộc bách hại. Sách không cho phép có thái độ thứ ba, hoặc là vua thượng vị hoặc là Con Chiên, thế thôi. Cho nên các độc gỉa tân thời, nên suy nghĩ lại hàng ngày chúng ta đến thờ lạy tại bàn thờ nào ? Những cử chỉ dâng hương, cúng tế, bái lạy mà chúng ta dùng trong phụng vụ ngày nay cũng chính là những cử chỉ dân ngoại ngày xưa dùng để tỏ lòng trung thành, liên minh với các vua thượng vị La mã.

Bài đọc hôm nay khuyến khích độc giả kiên trì chống lại những cám dỗ, và bách hại tiến hành bởi các thù địch của Con Chiên. Tuần trước mở màn thị kiến sai ông Gioan công bố sứ điệp của mình. Chương 5 hôm nay kêu mời chúng ta thờ phượng Quyền uy tối thượng của Thiên Chúa mà các thiên thần và trưởng lão đồng thanh tung hô : “Xứng đáng thay Con Chiên đã bị giết”. Sách Khải Huyền ban tặng hy vọng cho tất cả những ai đang đau khổ, đang bị gian nan bao vây tứ phía, nhất là cho các tín hữu đang phải chống chọi với quyền lực ngoại giáo. Nhửng ai từ chối qùy gối trước bàn thờ hoàng đế kim tiền, sắc dục, kiêu căng, thủ đoạn… sách Khải Huyền cho họ biết lịch sử nhân loại nằm trong tay Thượng đế. Tác gỉa dùng thánh thi, ca vịnh khải hoàn khích lệ chúng ta trung thành với Chiên Con hiến tế.

Rồi ngày nào đó tất cả sẽ được chia sẻ vinh quang mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho chúng ta. Nhưng cho đến lúc đó, bây giờ mặc dù còn phải chịu đau khổ và sợ hãi vì đức tin, chúng ta vẫn có Chúa làm chủ vũ trụ và cuộc đời chúng ta, số phận chúng ta không phải là không có bảo đảm. Chúng ta không nên quan tâm đến các khó khăn hiện tại, mà chỉ nên tin tưởng vào chiến thắng cuối cùng của Chúa Kitô. Ngược với những gì đang xảy ra trên thế giới, hoàng đế La mã không thể chiến thắng. Chúa Kitô sẽ chiến thắng vẻ vang. Sách Khải Huyền đã tuyên bố rõ ràng Thiên Chúa và Chiên Con có quyền năng tuyệt đối trên sự dữ và thần chết. Đừng vì vẻ bên ngoài mà khiếp sợ, nhưng hãy bền tâm trung tín với “đấng ngự trên ngai và Chiên Con”. Hãy trung thành bằng những công việc thường nhật, to lẫn nhỏ. Sách Khải Huyền , cuốn sách cuối cùng của Tân ước, neo chặt lòng các tín hữu vào hy vọng “trời mới đất mới” giữa những gian truân thử thách của thế gian này. Khi công trình tạo dựng trời mới đất mới xảy ra, các tín hữu sẽ nhận thấy tên mình đã được ghi rõ ràng trong cuốn “sách hằng sống”.

Bước sang việc suy niệm tin mừng hôm nay, tôi xin chia sẻ vài tư tưởng của chị Janet Boeth Jones, một độc gỉa thư điện tử của tôi. Chị viết : “Con nhìn vào bài học tin mừng hôm nay, và vào lời chúa Giêsu nói với Phêrô: “Hãy chăn dắt đàn chiên ta”, con lại nhớ đến câu nói của ông Federich Buechner trong cuốn Wishful Thinking: “Cái địa chỉ Chúa gởi đến qúi vị là chính nơi mà sự mừng rỡ sâu đậm nhất của qúi vị gặp được sự đói khát cùng cực của thế gian”. Định nghĩa này đã cứu con khỏi sự cay đắng và tử đạo mà con đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Con đã kết hôn với một tay nghiện rượu 20 năm và kinh nghiệm đầu tiên mà con biết được là khía cạnh hủy hoại của hy sinh nhân danh tình yêu. Điều này chẳng nuôi được đàn chiên hay Chúa chiên. Như vậy, qúi vị phải rất ý tứ khi kêu gọi hy sinh,nhất là đối với các thính gỉa nữ giới ngoài 60 tuổi. Phu nữ lớn tuổi thường thắm đẫm sứ điệp hy sinh vì bổn phận, hy sinh đến độ không còn là mình nữa mà là sống đại diện qua chồng con và các bậc bề trên. Cuối cùng là tai hại cho tất cả mọi người, tai hại nhân danh tình yêu và bổn phận đàn bà. Trong khi chồng con họ, anh em được khuyến khích vươn tới những thành đạt cá nhân, những đỉnh cao danh vọng. Ngược lại, nhiều người trong cộng đồng cần được nhắc nhớ hy sinh cái tôi thật chứ không phải cái tôi giả.

Tóm lại, chúng ta cần thành thật yêu lấy chính mình, chăm sóc chính mình, từ đó chúng ta mới có thể yêu người khác, hy sinh cho người khác một cách vô vị lợi và bảo toàn danh dự của chúng ta. Lúc ấy chúng ta được nuôi dưỡng và nuôi dưỡng đàn chiên Chúa Giêsu. Bằng không chúng ta sẽ bị thua thiệt thiêu cháy tiêu tan, trở nên dễ nóng giận và cay đắng, tự hủy mình hoàn toàn và lạnh cứng, chẳng cảm thấy niềm vui hoặc đau khổ, có chăng chỉ là gượng gạo, hời hợt bề ngoài. Điều mà tôi thấy được trong bài tin mừng hôm nay là nỗi vui mừng sâu đậm của Phêrô nơi Chúa Giêsu và sứ điệp của Ngài đã được tưới gội bằng đau khổ, bối rối và mất mát, ý nghĩa nào đó của phản bội và bỏ rơi. Nhiều người cũng có những cảm nghiệm tương tự và họ đã trở lại công việc thường ngày để tự cứu vớt mình. Nhưng những lần hiện ra của Chúa Giêsu đã thực sự làm cho họ được vui mừng, và muốn bung ra, đi rao giảng lòng Chúa yêu thương và tha thứ. Vì thế bữa ăn đơn sơ trên bãi biển Galilê buổi sáng hôm ấy thật là đáng yêu, đáng nhớ . Amen.