| Chúa Nhật Lễ Chúa Phục Sinh |
| SỐNG NIỀM TIN VÀO ĐỨC KI-TÔ PHỤC SINH |
| Lm Ignatio Hồ Văn Xuân |
| A. CÁC BẢN VĂN KINH THÁNH Bài đọc 1 Cv 10,34a.37-43 Tại nhà viên đại đội trưởng Cô-nê-li-ô, ông Phê-rô lên tiếng nói cho mọi người biết rằng : Thiên Chúa ở với Đức Giê-su, cho Người đi tới đâu là thi ân giáng phúc tới đó, và cho Người sống lại từ cõi chết. Lời Chúa trong sách Công vụ Tông Đồ. 34a Bấy giờ, tại nhà ông Cô-nê-li-ô ở Xê-da-rê, ông Phê-rô lên tiếng nói : 37 "Quý vị biết rõ biến cố đã xảy ra trong toàn cõi Giu-đê, bắt đầu từ miền Ga-li-lê, sau phép rửa mà ông Gio-an rao giảng. 38 Quý vị biết rõ : Đức Giê-su xuất thân từ Na-da-rét, Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Người. Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người. 39 Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân Do-thái và tại chính Giê-ru-sa-lem. Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi. 40 Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường, 41 không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại. 42 Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng cho dân, và long trọng làm chứng rằng chính Người là Đấng Thiên Chúa đặt làm thẩm phán, để xét xử kẻ sống và kẻ chết. 43 Tất cả các ngôn sứ đều làm chứng về Người và nói rằng phàm ai tin vào Người thì sẽ nhờ danh Người mà được ơn tha tội." Đó là lời Chúa. Đáp ca Tv 117 Vị vua nói trong thánh vịnh sắp chết nơi chiến trận. Người dâng cho Thiên Chúa chiến thắng của Người và mời gọi dân chúng chia sẻ niềm vui với Người. Cũng vậy, ta hãy chia sẻ việc tạ ơn của Đức Ki-tô và niềm vui vì Người đã chiến thắng tử thần. Câu đáp : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hỉ hoan. Bài đọc 2 1 Cr 5,6b-8 Bánh không men của mùa gặt mới tượng trưng cho đời sống của người Ki-tô hữu. Sau lễ Phục Sinh của Đức Giê-su, tất cả đều trở nên mới, cho Người và cho hết thảy những ai tin Người. Lời Chúa trong thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô. 6b Thưa anh em, anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao ? 7 Anh em hãy loại bỏ men cũ để trở thành bột mới, vì anh em là bánh không men. Quả vậy, Đức Ki-tô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. 8 Vì thế, chúng ta đừng lấy men cũ, là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng đại lễ. Đó là lời Chúa. Ca tiếp liên : Ca mừng đi dân Chúa khắp gian trần, lễ Chiên Vượt Qua đã hiến dâng. Một chiên cứu cả đoàn trăm chiên, Chúa Con trắng trong đã giao hoà nhân thế tội lỗi ngập tràn với Đức Chúa Cha. Sự sống với tử thần giao tranh, chiến tranh diễn ra thật lạ lùng, Vua sống thời đã tử trận nay sống hiển trị. Nào kể mau Ma-ri-a, bà đã thấy gì trên đường đi ? Mộ Chúa đang sống tôi thấy tỏ tường và vinh hiển chói lói Đấng Phục Sinh khải hoàn cùng hai thiên sứ, chứng nhân, bằng chứng khâm liệm : áo và khăn. Niềm hy vọng tôi là Chúa đã sống lại, rồi đây Người đi trước các ông đến Ga-li-lê. Lòng tôi vững tin Chúa là Ki-tô, đã sống lại ra khỏi mồ. Lạy Chúa là Vua chiến thắng, thương xot chúng con. Tung hô Tin Mừng Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Lễ Vượt Qua của chúng ta là Đức Ki-tô đã hiến tế. Vậy chúng ta hãy mừng lễ trong Người. Ha-lê-lui-a. Bài Tin Mừng Ga 20,1-9 Niềm tin vào sự sống lại của Đức Giê-su bắt đầu bằng việc khám phá ngôi mộ đã mở ra. Có ba người chứng kiến việc này, nhưng chỉ có một người được ghi nhận : "Ông đã thấy và đã tin." Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. 1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu." 3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. 5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. 8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. 9 Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng : theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết. Đó là lời Chúa. B. GIÚP HIỂU CÁC BÀI ĐỌC Bài đọc 1 (Cv 10,34a.37-43) Lúc bấy giờ, thánh Phê-rô, một người Do-thái đạo đức, xuất hiện tại nhà viên sĩ quan của đội quân Rô-ma không phải là một việc ngẫu nhiên. Nhưng Phê-rô và viên đại đội trưởng vâng theo một sức mạnh từ trên cao. Bài diễn từ của vị Tông đồ là lời giáo huấn dành cho một nhóm lương dân, mà phần quan trọng là Tin Mừng liên quan đến Đức Giê-su. Đi tới đâu Người thi ân giáng phúc tới đó (chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền) ; nhưng người ta đã giết chết Người trên cây thập giá. Thiên Chúa đã cho Người sống lại từ cõi chết và cho Người xuất hiện tỏ tường trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước. Bây giờ các chứng nhân này có trách nhiệm phải nói cho mọi người biết rằng Thiên Chúa đã đặt Người làm Thẩm Phán xét xử kẻ sống và kẻ chết, Người là Đấng các ngôn sứ trông chờ, và ai tin vào Người thì nhận được ơn tha tội. Niềm tin vào Đức Giê-su Phục Sinh và ơn tha tội dành cho hết thảy mọi người, Do-thái cũng như lương dân. Đó chính là điều sắp được xác nhận qua việc Chúa Thánh Thần ngự xuống trên viên sĩ quan Cô-nê-li-ô và gia quyến của ông. Bài đọc 2 (1 Cr 5,6b-8) Thánh Phao-lô phải cho ý kiến về một trường hợp loạn luân xảy ra trong cộng đoàn Cô-rin-tô. Sau khi đưa ra một lời kết án nghiêm khắc dựa vào dân luật Rô-ma, vị Tông đồ muốn nhắc lại những đòi hỏi mà niềm tin vào Đức Ki-tô buộc phải có. Lối sống cũ đầy dẫy xấu xa không được tồn tại trong một cộng đoàn Ki-tô hữu. Ở đây không phải là vấn đề luân lý mà bởi vì sự phục sinh của Đức Giê-su thay đổi tất cả đối với những ai gắn bó với Người. Mỗi năm, khi mùa gặt mới đến, người Do-thái đem ra khỏi nhà tất cả men và bánh có men. Họ ăn con chiên vượt qua với bánh không men. Thánh Phao-lô nói người Ki-tô hữu cũng phải sống một đời sống mới do Đức Ki-tô đem lại và loại trừ những việc làm xấu xa ra khỏi đời sống đức tin của mình. Bài Tin Mừng (Ga 20,1-9) Gio-an bắt đầu câu chuyện của mình bằng cách xác định thời gian xảy ra biến cố : Sáng sớm, ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối. Ở đây giống như lúc khởi đầu việc sáng tạo trời đất muôn vật, ta có thể trông chờ một cuộc tạo dựng mới. Tuy nhiên, nơi xảy ra là một nấm mồ, một nơi chết chóc. Ba nhân vật kế tiếp nhau hành động. Người đầu tiên là Ma-ri-a Mác-đa-la, như trong tất cả các Tin Mừng khác. Lúc đầu hình như chỉ có một mình bà, nhưng nói "chúng tôi" khi kể lại cho Phê-rô sự việc bà đã khám phá. Việc mặc khải mầu nhiệm Phục Sinh tiến triển dần dần. Bà Ma-ri-a Mác-đa-la thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Phản ứng tự nhiên của bà là chạy đi báo tin cho Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su yêu quý. Bà không bước vào trong mộ và kết luận rằng xác Đức Giê-su đã bị đem ra khỏi mộ, rồi vì xúc động bà nói thêm : "người ta đã lấy mất xác Chúa rồi". Bà Ma-ri-a chạy về phía các môn đệ, còn các môn đệ chạy ra hướng mộ đang mở trống. Người môn đệ Đức Giê-su yêu quý chạy nhanh và đến mộ trước. Nhưng ở đây ta thấy tôn ti trật tự được tôn trọng triệt để và chính thánh Phê-rô vào trước và thấy khăn liệm đã được cuộn lại, xếp riêng ra một nơi. Tuy nhiên, tác giả Tin Mừng nói rằng người môn đệ kia tin khi đến lượt mình vào phía trong mộ. Ông thấy những dấu chỉ chứng tỏ không có chuyện đánh cắp xác ở đây. Tất cả mọi chuyện bên trong mộ giúp ông tin vào sự phục sinh của Đức Giê-su, đặc biệt là câu cuối cùng của bản văn. Vấn đề còn lại là đọc kỹ Thánh Kinh và hiểu Thánh Kinh nhờ đó ánh sáng niềm tin phục sinh bừng lên. Ngôi mộ mở ra chỉ là một chặng trong cuộc hành trình đức tin mà thôi. C. CHIA SẺ LỜI CHÚA (Bài Tin Mừng) 1. Ba môn đệ, chứng nhân của ngôi mộ trống, được Tin Mừng Gio-an đề cập đến, tượng trưng cho các khía cạnh hoặc chặng đường đức tin vào mầu nhiệm Phục Sinh của các môn đệ. Trước tiên là bà Ma-ri-a Mác-đa-la. Bà đi đến mộ "vào sáng sớm, lúc trời còn tối". Nếu Đức Giê-su đã chiến thắng sức mạnh của tối tăm, thì con người vẫn còn chìm đắm trong bóng đêm tăm tối. Bà thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ : đây là dấu chỉ đầu tiên khiến bà bối rối. Bà là người phụ nữ đầu tiên bập bẹ tuyên xưng niềm tin của mình. Vì bà vẫn ở lại bên cạnh mộ của Đức Giê-su sau khi các môn đệ khác bỏ đi, nên Người cho bà được đặc ân nhận biết Đấng Phục Sinh và tuyên xưng Người là Chúa : "Ráp-bu-ni" (nghĩa là "Lạy Thầy"). 2. Ngay sau đó, bà vội vã chạy về báo cho ông Si-môn Phê-rô và "người môn đệ Đức Giê-su yêu quý" - truyền thống hiểu là thánh Gio-an tông đồ. "Cả hai cùng chạy ra mộ, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phê-rô." Một dấu chỉ tượng trưng mới, chỉ những cuộc hành trình đức tin khác nhau. Phê-rô chạy chậm hơn, đây là một cách nói nhắc lại rằng cho tới lúc ấy, ngài là con người chậm hiểu và niềm tin bị chao đảo. Là lãnh tụ của Nhóm Mười Hai, ngài vào bên trong ngôi mộ trước và xác nhận rằng xác Đức Giê-su không thể bị lấy cắp được. Lúc bấy giờ Phê-rô là một con người quyết đoán và đáng cho ta tin cậy, và đó là bước khởi đầu của đức tin tuy chưa gắn bó mật thiết với tất cả tâm hồn. 3. Thánh Gio-an, chứng nhân thứ ba, chạy nhanh hơn. Tôn trọng quyền ưu tiên của thánh Phê-rô, nhưng ngài nhanh chóng hiểu những dấu chỉ đang có trước mặt ngài : "Ông đã thấy và đã tin." Thánh Gio-an là một con người trực giác, một trực giác phát sinh do lòng yêu mến đối với Đức Giê-su và không hề bận tâm vì những lý lẽ dài dòng. Ngay lập tức ngài hiểu rằng, nếu thân xác Đức Giê-su không còn ở đó nữa, là vì Người đang sống lại. Thánh Gio-an nhìn thấy những dấu chỉ nơi con mắt đức tin. 4. Trong Giáo Hội ngày nay, các đặc sủng rất khác nhau của Phê-rô (mục tử, tiến sĩ, …) và Gio-an (các nhà linh đạo, chiêm niệm, ngôn sứ, …) vẫn hết sức cần thiết. Chúng ta có xác tín như vậy không ? |